Ket-rin Kul-man - "Người phụ nữ tin vào phép lạ"

Họ ôm nhau lần đầu tiên

Đối với Ket-rin di Hội Thánh cũng quan trọng như đi làm vậy. Cô từng đi Hội Thánh dòng Giám-lý (Methodist) với mẹ mình, cũng chính tại đó cô được tái sanh vào năm 1921. Nhưng từ năm 1922 cả gia đình cô được tính là thuộc một Hội Thánh dòng Báp-tít. Mặc dù bà xuất thân từ một môi trường giáo phái nhất định, nhưng sự hầu việc Chúa sau này của bà là không giáo phái, và bà cảm thấy rất thoải mái trong tất cả các Hội Thánh từ Ngũ tuần đến Công giáo. Những cản trở khác biệt về giáo phái không bao giờ ràng buộc được công vụ của Ket-rin Kul-man. Bà từ chối không là thành viên của bất cứ một giáo phái nào và không liên hiệp công vụ của mình với bất cứ một tổ chức nào. Bà chỉ ràng buộc mình với Đức Chúa Trời.

Khi Ket-rin còn nhỏ, mẹ của cô dạy trong trường học chủ nhật cho những thanh niên Hội Thánh Giám-lý. Người hàng xóm nói rằng: "Missis Kul-man là một giáo viên dạy Kinh-Thánh tuyệt vời, và có lẽ là Ket-rin với chị và anh trai mình chắc đã được giáo dục tốt ở nhà".

Dù mẹ của Ket-rin là giáo viên tốt trong Hội Thánh, thực ra bà vẫn chưa được tái sanh cho đến tận năm 1935, trong một buổi truyền giảng của Ket-rin tại Den-ver.

Ket-rin mời mẹ đến dự một trong những buổi truyền giảng của mình. Sau buổi nhóm đầu tiên cô đi vào phòng cầu nguyện sau bục giảng để cầu nguyện cho những người đáp ứng lời kêu gọi tiếp nhận sự cứu rỗi. Sau đó bà mẹ cũng vào phòng đó, và nói rằng bà cũng muốn biết Chúa Jê-sus như Ket-rin biết Ngài.

"Ket-rin xúc động đến trào nước mắt, đưa tay ra và đặt tay lên gáy mẹ. Vào thời điểm, khi những ngon tay cô chạm đến mẹ, bà mẹ run lên và bật khóc. Đó cũng giống như sự run rẩy và tiếng khóc mà Ket-rin ghi nhớ khi đứng cùng mẹ tại nhà thờ Giám-lý xưa kia. Nhưng lần này còn có điều gì mới lạ hơn. Bà mẹ ngẩng đầu lên và bắt đầu nói chậm rãi, sau đó nhanh dần lên. Nhưng những lời đó không phải là tiếng Anh, mà là một thứ ngôn ngữ lạ rõ ràng, lanh lảnh.

Ket-rin phủ phục quỳ xuống cạnh mẹ mình, vười cười vừa khóc. Mở mắt mình ra, bà Em-ma kéo Ket-rin lại và ôm cô. Theo như Ket-rin nhớ, thì đây là lần đầu tiên mẹ ôm cô."

Sau đó bà mẹ không ngủ trong ba ngày hai đêm liền. Bà đã trở nên một con người mới, và cho đến cuối đời mình ở Con-cor-đia Em-ma Kul-man vẫn giữ những mối thông công dịu dàng tuyệt vời với Đức Thánh Linh.

Người giảng Tin lành - Người đầy tớ

Những người mà Đức Chúa Trời sử dụng cách mạnh mẽ thường nổi bật bởi mong muốn tự bỏ đi tất cả để noi theo sự dẫn dắt của Ngài. Năm 1913 chị của Ket-rin là Mirtl lấy chồng E-ve-ret Par-rot là một nhà truyền giảng trẻ đẹp trai vừa mới kết thúc khoác đào tạo tại trường Kinh-Thánh Mu-đi (Moody). Họ bắt dầu sự truyền giảng lều trại. Khoảng mười năm sau, đến năm 1924 họ thuyết phục bố mẹ rằng ý muốn của Đức Chúa Trời là để Ket-rin đi cùng với họ.

Nhưng gia đình Par-rot bắt đầu gặp những khó khăn về kinh tế. Vì những khó khăn đó lẽ ra Ket-rin có thể thương hại bản thân, nhưng cô cố gắng làm việc nhà của gia đình này nữa.

Trong thời kỳ đó Ket-rin học được không những chịu đựng những hoàn cảnh tồi tệ, mà còn không để chỗ cho sự thương hại bản thân mình. Đối với Ket-rin sự thương hại bản thân và tính ích kỷcũng chỉ là một.

"Hãy cẩn thận với những người, cho dù họ là thành viên trong gia đình bạn, hay là những người cộng sự, hãy cẩn thận với những người mà không biết nói: "Tôi xin lỗi". Những người như vậy rất ích kỷ.

Vì thế nên tôi nhắc lại hàng nghìn lần rằng chỉ có một con người duy nhất mà Chúa Jê-sus không giúp được, người duy nhất mà không được tha tội, đó là người không nói: "Con xin tha tội cho con." Con người ích kỷ như vậy thường thu hút bệnh tật về mình như nam châm vậy."

Ket-rin hiểu rất sớm rằng thái độ chỉ chú ý đến bản thân, (thương hại bản thân, dễ dãi với bản thân, thậm chí căm thù bản thân) cùng với mọi tội lỗi khiến con người đoán xét hay là lên án mình. Nhưng chính điều đó cản trở Đức Thánh Linh hành động trong đời sống con người.

Ket-rin bao giờ cũng nói là mỗi người đều có thể nếm trải quyền năng Đức Thánh Linh trong đời mình, nếu chịu trả giá. "Trả giá" - không phải là chỉ một lần trải qua. Nó bắt đầu từ sự dâng mình thực sự, quyết định đi theo Chúa trong mỗi ngày cuộc sống mình.

Năm 1928 gia đình Par-rot chuyển đến bang Ai-đa-hô. Họ đã mua một cái lều, và họ có một nghệ sĩ dương cầm tên là Hê-len. Không lâu sau đó gia đình Par-rot tách ra, rời đi nơi khác. Ket-rin và Hê-len được một mục sư địa phương mời truyền giảng tại một bể bơi nhỏ, đã được chuyển thành giáo đường.

Sau đó họ chuyển đến Po-ka-tel-lo, tại đó Ket-rin được giảng trong một nhà hát ô-pê-ra cũ. Toà nhà rất bẩn, nên chính Ket-rin phải lo rửa sạch nó.

Nhiều lần trong những năm đầu tiên đó họ phải sống trong những điều kiện cực kỳ đáng thương. Có lần nơi họ thoả thuận được ở lại hết chỗ, khi đó họ phải dọn chuồng gà tây. Ket-rin thường nói là bà ngủ trên rơm cũng vui lòng - lòng mong muốn được truyền giảng trong bà lớn như vậy đấy. Sau này bà vừa cười vừa đùa rằng bà đóng cửa lại không cho ai ra cho đến khi không biết chắc rằng mọi người đã nhận được sự cứu rỗi.

Trong những nơi khác mà Ket-rin dừng lại nghỉ trọ, có thể không đến nỗi bẩn như chuồng gà, nhưng lại thiếu hơi ấm. Bà có khi cuộn mình dưới cả đống chăn để chỗ mình nằm được đủ ấm. Sau đó nằm đọc Lời Chúa, có khi hàng tiếng đồng hồ.

Trái tim bà đã được "bán cho Chúa". Đó là bí quyết của chức vụ của bà. Trái tim bà luôn hướng tới Jê-sus. Bà quyết định sẽ trung tín với Ngài và không làm buồn lòng Đức Thánh Linh.

Trong những năm đầu tiên của chức vụ mình Ket-rin đã phát triển hai đức tính - trung thành với công việc và thành tín với Đức Chúa Trời và dân sự Ngài. Trên cơ sở những tính cách đó Ket-rin mở mang và phát triển những hiểu biết thuộc linh của mình.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru