Ket-rin Kul-man - "Người phụ nữ tin vào phép lạ"

Sự thành tín của Ket-rin

Điều gì giữ được con người dâng mình cho sự kêu gọi của mình? Câu trả lời của Ket-rin là "sự thành tín".

Từ thành tín trong thời chúng ta không có ý nghĩa gì đặc biệt lắm, vì nó rất ít khi được gặp... Trung tín - đó không phải là điều không thể đạt được... Nó như là tình yêu. Chỉ có thể hiểu được nó khi nó thể hiện ra... tình yêu - đó là hành động, cũng đúng như vậy đối với thành tín. Đó là sự chân thật. Đó là sự trung thành. Đó là sự dâng mình.

... Trái tim tôi không thay đổi. Tôi sẽ thành tín với anh, dù cho có phải trả giá nào. Thành tín - đó còn lớn hơn nhiều là có mối quan tâm tình cờ đến ai đó hay là đến điều gì đó. Đó là sự dâng mình cá nhân. Cuối cùng, nó có nghĩa là: "Tôi đây. Anh có thể tính đến tôi. Tôi sẽ không khiến anh thất vọng."

Tôi muốn nó phải lơớơn!

Sau những đợt truyền giảng ở Ai-đa-hô, Ket-rin và Hê-len chuyển đến Co-lo-ra-đo. Sau sáu tháng ở Pueblo, họ đến Đen-ver. Nhà doanh nghiệp Hê-vít liên hiệp với họ tại Pueblo, thành giám đốc điều hành cho họ. Năm 1933 cuộc khủng hoảng (lớn nhất trong lịch sử Mỹ) đang lúc mạnh nhất. Các xí nghiệp phải đóng cửa, hàng triệu người mất việc làm, và các Hội Thánh phải tranh đấu cho sự tồn tại của mình.

kath_portKet-rin là một nhà truyền giảng lưu động không có sự ủng hộ tài chính của một giáo phái nào, nhưng bà tin vào Đức Chúa Trời vĩ đại, mà có những tiềm năng vô tận. Bà tin rằng nếu bạn phục vụ Đức Chúa Trời với lượng tài chính eo hẹp, thì đó có nghĩa là bạn phục vụ không đúng Chúa Trời đó. Bà luôn sống bởi nguyên tắc đức tin và lòng trông cậy vào Chúa Trời.

Bà nói với Hê-vít đến Đen-ver và hành động cứ như là họ có cả triệu đô-la. Khi ông nhắc cho bà là họ thật ra chỉ có 5 đô-la, bà đáp:

"Ngài (Đức Chúa Trời) không bị hạn chế bởi những gì chúng ta có, hay chúng ta là ai. Ngài có thể sử dụng năm đô-la của chúng ta mà nhân lên cũng dẽ dàng như Ngài đã nhân năm cái bánh và hai con cá... Hãy đến Đen-ver. Hãy tìm toà nhà lớn nhất. Hãy kiếm cái đàn tốt nhất cho Hê-len. hãy đặt ghế đầy gian phòng. Hãy đặt quảng cáo lớn trên báo "Denver's Post" và thông báo trên những kênh ra-điô. Đây là công việc của Đức Chúa Trời, và chúng ta sẽ làm nó theo cách của Đức Chúa Trời - thật lớn!"

Hê-vít nắm lấy lời bà, và nghe theo những chỉ dẫn. Toà nhà mà ông thuê là một kho lớn của một công ty. Các buổi giảng kéo dài năm tháng, và họ thuê thêm một kho nữa. Buổi chiều đầu tiên chỉ có 125 người dự, nhưng đến chiều thứ hai đã có hơn 400. Sau đó gian phòng chật hết chỗ mỗi buổi chiều. Sau năm tháng Ket-rin thông báo là đợt truyền giảng đã kết thúc, nhưng người ta không muốn nghe điều đó. Một người trong số họ đề nghị trả tiền mua một toà nhà cố định, và treo trên đó một biển quảng cáo bằng đèn nê-ông: "Lời cầu nguyện biến đổi hoàn cảnh".

Người ta chạy đến với Lời Chúa. Nhưng sứ điệp chính của bà trong những năm đó là về sự cứu rỗi. Thỉnh thoảng có những mục sư được tái sanh khi bà kêu gọi tiếp nhận Jê-sus làm Chúa và Cứu Chúa cho mình. Chức vụ của Ket-rin lúc đó là chức vụ của hy vọng và đức tin. Thời kỳ đó Hê-len đã tổ chức một dàn đồng ca gồm 100 người và sáng tác đa số những bài hát mà họ hát.

Thấy có sự đáp ứng lớn như vậy đối với chức vụ mình, Ket-rin đồng ý ở lại Đen-ver. Mọi sự có vẻ diểna thật tốt đẹp, cho nên họ quyết định tìm một chỗ nhóm cố định. Sau đó bỗng nhiên tai hoạ đến từ một phía bất ngờ.

Bố đã đi

Nỗi đau lớn đầu tiên Ket-rin trải qua trong đời đó là vào cuối tháng 12 năm 1934, khi người bố thân yêu của bà bị chết.

Bà được tin là trong một cơn bão tuyết ông bị trượt chân ngã trên đường và bị xe cán phải.

Bà chạy xe hết tốc độ từ Đen-ver qua Kan-sas về Mis-su-ri. Nhưng ông đã chết sáng 30/12. Nỗi đau tưởng chừng không thể chịu đựng được đối với Ket-rin. Trong bà dường như nổi dậy lòng căm thù đối với người thanh niên đã lái chiếc xe kia.

"Ngồi đó trên hàng ghế đầu, tôi vẫn không chấp nhận được cái chết của bố. Điều này là không thể có được... Lần lượt từng người thân của tôi đứng dậy và tiến đến quan tài. Hai người chị của tôi, và anh trai tôi. Chỉ có tôi ngồi lại trên ghế.

Người chịu trách nhiệm tang lễ đến gần tôi và nói: "Ket-rin, chẳng lẽ chị không muốn nhìn người bố mình trước khi tôi đóng nắp quan tài sao?"

Bỗng nhiên tôi nhận thấy mình đang đứng nhìn từ trên xuống - cặp mắt tôi bị hút chặt không phải vào mặt bố, mà là vào vai ông, nơi vai mà tôi thường nép vào đó... Tôi cúi xuống và dịu nhẹ đặt tay lên vai của ông trong quan tài. Và khi tôi làm thế, có gì đó đã xẩy ra. Những ngón tay tôi chỉ đang vuốt ve bộ comp-lê... trong cái hòm đó chỉ còn một cái gì đó không còn cần thiết nữa, trước kia từng được yêu mến, nhưng bây giờ đã bỏ sang một bên. Bố tôi không có ở đó.

Lần đầu tiên quyền năng của sự sống lại Đấng Christ chạy xuyên suốt qua tôi một cách thực hữu. Tôi không còn sợ cái chết nữa... khi nỗi sợ biến đi thì sự thù hận cũng biến theo. Bố không chết. Ông vẫn sống."



© 1999-2017 Tinlanh.Ru