Ket-rin Kul-man - "Người phụ nữ tin vào phép lạ"

Nỗi đau của cái chết

Đến năm 1944, Ket-rin rời bỏ Uol-trip, nhưng ông ta không chịu cho bà ly dị cho đến tận năm 1947. Có lần bà nói như sau về những năm tháng đó

"Tôi cần phải lựa chọn, tôi sẽ phục vụ con người mà tôi yêu, hay là Đức Chúa Trời, là Đấng tôi yêu? Tôi biết rằng tôi không thể vừa phục vụ Chúa vừa sống với "ông ta". Không ai biết được nỗi đau của cái chết, như tôi đã nhận biết, bởi vì tôi yêu ông ta hơn cả sự sống mình. Và có lúc nào đó tôi yêu ông ta còn hơn cả Đức Chúa Trời. Cuối cùng tôi nói với ông ta rằng tôi phải rời bỏ ông ta, vì Đức Chúa Trời không bao giờ giải phóng tôi khỏi sự kêu gọi ban đầu. Tôi không chỉ sống cùng ông ta, mà tôi còn sống với lương tâm mình, và sự cáo trách của Đức Thánh Linh thật là không thể nào chịu nổi. Tôi đã quá mệt mỏi tìm cách tự biện hộ cho mình."

Ra khỏi hang

Từ khi quyết định Ket-rin không lúc nào lay động trong việc đáp ứng lại sự kêu gọi của đời mình nữa, không bao giờ bà còn lùi bước khỏi con đường của Đức Chúa Trời đã định cho bà, và bà không bao giờ gặp lại "ông ta" nữa. Bà mua vé xe lửa một chiều đến Pen-sil-van-nia.

Sau đó bà di chuyển dần xuống phía nam, đến miền tây Vir-gin-nia và Ka-ro-li-na. Nơi thì tiếp đón bà tốt, nơi thì bới chuyện cũ của bà lên và đóng cửa sự phục vụ của bà. Bà phải quay lại Thành phố Frank-lin.

Năm 1946 Ket-rin được mời dẫn một đợt truyền giảng tại Đền tạm Tin lành khoảng 1500 chỗ ngồi tại Frank-lin, bang Pen-sil-van-nia. Và công vụ của Ket-rin tại nơi đó thật tuyệt vời, dường như không hề có 8 năm kia.

Không lâu sau đó bà bắt đầu dẫn chương trình truyền thanh hàng ngày tại Oil-city, bang Pen-sil-van-nia. Sự đáp ứng lớn đến nỗi vài tháng sau đó bà mở thêm một đài phát thanh nữa ở Pitsburg.

Bây giờ người ta không tránh né bà nữa, mà gửi thư từ đến ngập nhà. Đài phát thanh phải không cho khách đến thăm, vì cản trở đến công việc của các nhân viên.

Chiến tranh thế giới thứ hai vừa mới kết thúc, và Đức Thánh Linh hành động để phục hồi thân thể Đấng Christ qua ân tứ chữa bệnh. Sự phấn hưng chữa bệnh đang trên cao trào, và những sự chữa lành vĩ đại được thể hiện qua chức vụ của nhiều người như Oral Roberts, William Branham, Jack Coe...

Thời kỳ đó Ket-rin chủ yếu cầu nguyện cho người ta được cứu rỗi. Nhưg bà cũng bắt đầu cầu nguyện cho những người ốm, đặt tay lên những ai đến tìm sự chữa lành. Bà đi dự những buổi nhóm của những người hầu việc Chúa kia, muốn tìm hiểu hơn về điều kỳ diệu này của Đức Chúa Trời. Ket-rin không thể ngờ rằng chính sự phục vụ chữa lành sẽ mang đến cho bà sự nổi tiếng toàn thế giới.

Phép lạ đã đến

Khi Ket-rin nhìn thấy trong Lời Chúa rằng sự chữa lành cũng được ban cho mọi kẻ tin cũng giống như sự cứu rỗi, bà cũng hiểu ra mối quan hệ giữa cơ-đốc nhân với Đức Thánh Linh. Năm 1947 bà bắt đầu một loạt bài giảng về Đức Thánh Linh. Nhiều điều khi bà giảng trong buổi nhóm đầu tiên cũng là sự tỏ ra mới cho chính bà. Bà kể lại là đêm trước đó bà thức trắng, cầu nguyện và đọc Lời Chúa.

Đến buổi chiều thứ hai một điều kỳ lạ xẩy ra. Một lời làm chứng đặc biệt về sự chữa lành được kể ra trong công vụ của Ket-rin Kul-man. Một phụ nữ đứng dậy và nói rằng đã được lành bệnh trong trong khi Ket-rin giảng buổi chiều hôm trước. Không có ai đặt tay lên bà cả, thậm chí Ket-rin cũng không biết điều gì đã xẩy ra, dù vậy bà ta vẫn được lành khối u. Trước khi đến nhóm lần sau, bà đã đi bác sĩ để kiểm tra lại.

Đến chủ nhật sau đó một phép lạ nữa xẩy ra. Một cựu chiến binh chiến tranh thế giới thứ hai, được xác nhận là mù hoàn toàn do tai nạn lao động, được phục hồi thị lực ở con mắt bị chấn thương lại thành 85%, còn mắt kia thì cả 100%.

Cá mập, ông cảnh sát trưởng và vinh quang

Khi những phép lạ và sự chữa lành bắt đầu xẩy ra, người ta đến Đền tạm còn đông hơn trước kia. Đức Chúa Trời đã cho sự phục vụ của Ket-rin thành công lớn, nhưng ma quỉ cũng tìm cách để cản trở hành động và trào lưu Đức Thánh Linh. Đầu tiên là chủ của Đền tạm. Nhưng những người ủng hộ Ket-rin tìm đủ 10.000 đô-la để mua một gian phòng cũ trước dùng làm nơi trượt ba-tanh. Họ gọi đó là Đền thờ của đức tin. Nó còn lớn gấp đôi toà nhà cũ và ngay từ buổi nhóm đầu tiên đã chật ních người.

Thật đặt biệt, nhưng trong giai đoạn căng thẳng và mang tính quyết định đó vào năm 1947 lại có một sự kiện đáng kinh ngạc xẩy ra. Một lần và buổi chiều Ket-rin nghe tiếng gõ cửa nhà mình. Khi bà mở cửa, thì trước mặt bà là ông cảnh sát trưởng trong bộ quân phục. Ông đến để nói với bà rằng "ông ta" (Uol-trip - ND) đã nộp đơn ly dị, và giấy tờ đã đến nơi phòng làm việc của ông.

Ket-rin cúi mặt xuống và thấy giấy tờ ở trong tay ông. Bà đứng đó, không ngẩng đầu lên. Thấy nỗi xấu hổ và thất vọng của bà, ông cảnh sát trưởng đỡ lấy cánh tay bà. Ông đã từng dự buổi nhóm của Ket-rin Kul-man và hiểu rằng bà được Đức Chúa Trời phái đến. Và biết rằng tên tuổi của những người nổi tiếng trong các giấy tờ ly hôn rất dễ bị đưa lên báo chí, ông đã quyết định giữ kín chuyện này và đích thân đến chuyển tận tay cho bà.

Ông cũng nói rằng chỉ có hai người, là ông và bà biết chuyện này thôi. Ket-rin nói với ông, là bà biết ơn ông cho đến hết đời. Lòng tốt của ông đã cứu bà khỏi nỗi đau vĩ đại. Bẩy năm sau các nhà báo cũng bới ra được chuyện này, nhưng đến lúc đó công vụ của Ket-rin đã rộng lớn đến nỗi những chuyện cũ không còn ảnh hưởng đến nó được nữa.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru