Sự đáp lời vượt quá sức tưởng tượng của Chúa cho gia đình tôi

Năm 1998, khi đưa đứa con đầu đi khám sức khỏe để chuẩn bị nhập học mẫu gáo, bác sĩ nhìn thấy chồng tôi và khuyên anh ấy nên đi khám sức khỏe. Trước đây cũng đã có một vài người khuyên tương tự nhưng chúng tôi không quan tâm lắm vì nghĩ chồng tôi còn trẻ, làm sao có bệnh tật gì. Bán tính bán nghi, chúng tôi đến bệnh viện Chợ Rẫy và sau làm các xét nghiệm và chụp phim, bác sĩ cho biết chồng tôi bị một khối u rất lớn (bằng một trái chanh) trong não phát sinh do sự phát triển bất thường của tuyến yên. Hoang mang vô cùng khi chúng tôi đến với 1 trong những chuyên gia hàng đầu của Việt nam về nội tiết tố, ông ta cho biết không có cách gì chữa được bởi vì khối u này nằm rất sâu trong não, khi phẫu thuật đến đó phải đi qua rất nhiều dây thần kinh - sẽ làm tổn thương, gây tử vong. Còn nếu không phẫu thuật thì từ từ khi khối u này phát triển tiếp, nó sẽ chèn ép các mạch máu não và dây thần kinh gây ra nhiều bệnh và mù lòa, kết cục cuối cùng cũng là tử vong.

Như cầm bản án tử trong tay, chúng tôi tìm đến 1 bác sĩ hàng đầu về phẫu thuật thần kinh và cũng được ông cho biết là không thể mổ. Bệnh viện K (ung bướu) Hà nội cũng từ chối không xạ trị vì khi chiếu tia để hạn chế không cho khối u phát triển thì cũng sẽ làm tổn thương thần kinh thị giác gây mù lòa cùng nhiều tác hại khác. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện còn chồng tôi thì hoang mang vô cùng vì lúa đó anh ấy chưa tin nhận Chúa, mà mọi hy vọng nơi khả năng của con người đã hết.

Đúng lúc đó, có người chỉ cho chúng tôi đến với 1 bác sĩ trẻ có nhiều cơ hội tiếp xúc với y học nước ngoài, bà cho biết bệnh của chồng tôi ở Singapore có thể chữa được. Dường như Chúa đã nghe lời cầu nguyện của tôi. Nhưng để chữa bệnh ở nước ngòai cũng thật là khó khăn. Đầu tiên phải có người thân ở Sing liên hệ với Bệnh viện và bác sĩ mà chúng tôi thì không quen ai. Sau đó cần phải có người đi theo chồng tôi khi diễn ra phẫu thuật để chăm sóc khi hồi sức (nếu thành công), mà tôi lại đang có con nhỏ mới 2 tuổi và lại đang manh thai cháu thứ 2 được 5 tháng, hơn nữa tiếng Anh của chồng tôi chỉ là 1 số câu đơn giản, còn nói về bệnh tật thì thật là khó. Ngoài ra, tuy chúng tôi cũng không gặp khó khăn về tài chính trong cuộc sống nhưng để chữa 1 bệnh nan y như vậy ở nước ngoài thì cũng là 1 vấn đề.

Đây chính là lúc Chúa cho chúng tôi thấy sự sắp đặt của Ngài thật là kỳ diệu. Chúa đã ban cho chúng tôi 1 số tiền (thông qua công việc của chúng tôi) vừa đúng bằng chi phí cần cho chuyến đi và ca mổ. Sau đó, cô chú tôi cho biết họ sắp đi du lịch ở Sing đúng thời điểm đó, và cô chú có liên lạc với Hội Thánh Sing cũng như 1 bác sĩ là con cái Chúa bên đó, sẽ giúp chúng tôi liên lạc với Bệnh viện và bác sĩ. Chúng tôi chỉ còn phải lo thủ tục hộ chiếu và visa.

Đối mặt trước sự bệnh tật, chồng tôi vô cùng nản lòng và thậm chí không chịu đi chữa bệnh vì 1 phần sợ không qua khỏi, 1 phần lại lo nếu không tử vong thì cũng bị tàn phế ,sẽ thành gánh nặng cho gia đình. Quả thật là một con người bơ vơ không chỗ dựa tinh thần như chồng tôi lúc đó thật là đáng thương.

Cuối cùng anh ấy cũng chịu làm thủ tục để đi chũa trị. Anh ấy sang đến nơi có ngay chổ ở (tại nhà của Hội Thánh), liên lạc với Bác sĩ thì thật kỳ diệu là nếu chồng tôi chỉ cần sang trễ một hôm thôi thì anh ấy sẽ phải quay về Việt nam và đợi thêm nửa năm nữa vì ông bác sĩ (là 1 trong 2 người trên thế giới lúc đó có khả năng làm những phẫu thuật loại này) sẽ đi nước khác và 6 tháng sau mới quay lại. Vậy là nhờ Chúa sắp đặt, chồng tôi được làm ngay các xét nghiệm trong ngày để qua ngày hôm sau tiến hành ca mổ.

Ở Việt nam chúng tôi thật lo lắng cho anh bơ vơ nơi xứ lạ với 1 tâm trạng hoang mang, không nơi nương tựa thì buổi chiều chúng tôi nhận được e-mail của anh. Anh nói là mọi việc chuẩn bị cho ca mổ đã hoàn tất và hiện anh rất vui, rất thanh thản vì anh đã quỳ gối tin nhận Chúa, đã không còn bơ vơ trên cõi đời này vì anh đã có Cha lo lắng cho anh mọi việc. Quả thật từ xưa đến giờ tôi chưa bao giờ dám mơ tưởng rằng có ngày hôm nay (đúng là tôi thật ít đức tin). Nhưng tôi lại vô cùng thấm thía điều mà Chúa đã nói: hãy giao phó mọi sự cho Ngài thì Ngài sẽ ban cho mọi sự và hơn thế nữa, cả những điều mà ta chưa bao giờ dám nghĩ tới. Giây phút đó chúng tôi thấy thật bình an vì giờ đây sự thành hay bại của ca mổ không còn quan trọng đối với chúng tôi nữa, quan trọng hớn hết là Cha đã sắp đặt mọi sự và Cha không bao giờ bỏ mặc đứa con đã xoay hướng trở về. Chúng tôi cầu nguyện Chúa luôn ở bên chúng tôi và ban sự thông sáng, khéo léo cho bác sĩ để ông thực hiện ca mổ.

Và đúng như những phép lạ Chúa đã làm trong Thánh kinh, chồng tôi đã qua ca mổ mà không hề có một vết thương, vết sẹo nào vì được mổ bằng phương pháp đăc biệt, thực hiện bằng máy tính, dao mổ tia gamma, khối u được đưa ra ngoài theo 1 ống dẫn từ não xuống bụng và ra ngoài. Thời gian hồi sức cũng ngắn thật khó tin: sau 1 ngày là anh ấy đã đi dạo phố và mua sắm quà cáp cho mọi người. Thật đúng như Chúa đã đặt tay và cất đi mọi tật bệnh. Sau đó 1 thời gian khi xét nghiệm và chụp x-quang, nhìn thấy khối u biến mất không một dấu vết, chúng tôi càng kinh ngạc trước phép lạ của Chúa.

Khi chồng tôi ra đi chữa bệnh tôi chỉ dám mong anh lành lặn trở về, vậy mà không những Chúa ban cho chồng tôi sức khỏe mà còn làm cho anh ấy xoay hướng trở về, trở thành con cái yêu dấu của Ngài, là một điều mà cả tôi và những người thân thiết cũng như bạn bè không ai hình dung được. Đó là ơn phước, là kinh nghiệm bước đi trong Chúa mà chúng tôi muốn chia sẻ. Cho đến ngày hôm nay mỗi lần nhớ lại những ngày tháng đó, mỗi Chúa nhật nhìn chồng tôi đến nhà thờ, tôi lại vẫn cảm thấy một cảm giác thật kỳ lạ: Chúa đã thương yêu 1 kẻ xấu xa như tôi, cho tôi những phước lành mà nếu không phải là từ nơi Chúa thì tôi trong mơ tôi cũng chẳng bao giờ thấy nổi.

Lời chứng của chị Linh Hạnh: 99K30 Phổ Quang, Phường 2, Quận Tân Bình, TP HCM.


© 1999-2017 Tinlanh.Ru