Cỏ ở đây xanh hơn...

 

co-o-day

Carol Gordon vừa trải chăn nệm cho giường vừa lau nước mắt bằng mu bàn tay mình trong buổi sáng tháng Tám năm 1980. Đời chị giờ là cả một đống lộn xộn. Khi chị cưới Louis Gordon vào 24 năm trước, chị đã hy vọng có được một ngôi nhà hạnh phúc. Nhưng cái mà chị nhận được là một chuỗi dài vô tận những thất vọng. Tuần trăng mật thật là một tai nạn, và mối quan hệ của họ xuống dốc nhanh chóng từ đó. Bây giờ họ sống cạnh nhau như hai người lạ lạnh lẽo và hờ hững. Cả ba đứa con của họ cũng cực khổ và bất hạnh. Một đứa đã muốn tự tử.

Thậm chí cả tài chính của họ cũng như là bị rủa. Hàng năm trời Louis làm việc nặng nhọc để củng cố công việc sản xuất thịt và giữ cho trang trại của họ hoạt động. Nhưng khi đó thị trường gia súc bị phá sản và anh đã mất tất cả chỉ trong vòng một năm: việc hàng thịt, trang trại và nửa triệu đô-la trong cổ phiếu.

Chỉ còn có một cái mà họ chưa mất đó là giống cỏ Ber-mu-da mà Louis đã ươm giống nơi trại ngựa sau nhà. Anh đã đầu tư vào giống cỏ này vì nó được biết là mọc rậm, lớn nhanh và có bộ rễ cắm sâu. Lẽ ra đó phải là một vụ đầu tư có lợi, những, cũng giống như mọi sự khác trong đời họ, nó cũng thất bại.

Carol bước ra hiên đằng sau. Bên trong trại ngựa, chị dậm chân trên đống bùn bằng gót đôi giày mình. Chưa từng có một ngọn nào của giống cỏ Ber-mu-da đó mọc lên. Không có lấy một ngọn. Có gì sai trật trong chúng ta? Chị băn khoăn tự hỏi, nước mắt chị rơi âm thầm xuống bụi đất. Cuộc hôn nhân của chúng ta là cực khổ, con cái chúng ta bất hạnh, và ta còn mất hết cả tiền. Thậm chí đến cả đất cũng từ chối sinh sản cho chúng ta nữa.

Carol biết rằng phải bằng cách nào đó... ở nơi nào đó chị phải tìm được sự cứu trợ.

"Cả Louis và tôi lớn lên là những người theo chủ nghĩa cơ-đốc khoa học" (là một tà giáo có giáo lý chối bỏ sự tái sanh của con người, dạy tìm lối thoát trong sự tự ru ngủ tâm trí mình - ND), chị nói, và cũng thật lạ là trong năm đó theo kế hoạch nghiên cứu giáo lý chúng tôi phải đọc sách Tin lành theo Giăng. Trong đó, tại chương 17, tôi tìm thấy Jê-sus nói về chuyện Ngài sẽ đến sống trong các tín đồ.

"Tôi đã luôn luôn được dạy là việc sống cùng Đức Chúa Trời là điều không thể được. Nhưng khi tôi đọc những câu đó tôi hiểu rằng đó là cái mà tôi cần. Tôi cần có Jê-sus ở trong mình. Tôi bắt đầu đi tìm khắp xung quanh xem có ai có thể nói với tôi xem phải làm gì. Vài người bảo tôi về một người nữ cơ-đốc báp tít tên là Ir-ma. Tôi gọi cho chị ta và hẹn gặp. Chị ta đã hướng dẫn tôi cầu nguyện lời cầu nguyện ăn năn của tội nhân. "

"Chẳng hề có tiếng chuông reo mừng, chẳng hề có cảm giác đặc biệt hay tiếng ngỗng kêu (?). Ngày hôm sau tôi thức dậy vẫn với đống nan đề đó, nhưng tôi đã có một sự bình an chưa từng biết, và một bài ca tràn ngập tim tôi." Buổi sáng hôm đó, vẫn còn ngạc nhiên với sự bình an mới gặp và sự băn khoăn phải làm gì tiếp, Carol bật TV lên. Khi chị đang lướt qua các kênh, bỗng có một nhà truyền giảng trẻ nóng cháy đã thu hút sự chú ý của chị. "Sự sống của Đức Chúa Trời ở trong Lời của Ngài!" Anh ta tuyên bố như vậy. Vì sau đó chị phải xuống ăn sáng, chị thấy tự mình có mong muốn nghe thêm về những gì người đó có nói.

Chủ nhật sau chị lại bật lên đúng kênh đó, và chú ý đọc tên. Người hầu việc Chúa đó tên là Kenneth Copeland. Chương trình đó được truyền đi từ Fort Worth bang Texas.

Carol ngạc nhiên, và suy nghĩ, chương trình này được hát đi từ thành phố mà trước đây mình với Louis đã lớn lên. Có thể Má-ma đã từng nghe đến ông ta.

Carol nhấc điện thoại lên và gọi cho mẹ mình ở Fort Worth. "Mẹ có bao giờ nghe đến người có tên là Kenneth Copeland không?"

"Mẹ tôi có nghe đến người có tên là Kenneth Copeland." Carol kể lại. "Còn hơn thế nữa, tôi còn được biết mạ tôi đã quyết định đời mình theo Chúa Jê-sus, đã tiếp nhận báp-tem Đức Thánh Linh và đã trở thành chủ tịch Hội cầu nguyện Fort Worth. Mẹ tôi và những người bạn cầu nguyện của bà đã cầu thay đặc biệt cho tôi và gia đình tôi. Một trong những người bạn cầu nguyện có tên là Vinita Copeland - mẹ của Kenneth Copeland."



© 1999-2017 Tinlanh.Ru