Người Chết Sống Lại!
Viết bởi Administrator   
Thứ bảy, 01 Tháng 8 2009 11:51
Chỉ mục bài viết
Người Chết Sống Lại!
Các bác sĩ kết luận bệnh nhân đã chết
Tôi đã lên trời và nói chuyện với Chúa
Sự kinh hoàng của nhân viên y tế bệnh viện
Các đồng nghiệp bị choáng
Làm thế nào để có sự sống đời đời?
Tất cả các trang
Đây là lời phỏng vấn của phóng viên báo:”Lời Đức Tin”với Boris Pilipchuk, người được Chúa làm cho sống lại từ cõi chết.

Boris sĩ quan Bộ Nội Vụ Ukrain anh là ai trước khi chết?

PV(Phóng viên): Xin giới thiệu với các bạn anh Boris Pilipchuk!
Boris, xin anh kể cho chúng tôi nghe chút ít về anh!

Boris: Tôi sinh năm 1963 có vợ cùng 3 cháu. Chúng tôi sống ở làng Novaya Sinhiavka, xã Starosinhiavskovo ngoại ô thành phố Khmelnhisky (Ukrain). Tôi là sĩ quan thượng úy cảnh sát từng phục vụ trong đội cảnh sát cơ động thường trực thuộc sở cảnh sát tỉnh Khmelnhiskỵ. Tôi đã trải qua chiến tranh ở Afghanistan.

PV: Boris, tôi biết rằng bây giờ anh là người theo Chúa. Anh đã đến với Ngài như thế nào?

Boris: Tôi từng là người không tin gì hết, có thể nói, là người vô thần hăng máu. Còn vợ tôi và bố mẹ cô ấy đều là người tin Chúa. Vợ tôi luôn mong muốn tôi được cứu bởi Đức Chúa Trời và có sự sống đời đời.

Có một lần, vào 16 tháng 9 năm 1996, mục sư Nikolai Ivashenko Hội thánh Tin Lành thành phố Mariupol, đến làng chúng tôi thăm người thân của mình. Vợ tôi mời ông ta nói chuyện với tôi. Cô ấy có báo trước rằng ông nói chuyện rất tinh tế. Khi đó tôi rất bị kích động, trong nhiều lúc còn thô thiển nữa là đằng khác, bởi tôi rất ít khi cởi mỡ với ai. Từ thuở nhỏ tôi đã chuẩn bị cho sự phục vụ quân ngũ sĩ quan, và sự cứng rắng của tôi còn tiếp từ thời trong quân ngũ.

Khi mục sư Nikolai tới, vừa nhìn thấy ông ta, trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ:”Hừm ta sẽ cho lão này một trận. . .”. Nhưng khi ông ta lại gần tôi, tôi không hiểu điều gì đã xảy ra với tôi. . . Nikolai thân mật vỗ vai tôi và nói cái gì đó. Ông ta nói những gì bây giờ tôi chẳng nhớ nữa nhưng chưa bao giờ tôi nghe những lời đầy thuyết phục như vậy. Tôi từng quen ra lệnh, thực hiện mệnh lệnh mà không hề suy xét gì cả. Nhưng những lời nói của ông mục sư đã làm tôi quay hẳn ngược 180 độ. Tôi cảm thấy một một luồng bình an, yên tâm trong lòng mình, điều mà từ thời cha sinh mẹ đẻ tôi chưa từng được cảm nhận. Và rồi mục sư Nikolai đề nghị:”Nào bây giờ chúng ta cùng nhau cầu nguyện. Bạn hãy nhắc lại theo tôi. . .”và ông ta hướng dẫn tôi cầu nguyện ăn năn. Ngay lập tức quyền năng Đức Chúa Trời đỗ trên tôi, và Chúa làm báp tem bằng Thánh Linh cho tôi. Từ hôm đó,tôi dâng đời sống mình cho sự hầu việc Chúa.

PV: Những người xung quanh anh đối xử thế nào với những thay đổi trong anh?

Boris: Đầu tiên mẹ tôi phản đối, bởi vì lúc đó bà chưa theo Chúa. Sau đó, ở chỗ làm việc, mọi người phản đối, họ dọa đuổi việc, và đòi kỷ luật tôi. Tóm lại họ làm mọi chuyện để tôi phải từ Chúa. Nhưng tôi không dao động, mà cũng chẳng đáng lo lắng một chút nào. Trước kia, những điều đó đối với tôi rất đáng sợ. . . Bỏ quân hàm sĩ quan bởi một sự bất đồng ý kiến là một điều dại dột không thể chấp nhận được. Nhưng Lời Chúa nói rằng:”Nếu người ta dẫn các người ra tòa án thì đừng lo phải nói những gì bởi chính Ta sẽ nói thay các ngươi lúc đó". Chính vì thế tôi hoàn toàn không lo về số phận mình, mà nói:”Các anh sẽ chẳng làm gì nổi tôi cả vì Đức Chúa Trời ở cùng tôi". Và rồi cấp trên cũng làm hoà. Còn những đồng nghiệp cũng làm hòa với tôi, mà họ còn rất thích nghe những gì tôi kể về Chúa trong lúc rảnh rổi. Tôi làm chứng về Chúa, cố gắng mang lại ít ra một linh hồn về cho sự cứu rỗi của Ngài.

Tôi sẽ không kể cho các bạn nghe những công việc đen tối đã từng trong đời sống tôi. Chúa đã hoàn toàn thứ tha cho tôi rồi. Tôi cảm tạ và ngợi khen Chúa chúng ta về điều đó! Chúa thứ tha hết sạch mọi tội lỗi cho những người thành tâm ăn năn với Ngài.

PV: Anh là người lính, đồng thời là cũng là người theo Chúa. Có điều gì đó hơi bất thường. Thế người ta tiếp nhận chuyện này bình thường chứ?

Boris: Chúa là Đức Chúa Trời duy nhất đối với tất cả, và dĩ nhiên, cả đối với những người lính. Ngài yêu tất cả mọi người như nhau. Không chỉ một lần người ta hỏi tôi:”Anh là người lính mang súng lại có thể hầu việc Chúa được sao?”Căn bản là Lời Chúa dạy chúng ta có thể hầu việc Ngài thế nào.

Khi Giăng Báp Tít làm phép bép-tem cho mọi người trên sông Giô đanh, quân lính tới chỗ ông hỏi:”Thế chúng tôi phải làm gì?”. Giăng Báp-tít trả lời rằng đừng hà hiếp, đừng phỉnh gạt ai hết, nhưng hãy bằng lòng về lương hướng mình. Trong Lời Chúa không có chỗ nào nói rằng người lính không được hầu việc Đức Chúa Trời. Ngược lại, chúng ta biết rõ từ Kinh Thánh, có hai cai đội đã ăn năn, rồi họ và cả gia đình họ đều theo Chúa Jesus Christ. Mỗi người theo Chúa đều có một sự hầu việc Chúa cụ thể.

PV: Này anh Boris tôi thấy anh rất sung sức. Trước khi bị tai biến mạch máu não, anh cũng khỏe mạnh như vậy sao?

Boris: Vâng. Để được tuyển vào quân ngũ cần phải có sức khoẻ. Hội đồng ý tế trong quân ngũ thường kiểm tra định kỳ sức khỏe chúng tôi.

PV: Hãy kể cho chúng tôi điều gì đã xảy ra với anh?

Boris: Chúa đã là làm tôi sống lại từ cõi chết! Vào 27 tháng 7năm 1998, tôi đang trên đường về nhà sau giờ làm việc, thì có chuyện xảy ra. Cụ thể là gì tôi không biết nữa, nhưng tôi bị liệt toàn thân, và tôi bị ngất đi.

Theo lời của vợ tôi, sau khi tôi bị ngất, người ta chở tôi đến bệnh viện. Họ chuẩn định là tôi bị tai biến mạch máu não. Tôi nằm trong bệnh viện mấy ngày trong tình trạng hôn mê. Sau đó người ta chuyển tôi tới phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện tỉnh. Tại đó, các bác sĩ tiếp tục đấu tranh giành lại mạng sống tôi. Nhưng cơn tai biến mạch máu não cấp tính hiểm nghèo đã khiến họ bó tay, và ngày 1 tháng 8 năm 1998 tôi đã từ trần.

PV: Cơn tai biến mạch máu nảo của anh hiềm nghèo tới mức nào?

Boris: Sau này tôi mới biết được biết rằng, các bác sĩ đã chuẩn định là chảy máu não tới 95%. Tất cả các thiết bị, máy đo nối vào thân thể tôi khẳng định: Tôi đã chết!

Trong hồ sơ bệnh án, các bác sĩ ghi là tai biến mạch máu não cấp tính cùng hàng chục các chẩn định khác chứng tỏ đã chết.




Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Cập nhật ngày Chủ nhật, 20 Tháng 9 2009 19:54