Chúa làm phép lạ cứu tôi sống lại

chi-thanhĐã mấy ngày tôi không ăn, không ngủ được, đau phía sau gáy, buồn nôn, người tôi mệt lả, cho đến ngày 29-12-2009. Tôi không thể chịu đựng được nữa và phải nhờ gọi xe 03 chở tôi đi bệnh viện cấp cứu, khi xe đưa tôi tới bệnh viện Botkina họ đưa tôi đi xét nghiệm, siêu âm toàn bộ cơ thể. Ngoài bệnh đau gáy, buồn nôn họ phát hiện thêm tôi có sỏi thận, sau khi khám và xét nghiệm bước đầu họ đặt cho tôi hai ống dẫn trong người ra, khi đặt xong về giường bệnh tại phòng tôi bị rét - rét run và giật co người lại, khi được bác sĩ tập trung cấp cứu tôi đã hết rét, nhưng từ sau khi cơn rét đó thì cứ cách một ngày rồi dần lại còn mấy tiếng tôi lại bị cơn rét như thế, họ truyền nước cho tôi liên tục- khi cơn rét lần thứ 4 kéo đến thì huyết áp của tôi xuống thấp chỉ còn 18/16 ven thì không lấy được nữa, mặc dù họ đã lấy mấy chỗ trên cả hai tay tôi, kể cả mu bàn tay mà vẫn không được - cơn rét bắt đầu mạnh dần - trong tôi lúc đó không còn cảm giác gì, cả người cứ run bần bật, chân tay thì bật giật lên tôi sợ lắm.

Tôi nghĩ là gọi nhanh cho người quen mình là anh Đức vào ngay, khi gọi nói thì câu được câu không chắc lúc đó anh Đức cũng hiểu được và vào viện ngay. Khi anh Đức vào đến nơi thì bác sĩ vừa cấp cứu xong cho tôi, cứ mỗi trận rét như thế thì đầu tôi tóc ướt như mới gội đầu xong, nhưng người thì lại không có tý mồ hôi nào. Cấp cứu xong bác sĩ đo lại huyết áp thì vẫn thấp mà tôi thì nằm đờ ra và tôi thấy họ đưa xe cáng vào và đưa tôi đi, tôi cũng không biết đi đâu (lúc đó anh Đức đi ra ngoài). Tôi nhìn hai bàn tay thì các đầu ngón tay nó tím sẫm da tay thì trắng vàng, sau này tôi mới biết họ đưa tôi xuống khoa phục sinh.
Khi anh Đức quay trở lại không thấy tôi, đi hỏi bác sĩ nói là tôi xuống khoa phục sinh, xuống tới đó thì họ không cho vào thăm, gửi các thứ vào thì họ nói là “đã vào đây thì không cần dùng cái gì nữa cả”, lúc đó anh ấy rất lo vì anh hiểu được khoa phục sinh là dành cho người gần chết. Lúc đó anh nghĩ tôi có mệnh hệ gì thì một mình anh không thể lo nổi, trong lúc vô vọng ấy, một sự sắp đặt của Chúa thế nào mà anh nghĩ ngay đến Hội thánh. Đúng là lúc nào con người gặp hoạn nạn là Chúa xuất hiện bất kể là kẻ hèn mọn hay sang giàu, Chúa đều thương, đều cứu.Thế là anh gọi điện cho chị Phương ở Hội thánh, nhờ Chị cùng nhóm cầu nguyện của Hội thánh cầu nguyện cho tôi và chỉ có CHÚA mới cứu được tôi thôi.
Về phần tôi thì lúc đó cũng không biết được là tôi đang được Đấng tối cao là Đức Chúa Trời - Đức Chúa Jê sus Christ đã động lòng thương xót đã qua con cái của Ngài ngày đêm cầu nguyện chữa trị bệnh cho tôi. Qua những biện pháp cấp cứu như truyền một lúc 2 dây truyền thuốc + nước, họ truyền cho tôi tới 76 chai lớn bé chưa kể tiêm khắp nơi trên cơ thể kể cả rốn. Tôi cảm thấy rất nhanh hồi phục và đầu óc tôi không hề nặng nề lo âu mà từ trước tôi không có được sự bình an như thế, kể từ ngày tôi làm ăn bị mất mát, hẳn phải có điều gì mới lạ tác động.
Sau 4 ngày nằm tại khoa phục sinh tôi đã được trở lại phòng cũ, tôi mừng quá. Khi về đến phòng cũ tôi liền mượn điện thoại của bà Tây giường bên cạnh gọi ngay cho anh Đức, qua điện thoại tôi thấy anh rất mừng và hỏi “em khoẻ rồi à anh vào ngay”. Anh vào và kể lại mọi chuyện tôi mới biết rằng tôi đã được mọi người trong Hội thánh cầu nguyện xin Đức Chúa Trời cứu sống tôi và tôi nghĩ cũng chỉ có phép lạ mới màu nhiệm như thế. Ôi! Con cảm tạ Chúa. Ngàn lần con xin cảm tại Ngài và con xin Chúa tha thứ tội lỗi cho con vì từ trước tới nay con chưa được biết tới Ngài.
Chúa sau đó còn chữa lành nốt cả bệnh sỏi thận cho tôi, từ khoa phục sinh về tôi được các bác sĩ tiếp tục chữa sỏi thận. Từ khi biết được Hội thánh tập trung cầu nguyện ngày đêm cho tôi - chị Phượng, chi Phương luôn gọi điện cho tôi hỏi thăm và còn cầu nguyện cho tôi qua điện thoại. Tôi rất cảm động và tôi tin phép lạ của Chúa ngay tại trong viện và tôi cũng tự cầu nguyện Chúa, tôi nghĩ sao thì cầu nguyện thế, mà lúc đó tôi chưa hiểu gì về Chúa Giê-xu nhưng tôi lại rất tin tưởng nơi Chúa. Tôi cầu nguyện và cảm thấy người rất thanh thản và mỗi lần bác sĩ gọi đi đâu tôi cũng cầu nguyện Chúa - “Chúa ơi cứu con, hãy thương yêu con che chở cho con, con cảm ơn Ngài đã thương xót con và nghe con nói”.
Sau đó bác sĩ bảo tôi đặt ống cten dài 24cm vào trong cơ thể, tôi không biết nên đặt không hay để về Việt nam chữa tiếp, vì lưỡng lự nên tôi không mua cái ống đó mà bác sĩ thì cứ giục, sau 2 ngày bác sĩ giận không đồng ý đặt cho tôi nữa. Còn tôi thì cầu nguyện xin Chúa cho tôi quyết định nào sáng suốt nhất thì ngày cuối tôi quyết định đặt, thế là anh Đức quay trở lại mua và mang ống đến nơi là 12h kém 20 và bác sĩ đã đặt vào cho tôi hẹn 1 tháng sau vào lấy ống ra.
Theo họ nói sau 1 tháng có thể là bắn sỏi, nếu to thì mổ nội soi, trong 1 tháng đó lúc nào tôi cũng cầu nguyện được khoẻ để Chủ nhật được đi đến Hội thánh, được nghe lời Chúa được gặp và nhìn thấy Mục sư như thế nào? Và được gặp các anh, chị em trong Hội thánh, gặp những người mà họ không biết mình là ai, mà họ vẫn đồng tâm hiệp lực ngày đêm cầu nguyện cho tôi - tôi thật sự cảm động và biết ơn Chúa thật nhiều. Chỉ có Chúa mới sẵn sàng hy sinh vì con cái của Ngài - Chỉ có Chúa mới đào tạo và ảnh hưởng tốt đến con cái của Ngài cụ thể là qua những việc mà tôi thấy.
Trong lúc chờ đợi đến chủ nhật, tôi lúc nào cũng càu nguyện được đến Hội thánh và chủ nhật tôi đến chứng kiến những gì ở Hội thánh thật là vui - thật là tình cảm của một gia đình lớn. Cảm ơn Chúa - cảm ơn Cha đã cho con thêm một gia đình, bây giờ Hội thánh là gia đình lớn của con.
Cảm ơn Chúa, tôi lại thấy ứng một điều nữa đến với tôi, hàng ngày tôi vẫn cầu nguyện đến chủ nhật là ngày mồng 1 Tết Việt nam tôi được đến Hội thánh, thế nhưng ngày bác sĩ hẹn lại là ngày 29 tết phải vào viện, thế thì làm sao tôi được đến Hội thánh ngày tết được, nhưng tôi cứ cầu nguyện - thật lạ và mừng làm sao ngày 29 tôi vào viện cũng bác sĩ ấy làm cho tôi mà lại bảo hôm nay không có ai làm về đi sáng thứ hai vào, về mà tôi cứ buồn cười đúng Chúa cho con đến Hội Thánhvào chủ nhật mồng1 Tết rồi. Cảm ơn Chúa và tôi nói điều này với anh Đức, với một niềm tin trông cậy nơi Chúa ứng nghiệm cho tôi. Khi biết là sáng ngày mai phải vào viện vợ chồng Mục sư Hùng, Hà đã nắm tay cầu nguyện cho tôi. Thật sự tôi vững tâm vô cùng không còn thấy sợ hãi như khi chưa biết đến Chúa mà phải vào viện.
Lạy Chúa sáng thứ hai tôi vào viện gặp bác sĩ họ đưa tôi đi lấy ống cten trong người ra, lấy xong bác sĩ bảo tôi về - tôi ngỡ ngàng vì những người bị như tôi họ phải nằm lại điều trị tiếp, người to thì phải mổ nội soi, người nhỏ thì phải bắn nhỏ để đưa sỏi ra ngoài, còn tôi thì lại được về, lúc đó anh Đức hỏi bác sĩ thế sỏi ở trong thận có còn không? Bác sĩ nói nó đã theo ống ra ngoài hết rồi. Ôi lạy Chúa một lần nữa Chúa lại chữa khỏi cho tôi không phải phẫu thuật. Đúng Chúa là Đấng đầy quyền năng - Chúa có phép lạ mà tôi được chứng kiến rõ ràng. Con cảm tạ ơn Chúa, Chúa thật lớn lao trong con. Con đã tin Chúa, Chúa đã yêu thương con và che chở cho con thật nhiều. Con cầu mong Chúa hãy tha thứ mọi tội lỗi cho con, con yêu Chúa thật nhiều! Và càng ngày tôi càng thấy quyền năng của Chúa, phép lạ của Chúa là có thật. Bây giờ lúc nào tôi cũng cầu mong được Chúa cùng đi bên tôi để che chở tôi, để dẫn dắt tôi vượt qua trên con đường đầy chông gai còn lại con yêu Chúa, con tin vào quyền năng của Ngài.
Từ nhỏ gia đình tôi theo Đạo Phật, từ những năm 1989 tôi đã được quy phật và tôi cũng học được 5 bài niệm chú của sách Kinh phật, và khi có điều kiện là sáng sớm nào tôi cũng dậy để thắp hương tụng kinh phật, trong tôi không làm được điều gì gọi là thất đức. Mặc dù Thờ Phật, theo Phật nhưng tôi chưa được chứng kiến những quyền năng của Phật bao giờ, mà tôi chỉ tâm niệm rằng Phật từ bi không hại ai thì mình theo Phật cũng cố gắng làm những điều tốt lành không độc ác. Đó là những điều Phật dạy - nhưng có điều tôi thấy khác biệt giữa hai phái : Thờ phượng và Tu hành là người theo đạo Phật thì tôi thấy họ vào Chùa thắp hương cầu xin những điều họ muốn và lễ Phật với vẻ tôn nghiêm, nhưng trong đó có những người vừa lễ Phật xong ra ngoài họ đã chửi rủa rất bậy bạ, có những người con ăn cắp, ăn cướp mà hầu như mắc tội phạm, mà ai vào chùa lễ Phật họ chỉ biết họ, người nào biết người nấy chứ không có sự quan tâm đến người khác. Còn bên Hội thánh Tin lành thì mọi người chào hỏi nhau vui vẻ như đã từng quen biết nhau từ trước, mặc dù mọi người không biết nhau, như thế tôi cảm thấy tự nhiên và thấy thân thiện với mọi người không cảm thấy đơn độc, họ sẵn sàng làm những gì họ làm được để giúp đỡ lẫn nhau, đúng là một gia đình lớn.
Năm 2008 đã có người đưa sách Kinh thánh cho tôi đọc và khuyên tôi đi theo đạo Tin lành nhưng tôi không tin, sách để mãi trong túi sau tôi lại bỏ ra ngoài và có người đã làm chứng cho tôi về gia đình họ có con bị nghiện hút, từ khi theo Chúa cháu đã cai được và bây giờ đã có vợ và một con trai và khuyên tôi ở bên này có Chúa thì nên theo vì Chúa rất thương xót và che chở cho loài người. Tôi nghe và biết thế nhưng cũng chẳng có dịp để đến được Hội thánh. Thế và rồi Chúa không phân biệt sang hèn, trong lúc tôi tồi tệ nhất Chúa đã giang cánh tay quyền năng của Ngài truyền phép lạ và che chở cho tôi, Chúa đã đến với tôi trong lúc nguy nan nhất. Cảm ơn Chúa nhiều không có gì là Chúa không làm được và đến bây giờ tôi đã có một niềm tin mạnh mẽ nhất, đi đâu và làm gì tôi cũng cầu nguyện Chúa Ngài sẽ giúp sức và che chở cho tôi.
Bây giờ trong tôi Chúa càng ngày càng mạnh mẽ- những lời làm chứng của tôi chân thành và có thật - thật 100%. Hỡi các bạn những ai chưa biết đến Chúa, hãy đến với Chúa để nhận những ân điển lạ lùng của Chúa ban cho khi bạn cần. Còn tôi từ khi có Chúa làm chủ đời sống của mình lúc nào cũng vui vẻ bình an điều mà tôi thấy sung sướng nhất từ trước đó tôi không bao giờ có. Không phải cứ vin vào Chúa mà ỳ ra, khi gặp chuyện khó tôi cầu nguyện Chúa thì sự màu nhiệm của Chúa xuất hiện để dẫn dắtvà che chở cho tôi vượt qua mọi sự thử thách đó một cách diệu kỳ.

 

Mockba: 24-02-2010
Lời làm chứng của Đỗ Thị Kim Thanh. Hội thánh Tin lành Mát-xcơ-va

Tinlanh.Ru

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru