Gương mặt đức tin 11/9 - Todd Beamer

Anh Todd Beamer đáng lẻ ra không phải đi chuyến bay 93 của hãng hàng không United vào buổi sáng đẹp trời của tháng 9 vừa qua. Là một đại diện thương mại cho công ty Oracle, anh Todd thông thường đi chuyến bay ban đêm trước khi gặp khách hàng. Nhưng anh cùng gia đình mới vừa trở về nhà ngày 10 tháng 9 sau chuyến nghỉ hè ở Ý Ðại Lợi, anh đã muốn nghỉ ngơi một chút trước khi đi công tác ở California.

Trên chuyến bay 93 ngày 11 tháng 9, anh Beamer là một người hành khách biết chắc anh không có gì để sợ.

Gia đình Beamer có hai con trai, David 4 tuổi, và Drew 18 tháng, và cô Lisa, vợ anh Beamer đang có thai đứa con thứ ba. Anh Todd rời nhà thật sớm khi cô Lisa hãy còn ngủ. Cô Lisa ít khi nào mở Tivi vào buổi sáng, cho nên khi thức dậy cô không biết chuyện gì đang xẩy ra vào sáng ngày 11 tháng 9. Rồi một người bạn bổng gọi điện thoại, báo tin cho cô về việc cướp máy bay và những gì xẩy ra ở hai tòa nhà Thương Mải Thế Giới. Cô Lisa liền dặn Tivi lên xem.

“ Mới đầu tôi không lo âu gì cả ,“ cô Lisa nói. “ Anh Todd không có bay từ Boston,” nơi mà những chuyến bay bị không tạc khởi hành.

Rồi cô nghe những tin tức về Ngũ Giác Ðài bị phi cơ đâm vào, cô nói “ Tôi hơi thắc mắc bao nhiêu phi cơ đang bị khủng hoảng này,” “ tôi gọi hãng hàng không Continental, mà anh Todd thường bay. Rồi tôi tự nhủ anh ấy có thể bay hãng United vì vé máy bay rẻ hơn. Tôi bắt đầu hơi lo âu.”

Rồi tin tức từ máy truyền hình cho biết có một chuyến bay bị rớt ở một vùng hẻo lánh của tiểu bang Pennsylvania. Mới đầu tin tức loan báo rằng chuyến bay này định bay đến Chicago, rồi sau đó tin tức chính xác cho biết chuyến bay này định trực chỉ về hướng San Francisco. “ Lúc đó trực giác cho tôi biết đó là chuyến bay của anh Todd. Tôi biết ngay là anh ấy khó có thể sống sót.” Cô Lisa tự nhũ.

Tại Sao Anh Ấy Không Gọi ?

Không bao lâu sau ngày 11 tháng 9, có nhiều câu chuyện về những cú điện thoại từ chuyến bay 93. Nhiều người trong chuyến bay đó nói những lời vĩnh biệt cho người thân của họ Có người kể lại về việc vài hành khách và phi hành đoàn của chuyến bay đó phản ứng lại bọn khủng bố trên chuyến bay 93.

Họ được ca ngợi là những anh hùng của ngày 11/9.

Nhưng cô Lisa không nhận được cú điện thoại nào từ anh Todd.

“ Dĩ nhiên là tôi quan tâm,” cô Lisa nói. “ Tôi có nghe vài hành khách bị giết chết trước khi máy bay bị rớt, cho nên tôi thắc mắc lo âu. Tôi tin chắc anh ấy cũng ở vào hoàn cảnh ấy. Anh ấy lúc nào cũng có tinh thần tập thể. Anh ấy rất bình tỉnh trước mọi khủng hoảng.”

Rồi đến ngày 14 tháng 9, cô Lisa nhận được điện thoại từ viên cố vấn về hoạn nạn của hãng máy bay United. Thì ra anh ấy gọi từ điện thoại của máy bay, nhưng không biết vì sao đường dây không liên lạc được với cô Lisa, mà lại đến tai cô Lisa Jefferson, một tổng đài viên ở Chicago. Ngay hôm sau hai cô Lisa trò chuyện với nhau trong nước mắt qua điện thoại. Cô Jefferson cho biết anh Todd rất là trầm tỉnh khi nói chuyện và am tường những gì đang xẩy ra. Anh ấy thật là có mẩu mực.

Anh kể cho cô Jefferson biết trên chuyến bay có ba tên khủng bố, hai tên có dao trong tay, 10 hành khách hạng nhất, và 27 hành khách hạng thường, 5 người tiếp đải viên. Vài hành khách tìm cách chống lại những tên khủng bố. “Ðó là cách chúng ta phải ra tay !” anh Todd tuyên bố.

Bọn khủng bố dường như biết mưu định này của các hành khách và phi hành đoàn, nên làm phi cơ đâm nhào xuống rồi lại làm chao đi để làm cách hành khách bị bật ngữa. Cũng có lúc tiếng nói của Todd tỏ vẻ sợ hải. “ Jesus, chúng ta đang đi xuống,” anh ấy nói. Rồi anh lại tiếp. “ chúng tôi bay cao lên trở lại.”

Cô Jefferson kể cho Lisa rằng anh Todd đã kể về gia đình anh, and anh năn nỉ cô Jefferson gọi điện thoại cho vợ anh, cô Lisa, nếu anh không về nhà được. Anh bầy tỏ với cô Jefferson:” Tôi không nghĩ là chúng tôi sẽ thoát ra khỏi thảm trạng này đâu, chúng tôi phải ra đi trong đức tin.”

Rồi anh yêu cầu cô Jefferson cầu nguyện với anh, và qua điện thoại họ cùng cầu nguyện bài cầu nguyện chung. “ Lại Cha chúng con ở trện Trời...”

Sau đó anh đọc thuộc bài Thi Thiên 23.” Ðức Giê Hô Va là Ðấng Chăn Gìữ tôi, tôisẽ chẳng thiếu thôn gì...”

“Ôi Chúa ơi, Chúa Jesus ôi, xin cứu con,” anh Todd nói

Rồi cô Jefferson nghe tiếng anh nói:” Các bạn có sẵn sàng chưa? Let’s roll”_câu nói anh thường dùng với các con anh.

Rồi cô nghe những tiếng động mạnh, rồi im bặt.

Sự Bình An

Cô Lisa thú nhận rằng khi biến cố 9/11 mới xẩy ra, cô thật bị rúng động. “ Nhưng điều giúp đở tôi khỏi bị khủng hoảng là nhận biết được sự thật_chuyện gì rồi cũng trôi qua,” cô nói “ Tôi lập đi lập lại và vẫn còn làm: Cõi vĩnh hằng thật tốt lành, ngay bây giờ hay mai sau. Ðời sống của tôi vẫn còn đó”

Cô cũng nhận thức cô cần phải mạnh mẽ vì con cái của cô.

Cô nói: “ Bé Drew còn quá nhỏ, còn chưa biết nói. Bé đã để ý có điều gì kinh khủng xẩy ra cho gia đình nó.” Nó nhìn hình bố nó và hỏi, “ Ba đâu ? Ba Ðâu ?”

“Nhưng bé David hiểu liền ngay lúc đó. Tôi đã ngồi nói chuyện với nó ngày 12 tháng 9, tôi nói cho nó nghe việc gì đã xẩy ra. Tôi không đi vào chi tiết về bọn khửng bố vì nó chưa đến tuổi để hiểu việc đó. Nó nhận biết rằng Cha nó không còn về nhà nữa, nhưng thiên đàng hãy còn là một nơi trừu tượng cho nó có thể hiểu được.

“Cả hai con tôi đang điều chỉnh lại đời sống của chúng, và tôi đang cố gắng giữ đời sống chúng nó một cách bình thường với sinh hoạt thường ngày và học đường. Chúng cảm thấy an toàn. Theo chúng nó, có Mẹ chúng ở bên cạnh thì chúng thật an tâm.” Và chúng đã mừng đón đứa em gái, Morgan Kay, mới sinh ra ngày 9 tháng Giêng, 2002.

Cô Lisa được bao phủ tình yêu cô có với anh Todd. Họ gặp nhau vào năm cuối bậc đại học tại đại học Wheaton ở Illinois, và đã lấy nhau năm 1994. Ðối với họ, gia đình thật quan trọng mặc dầu anh Todd bận rộn với công việc làm, anh để máy tính cầm tay reo vào lúc 5:15 chiều để anh đi về nhà ăn cơm tối với gia đình.

“Anh Todd có thể giả đò thành một anh hề rất hài hước,” Cô Lisa nói. “ Anh có thể vui đùa với các con, và theo sự điều động của chúng. Bé Drew đã có lần đi chung quanh nhà theo sau là Ba nó với cái thùng nước trên đầu; bé Drew đã để thùng nước trên đầu Ba nó, và anh Todd vui đùa với nó, nhiều khi đụng vào cái tường này cái gốc kia. Anh rất chú tâm vào công việc làm, nhưng khi vui đùa, anh lăn lộn với đứa bé 2 tuổi.”

Cô Lisa thật hảnh diện về những kỷ niệm cuối cùng, thật đẹp, cô có với anh Todd, nhất là dịp nghỉ hè mà gia đình họ mới vừa đi.

Cô nói “ Chúng tôi du lịch sang Ý Ðại Lợi nhân chuyến công tác cho công ty Oracle, đặc biệt dành cho những nhân viên thu được nhiều kết quả nhất cho công ty. Tại La Mã, chúng tôi đã thăm viếng nhiều di tích lịch sử làm cho anh Todd thích thú, rồi chúng tôi ở một ngày tại tỉnh Florence. Chúng tôi đi dạo vòng quanh thành phố đó, và tận hưởng những giây phút nhàn hạ ở những quán nhỏ bên đường; món kem là món giải lao thích thú của chúng tôi. Thành phố Florence nổi tiếng về nữ trang, và bất chợt anh Todd mua cho tôi một vòng đeo tay bằng kim cương. Thật là bất ngờ nhưng đầy thích thú cho tôi. Dĩ nhiên món nữ trang này trở nên vô giá đối với tôi.

“ Anh Todd sống mỗi ngày cố gắng làm những quyết định nho nhỏ hướng về những mục tiêu cho đời sống của anh,” cô Lisa nói. “ Những hành động anh đã làm trong ngày 11 tháng 9 chỉ là một thí dụ. Dĩ nhiên anh đã còn những quyết định khó khăn và can đảm, nhưng anh làm được những quyết định đó vì anh thực hành nó mỗi ngày.”

Theo Let’s Roll
Focus On The Family
September 2002
(bài viết lấy từ diễn đàn mucsu.net)



© 1999-2017 Tinlanh.Ru