Bức tường Berlin

Buc-tuong-Berlin

"Sẽ đưa em đến xem bức tường Berlin" - người anh mới quen trong Chúa nói trong khi lên lịch trình ngắn ngủi cho tôi thăm quan Berlin. Sống ở đây từ khi sang Đức du học vào năm 1967, anh thật là người hiểu và nếm trải hơn ai hết về những chuyển biến đã xảy ra trên mảnh đất này. Trong danh sách rút gọn các địa danh nổi tiếng cần thăm viếng, bức tường Berlin là một tượng đài của thời đại hiện nay.

Còn đang ngồi trên xe, từ xa tôi đã thấy đám đông những tốp khách du lịch đang đi lại dạo chơi dọc bức tường, thay phiên nhau chụp ảnh kỷ niệm trên nền tường đã phủ kín bởi những bức tranh graffiti của các họa sĩ đến từ khắp nơi trên thế giới. Tôi để ý thấy trong số khách du lịch có rất nhiều thanh niên trẻ tuổi, những người có lẽ chỉ biết về thời kỳ tồn tại của bức tường này qua những câu chuyện kể.

Nhập vai một hướng dẫn viên du lịch mẫu mực, người anh đi cùng bắt đầu mô tả cho tôi về hình ảnh của khu vực "biên giới" này trong quá khứ. Chỗ vỉa hè chúng ta đang đứng đây - anh nói - là khoảng đất trống cách bức tường vài trăm mét, nghiêm cấm mọi người đến gần. Trên nóc tường là hàng rào dây kẽm gai, và đằng sau bức tường cao lại là một khoảng đất trống nữa. Lính gác trên các chòi cao được lệnh bắn bỏ mọi người nào tìm cách đến gần để vượt qua bức tường này để chạy sang phía bên kia.

Mà phía bên kia thì không dựng bức tường chắn nào cả. Vì người dân Berlin thời đó chỉ tìm cách vượt bức tường theo đúng có một chiều mà thôi. Cũng chỉ vì muốn chặn những người di tản đó, mà bức tường này đã được dựng nên và củng cố không ngừng. Nhưng chính nó lại là bằng chứng phô bày thế yếu của cái bên đã lập ra nó.

Vì vậy sau khi tồn tại suốt 28 năm, cuối cùng thì cũng đến lúc mà sự cố chấp cao ngạo và thái độ áp đặt ý mình cho người khác đã phải thừa nhận sự bất lực của bản thân. Nhưng quyết định chịu thua, phá dỡ bức tường, đến với sự hòa hợp, đã là một quyết định lịch sử, dũng cảm, khôn ngoan, vô cùng hợp tình hợp lý. Và cả hai bên đã cùng được thắng.

Ma-thi-ơ 23:12 Kẻ nào tôn mình lên thì sẽ bị hạ xuống, còn kẻ nào hạ mình xuống thì sẽ được tôn lên.

Bài học biết hạ mình xuống để được nhấc lên - một chân lý thường xuyên được Chúa nhắc bảo chúng ta trong Kinh thánh - thật là một bài học lớn. Có thể nói, phải trải qua được bài học này ta mới trở thành người lớn được. Vì khi học hạ mình xuống, chúng ta khắc chế được cái tôi hạn hẹp của mình, để hòa mình được với cái lớn lao của tập thể, đứng vào đúng vị trí của mình trong kế hoạch kỳ diệu của Đức Chúa Trời.

Trong những ngày dự trại hè đức tin tại Đức, tôi được mục sư Nguyễn Hữu Hùng quản nhiệm ở đây nhắc lại nhiều lần chân lý đơn giản mà đầy quyền năng này. Bài học của cả một dân tộc biết cách hạ mình để thắng, để được hòa hợp, đã thật sự không uổng.

Trong nhiều năm qua, ấn tượng đã ghi sâu vào đầu tôi, và có lẽ với nhiều người khác nữa - là hình ảnh nước Đức hiếu thắng, đã gây ra hai cuộc chiến tranh thế giới, và dân tộc Aryan tự hào đến mức cao ngạo, thậm chí tự cho mình quyền hủy diệt mọi dân tộc kém cỏi khác. Nhưng hôm nay trong tin tức về các cuộc chiến tranh cục bộ ở khắp nơi, tôi chẳng hề thấy bóng dáng những người lính Đức, dù là dưới bóng cờ của lực lượng gìn giữ hòa bình UN đi chăng nữa. Và trong những ngày thăm viếng nước Đức vừa qua, được tiếp xúc với những người Việt đã lưu lạc đến nơi đây và tìm được sự đối đãi tử tế với đầy đủ nhân quyền, thì những ám ảnh đó đã hoàn toàn tan biến.

Suy ngẫm về nguyên nhân của sự thay đổi này, không hiểu sao tôi cứ liên tưởng tới "bức tường Berlin" - tượng đài giữa lòng thành phố. Bài học chịu hạ mình, chịu thua để thắng.

Đã từ lâu, có một con người đã học được bài học này trong cuộc vật lộn không cân sức với chính Đức Chúa Trời, với chính người anh của mình, để sau đó ông ta trở thành tổ phụ của một dân tộc đang nắm vai trò quan trọng đặc biệt trong thế giới hiện nay.

Sáng thế ký 32:27-28
27 Người đó hỏi: Tên ngươi là chi? Ðáp rằng: Tên tôi là Gia-cốp. 28 Người lại nói: Tên ngươi sẽ chẳng làm Gia-cốp nữa, nhưng tên là Y-sơ-ra-ên, vì ngươi đã có vật lộn cùng Ðức Chúa Trời và người ta; ngươi đều được thắng.

Cái tên Gia-cốp vốn có nghĩa là kẻ hất cẳng. Thật bản tính xác thịt của con người là tự tôn, là tìm mọi cách để hất cẳng người khác, để áp đặt ý riêng mình. Chúng ta quen vật lộn (tranh chiến) với con người, thậm chí vật lộn cả với Đức Chúa Trời, và luôn muốn giành phần thắng. Nhưng Chúa đã nhún nhường chịu thua Gia-cốp, để sau đó dùng quyền chúc phước biến đổi con người ông thành Y-sơ-ra-ên (hoàng tử), dạy cho ông bài học biết sẵn sàng chịu thua để giành lại được tình anh em với Ê-sau, người anh đang trên đường đến để tìm giết em mình.

Và khi hạ mình xuống, chúng ta không trông đợi con người, mà biết sẽ được chính Đức Chúa Trời cất nhắc mình lên.

1 Phi-e-rơ 5:6 Vậy, hãy hạ mình xuống dưới tay quyền phép của Ðức Chúa Trời, hầu cho đến kỳ thuận hiệp Ngài nhắc anh em lên;

Hai ngàn năm trước, Con Trời đã đến, cũng hạ mình xuống, lấy địa vị một tôi tớ, nhịn nhục đủ đường, chịu thua bàn tay loài người, để họ giết mình đi trên thập tự giá. Nhưng đấy là Ngài dùng chính sự hy sinh đó mà thắng được quyền phép của cái chết và tội lỗi đang cai trị trên nhân loại. Sau khi đã hạ mình xuống để phục vụ và hy sinh phó sự sống mình (Mác 10:45), Ngài đã giành chiến thắng đó để ban cho loài người.

Phi-líp 2
5 Hãy có đồng một tâm tình như Ðấng Christ đã có, 6 Ngài vốn có hình Ðức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Ðức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; 7 chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; 8 Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự. 9 Cũng vì đó nên Ðức Chúa Trời đã đem Ngài lên rất cao, và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh, 10 hầu cho nghe đến danh Ðức Chúa Jêsus, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, bên dưới đất, thảy đều quì xuống, 11 và mọi lưỡi thảy đều xưng Jêsus Christ là Chúa, mà tôn vinh Ðức Chúa Trời, là Ðức Chúa Cha.

Bạn thân mến, nếu Đức Chúa Trời cao cả còn hạ mình xuống để thắng, thì chúng ta nhất thiết cũng phải học được cách hạ mình xuống. Đó sẽ không phải là điều dễ dàng, nhưng bài học lớn này sẽ giúp chúng ta thắng được chính cái tôi nhỏ bé ích kỷ và hạn hẹp, hòa nhập vào kế hoạch cứu chuộc lớn lao của Đức Chúa Trời, giành chiến thắng chung cho cả chúng ta cùng với nhiều người khác nữa.

Hãy hạ mình xuống, phá bỏ đi bức tường ngăn cản trong lòng mình, ăn năn quay về với Đức Chúa Trời, khi đó bạn và tôi sẽ đến được với tình yêu thương của Ngài. Đấy là chiến thắng chung mà Chúa đang dành cho bạn.

Hãy hạ mình xuống, thuận theo Lời Chúa dạy - "hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người" (Rô-ma 12:18), bạn sẽ tập được cách sống thật sự tha thứ, yêu thương, chan hòa. Các mối quan hệ sẽ được chữa lành, vì biết tôn trọng và phục vụ lợi ích lẫn nhau nên sẽ đầy dẫy ơn phước (Phi-líp 2:3-4). Trong gia đình, vợ sẽ vâng phục chồng hơn, và chồng sẽ yêu vợ bội phần hơn, con cái sẽ học được kính trọng cha mẹ mình để sống lâu và được phước, và cha mẹ cũng sẽ biết lấy sự khôn ngoan tôn trọng để đối xử dạy dỗ con cái của mình (Ê-phê-sô 5:22-6:4).

Hạ mình xuống, bạn sẽ có một tâm tình để đến được với mọi người, hòa đồng và thông cảm với sự yếu đuối của họ, hầu việc để giúp họ thật sự nhận được ơn cứu chuộc cùng với quyền phép Chúa biến đổi đời sống.

1 Cô-rinh-tô 9:22 Tôi ở yếu đuối với những người yếu đuối, hầu được những người yếu đuối; tôi đã trở nên mọi cách cho mọi người, để cứu chuộc được một vài người không cứ cách nào.

Hạ mình xuống, chúng ta mới thật sự dâng mọi vinh hiển cho Đức Chúa Trời.

Giăng 3:30 Ngài phải dấy lên, ta phải hạ xuống.

Bạn thân mến, ta phải hạ xuống. Và cũng phải hạ xuống những bức tường còn ngăn trở quyền phép Chúa trong đời sống chúng ta. Để sẽ được chứng kiến vinh hiển Chúa càng sáng lòa thêm hơn. A-men!

MS Quốc Hùng
Những hạt giống đức tin. Tinlanh.Ru
Hội thánh Tin lành Mát-xcơ-va. 8-2014

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru