Đảo lộn thế giới?

to-change-the-worldAnh chị em thân mến,

Sứ mạng Chúa cho Hội thánh cơ-đốc toàn cầu – truyền bá và dạy dỗ Tin lành cho muôn dân, để biến đổi đời sống con người trở nên một nhân chứng sống về quyền phép yêu thương của Đức Chúa Trời qua Cứu Chúa Jê-sus Christ.

Hôm nay chúng ta sẽ chia sẻ về một ước mơ thật lớn. Thật lớn đến nỗi không một con người nào có khả năng làm được. Đã là sứ mạng, khải tượng từ Chúa, thì những điều đó thường vượt quá mọi khả năng và cao hơn mọi tầm suy nghĩ của con người.

Ước mơ làm thế nào có một thế giới tốt hơn!

Thông thường, chúng ta nghĩ rằng để đời sống bản thân mình đi lên, trước tiên phải cầu mong cho môi trường xung quanh mình cũng được biến đổi trước.

Và chúng ta thường cầu xin những điều tương tự: Giá như mà... xin Chúa làm cho...

Gia đình mình tốt hơn?

Công việc của mình được tốt hơn? Cộng đồng xung quanh mình được tốt hơn?

Đất nước mình đang ở được tốt hơn?

Thế giới tốt hơn?

Và nếu môi trường xung quanh còn khó khăn, thì chúng ta sẽ chạy từ chỗ này sang chỗ khác, từ nước này sang nước khác, chỗ làm việc này sang chỗ làm việc khác. Thậm chí có người còn bỏ gia đình này để lập gia đình khác! Đó có phải là cách nghĩ đúng không?

Nhưng sự biến đổi bao giờ cũng bắt đầu từ trong ra ngoài. Chứ không phải từ môi trường bên ngoài rồi mới vào trong.

Thực ra thế giới này đã qua nhiều biến đổi lắm rồi, và sự thay đổi nền tảng của những đất nước văn minh tiên tiến (là nơi mà nhiều người coi là thiên đàng mơ ước) đã bắt đầu từ nhiều nhiều năm trước.

Chúng ta đọc thấy những ghi chép mang tính chất lịch sử về thời điểm bắt đầu của mọi sự thay đổi tốt lành đó trong Quyển Sách (Kinh thánh được người thời đó kính cẩn gọi một cách đơn giản là QUYỂN SÁCH vì uy tín và mức độ phổ cập toàn cầu).

Trong Quyển Sách có chép lại câu chuyện xảy ra khi hai sứ đồ Phao-lô va Si-la đến truyền giảng Tin lành tại một thành phố. Những kẻ chống đối đã tìm cách bắt và kết tội các sứ-đồ, và chính họ đã nói về những người sứ-đồ đang truyền giảng Tin lành và truyền bá niềm tin cơ-đốc bằng những lời như sau: “Những kẻ làm cho thế giới đảo lộn nầy bây giờ đang ở đây!” (Công vụ 17:6 bản dịch 2011)

Hai nghìn năm sau, các đất nước Châu Âu đó đã được “đảo lộn”, để bây giờ với nền tảng giá trị đạo đức dựa trên Kinh thánh và niềm tin cơ-đốc đang trong nhóm các nước cường quốc hàng đầu thế giới.

Thế giới đã tốt hẳn lên nhờ Tin lành của Đức Chúa Trời!

Nhưng câu chuyện tốt lành đã bắt đầu từ thế kỷ đầu tiên cho đến ngày nay vẫn tiếp tục chưa bao giờ chấm dứt...

jesuspeople50Thế kỷ 14-15 - sự phấn hưng của niềm tin cơ-đốc đã biến chuyển thành phong trào Phục Hưng trong xã hội châu Âu, và đem lại cho nhân loại biết bao phát minh sáng chế nền tảng cho khoa học hiện đại, và những tác phẩm cố điển kiệt tác.

Văn hóa và đạo đức xã hội Châu Âu được đổi mới và nâng lên một tầm cao thoát khỏi sự “mọi rợ” (là đánh giá về nhiều nước Châu Âu thời sứ-đồ Phao-lô còn sống), bởi con người được chân lý Lời Đức Chúa Trời soi sáng.

Còn châu Á chúng ta thì sao? Từ những năm 60 của thế kỷ trước đến nay, chỉ trong vòng 50 năm, Hàn Quốc cũng đã “đảo lộn” từ một nước châu Á với truyền thống tín ngưỡng chung trong khu vực đã trở nên một quốc gia với tỉ lệ 60% dân số theo niềm tin cơ-đốc. Và Hàn Quốc bây giờ cũng thuộc nhóm các cường quốc thế giới đó.

Để Việt nam cũng được “sánh vai các cường quốc năm châu”, cũng cần một sự đảo lộn tương tự trong nhận thức của người Việt, để đổi mới tận gốc rễ về hệ thống giá trị đạo đức - là nền tảng để xây dựng gia đình và xã hội. Niềm tin cơ-đốc có quyền năng để biến đổi những miền đất châu Âu xưa kia toàn những người “dã man” được trở nên văn minh thịnh vượng, đã biến đổi châu Mỹ, đang biến đổi các đất nước châu Phi, châu Mỹ la tinh, châu Á.

Người sẽ đi truyền bá niềm tin cơ-đốc đó là ai, nếu như không phải là cơ-đốc nhân người Việt? Người sẽ khẳng định sự ưu việt của nếp nghĩ nếp sống cơ-đốc là ai nữa, ngoài cơ-đốc nhân người Việt?

Nhưng, để giúp cho người khác làm nên sự thay đổi, chính chúng ta có cần nhờ đức tin mà biến đổi bản thân mình không? Đã biến đổi rồi, còn tiếp tục biến đổi nữa? Cơ-đốc nhân người Việt còn “xấu xí” ở những điểm nào, để chưa chinh phục được phần đa số của dân tộc mình cho Chúa?

Có một tài liệu lưu truyền ở trên mạng Internet, nói rằng đó là kết quả nghiên cứu của một tổ chức xã hội Mỹ. Trong đó có nói đến mười điểm “xấu xí” của người Việt nam như sau:

(1) Cần cù lao động, song có tâm lý huởng thụ.

(2) Thông minh, sáng tạo, song tính chống đối.

(3) Khéo léo, song không duy trì đến cùng, ít quan tâm đến sự hoàn hảo

(4) Vừa thực tế vừa mơ mộng, song lại nhút nhát.

(5) Ham học hỏi, có khả năng tiếp thụ nhanh, song ít khi học ‘từ đầu đến cuối’ nên kiến thức không hoàn hảo, mất cơ bản. Ngoài ra, học tập không phải là mục tiêu tạo thân của mỗi người (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện & công ăn việc làm, ít khi vì chí khí hay đam mê)

(6) Vui vẻ cởi mở với mọi người, song không bền.

(7) Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những việc vô bổ.

(8) Có tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái,* song hầu như chỉ trong những hòan cảnh khó khăn, bần hàn. Còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh thần này rất ít xuất hiện.*

(9) Yêu hòa bình nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, háo thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, đánh mất đại cuộc.

(10) Thích tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh (cùng một việc 1 người làm thì tốt, mà 3 người làm thì kém, và 7 người làm thì hỏng)

Các bạn nghĩ thế nào?

Có thấy nhiều điểm đúng trong con người mình trước kia (khi chưa tin nhận Chúa Jê-sus và chưa được Chúa giúp cho biến đổi)? Hoặc vẫn còn thấy trong mình một vài điểm “xấu xí” còn sót lại.

Nếu bạn đã được Chúa giúp thay đổi, vậy thì câu hỏi tiếp là bạn có nhớ những chân lý nào trong Lời Chúa đã giúp bạn thay đổi không? Chắc chắn là có rất nhiều điều Lời Chúa đã giúp chúng ta thay đổi.

Có một lời lưu truyền đáng suy ngẫm của một thầy tu vô danh thế kỷ 11 như sau:

Khi tôi còn trẻ, tôi mong muốn biến đổi thế gian.

Rồi tôi thấy biến đổi thế gian này thật khó, nên tôi cố gắng biến đổi dân tộc mình.

Khi tôi thấy mình không thể thay đổi được dân tộc, tôi bèn tập trung vào thành phố mình.

Tôi chẳng thay đổi được thành phố, và vì tôi già đi, tôi bèn cố gắng thay đổi gia đình mình.

Và bây giờ là một người già, tôi mới nhận thức ra là điều duy nhất tôi có thể thay đổi – đó là chính bản thân mình, và thình lình tôi nhận ra rằng nếu nhiều năm trước tôi đã chịu thay đổi, thì tôi đã có ảnh hưởng hơn đến gia đình mình.

Gia đình tôi và tôi có thể đã tạo được ảnh hưởng lên thành phố.

Còn ảnh hưởng của nó có thể thay đổi được dân tộc, và lẽ ra tôi đã có thể biến đổi thế gian này được rồi.

Vậy thì, thay đổi thế giới là việc lớn, nhưng thay đổi con người cũng là việc lớn chẳng kém. Nhưng sự thay đổi con người phải bắt đầu trước, để rồi mới có sự “đảo lộn” thế giới.

Sự đổi mới cho một thế giới tốt lành hơn bắt đầu từ mỗi chúng ta.

Đó là một trong những mục đích mà Chúa muốn khi sáng lập Hội thánh.

Ma-thi-ơ 5

13 Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chơn.

14 Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành trên núi thì không khi nào bị khuất được:

15 cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chơn đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. 16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.

Chúng ta thay đổi thì sẽ tốt được cho bản thân mình, nhưng Chúa sẽ dùng sự thay đổi của chúng ta để làm gì cho thế giới?

Để làm gương sáng!

Những việc lành tỏa sáng! Làm sáng danh Cha chúng ta ở trên trời. Và lôi cuốn con người đến với Chúa.

Chúa muốn cất nhắc con cái Ngài lên và đặt chúng ta lên cao. Miễn là chúng ta tỏa sáng.

Mà tỏa sáng bắt đầu từ chính những điều tốt lành mình làm trong cuộc đời, để cho cuộc sống càng ngày càng tốt đẹp hơn.

Để đổi thay bản thân đời sống mình, biến đổi gia đình mình, và cộng đồng xã hội, chính chúng ta phải thấy tiềm năng của đức tin. Sự ưu việt của Tin lành. Và sự ưu việt đó phải được kiểm chứng bằng chính đời sống chúng ta! Là nhân chứng chứ không chỉ nói lời làm chứng. Nói và làm, hai thứ khác nhau. Chỉ khi Lời Nói đi đôi với Việc Làm, thì đức tin mới kết quả!

Và chúng ta bắt đầu từ thay đổi cách nhìn nhận bản thân!

Ma-thi-ơ đoạn 13

44 Nước thiên đàng giống như của báu chôn trong một đám ruộng kia. Một người kia tìm được thì giấu đi, vui mừng mà trở về, bán hết gia tài mình, mua đám ruộng đó.

45 Nước thiên đàng lại giống như một người lái buôn kiếm ngọc châu tốt, 46 khi đã tìm được một hột châu quí giá, thì đi bán hết gia tài mình mà mua hột châu đó.

Chúa thấy chúng ta có giá trị!

Ngài đã trả giá bằng tất cả, để chuộc lại được chúng ta.

Người ta thường có một thí dụ đặc biệt dễ hiểu để giúp mỗi cơ-đốc nhân nhận thức ra được giá trị của mình trong Chúa.

Giả sử tôi đưa cho bạn đồng 100$, bạn có muốn nhận không?

Nhưng đồng 100 $ không còn mới nữa, là đồng tiền mà tôi nhặt lên từ đất, đã bị nhiều người giày xéo, dẫm đạp, phỉ nhổ? Bạn có còn muốn nhận không? Đồng 100$ đó có mất đi chút nào giá trị của nó không?

Vậy, cũng hãy nhìn xem giá trị của bản thân mình trong mắt Chúa.

Hãy nghĩ về mình tốt hơn!

Và hãy nghĩ về người khác tốt hơn!

Chúng ta làm điều lành vì chúng ta là người lành, con của Cha nhân lành.

Chúng ta tin Chúa. Tin vào mục đích của mình trong Chúa.

Nếp nghĩ nếp sống của chúng ta phải được thay đổi, để đời sống chúng ta có thể đổi mới, thế thì chúng ta sẽ tin cậy Chúa để theo sự chỉ dạy uốn nắn của Lời Ngài mà thay đổi.

Xin phép được kể với các bạn một câu chuyện nữa, để minh họa cho cách mà Đức Chúa Trời muốn hành động để biến đổi chúng ta, mà qua đó đảo lộn trật tự sai lệch của thế giới mà lập nên trật tự tốt lành hài hòa của Ngài:

alan-copson-statue-of-david-florence-tuscany-italyĐó là câu chuyện về bức tượng đá.

Khi một họa sĩ đi tìm mà chọn một khối đá cho tác phẩm tương lai của mình, anh ta nhìn vào khối đá to lớn xù xì, mà không để ý vào vẻ bên ngoài xấu xí thậm chí rêu phong mốc thếch của nó. Từ trong tâm trí mình, anh ta đã tưởng tượng để nhìn thấy tác phẩm đẹp đẽ tương lai, sau một thời gian qua bàn tay anh sẽ đục đẽo.

Người họa sĩ thiên tài đó sẽ đục đi những cái thừa khỏi tảng đá, và sau đó sẽ chỉ còn lại một hình ảnh tuyệt đẹp.

Cũng giống như vậy, Đức Chúa Trời muốn đục bỏ khỏi bạn những cái gì không giống Chúa Jê-sus. Chính những cái “xấu xí” đó cản trở chúng ta lớn lên và gần hơn với khuôn mẫu phước hạnh Chúa muốn.

Vậy thì chúng ta sẽ chỉ cần là một tảng đá có ý thức, để không chống lại mà thuận hiệp với những lần đục đẽo của nhà họa sĩ. Qua những trải nghiệm đau đớn, chúng ta sẽ trở thành ngày một giống Chúa hơn, giống phiên bản trong hình dung của Họa sĩ hơn. Đừng cứng cỏi và bất thuận quá, để không bị kết cục là đổ vỡ và sứt mẻ trong tay của Đức Chúa Trời.

Và một khi đã học biết cách hợp tác mà thay đổi bản thân mình rồi, có lẽ chúng ta sẽ giúp được người khác thay đổi. Bắt đầu từ những người thân, gia đình mình, cơ quan làm việc mình, hàng xóm láng giềng mình.

Và khi thay đổi được người thân, và hàng xóm, đấy là đã bắt đầu giúp cho xã hội được thay đổi tốt hơn.

Và ngoảnh di ngoảnh lại, quê hương đã được biến đổi nhờ ơn phước của Đức Chúa Trời đến mức khó nhận ra, và chúng ta bỗng hiểu rằng không phải chạy đi đây đi đó để tìm kiếm thiên đàng, Mà thiên đàng đã ở ngay trong lòng chúng ta, và chúng ta đã giúp thể hiện ra được thiên đàng ở nơi Chúa đặt mình ở đó!

Ngài đáp rằng: Nước Ðức Chúa Trời không đến cách rõ ràng, và người ta sẽ không nói: Ở đây, hay là: Ở đó; vì nầy, nước Ðức Chúa Trời ở trong các ngươi. (Lu-ca 17:20-21)

Nguyện Chúa biến đổi mỗi một chúng ta ngày càng trở nên giống Ngài!

Ms Quốc Hùng - Tinlanh.Ru

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru