Cậu Bé Ðánh Trống

Bác Sĩ M. L. Rosvally (Thiên Kim dịch)

Tôi làm bác sĩ giải phẫu trong quân đội Hoa Kỳ trong thời Nội Chiến. Sau trận chiến Gettys-burg, có hàng trăm thương binh trong bệnh viện của tôi. Nhiều người bị thương quá trầm trọng đến nỗi chân hoặc tay, hoặc cả tay lẫn chân cần phải cắt bỏ.

Một trong những người lính bị thương này là một cậu bé chỉ mới phục vụ trong quân ngũ tròn ba tháng. Vì cậu quá trẻ nên cậu được đăng làm lính đánh trống. Khi những người phụ tá của tôi vào gây mê cho cậu bé trước lúc giải phẫu, cậu bé quay đầu đi không chịu tiêm thuốc. Họ bảo với cậu là họ làm theo lệnh bác sĩ, cậu liền đáp, “Làm ơn cho em được gặp bác sĩ.”

Tôi đến bên cạnh giường cậu ấy và nói với cậu, “Người bạn trẻ ơi, tại sao cậu không chịu để người ta gây mê cho cậu? Khi tôi tìm thấy cậu trên bãi chiến trường, bấy giờ cậu trông như đã chết nên tôi hầu như không màng nhặt cậu nữa. Nhưng khi cậu mở đôi mắt to xanh, tôi chạnh nghĩ cậu có một bà mẹ ở phương trời nào đó đang thương nhớ đến cậu trong giây phút mong manh nầy. Tôi không đành lòng để cậu chết trên bãi chiến trường nên đem cậu về đây. Nhưng cậu đã mất máu quá nhiều nên đuối sức khó sống qua được cuộc giải phẫu mà không cần thuốc gây mê. Tốt hơn cậu hãy để tôi chích cho cậu một ít thuốc.”

Cậu bé đặt tay trong bàn tay tôi, nhìn vào mặt tôi và nói, “Thưa bác sĩ, có một buổi xế trưa Chúa Nhật, khi em chín tuổi rưỡi, em đã dâng trái tim em cho Chúa Cứu Thế. Từ đó em học được tin cậy vào Ngài và từ đó em luôn luôn tin cậy vào Ngài. Em biết em có thể tin cậy vào Ngài lúc nầy. Ngài là sức mạnh của em. Ngài sẽ nâng đỡ em khi bác sĩ cắt bỏ tay và chân em.”

Tôi hỏi cậu bé thôi thì có chịu cho tôi mời cậu một ít rượu brandy không. Cậu bé lại nhìn tôi và nói, “Thưa bác sĩ, khi em chừng lên năm tuổi, mẹ em đã quỳ bên em vòng tay ôm lấy em, và nói, ‘Charlie, mẹ cầu nguyện cùng Chúa Giê-su cho con đừng bao giờ uống một tí rượu nào cả. Cha con đã chết vì nghiện rượu, và mẹ cầu nguyện xin Chúa sử dụng con để nhắc nhở người ta về những nguy hiểm của tật uống rượu, và khuyên răn họ yêu mến và phục vụ Chúa.’ Nay em đã mười bảy tuổi, em không hề uống gì mạnh ngoài trà và cà phê. Chắc em được phước sắp chết và em sắp về gặp Chúa. Bác sĩ chịu gởi em lên đó với mùi rượu brandy trong hơi thở em sao?”

Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt cậu bé nhìn tôi. Thời đó tôi thù ghét Giê-su, nhưng tôi tôn trọng tấm lòng trung tín của cậu bé đối với Ðấng Cứu Rỗi của cậu. Và khi tôi nhìn thấy cậu yêu mến và tin cậy Ngài hết lòng hết sức trong giờ phút hấp hối, có một điều gì đó làm xao xuyến vô cùng trái tim tôi. Và tôi đã làm cho cậu bé cái việc mà tôi chưa hề làm cho một người lính nào. Tôi hỏi cậu có muốn gặp vị tuyên úy của cậu chăng.

Mục sư tuyên úy R. biết cậu bé rất rõ vì thường xuyên gặp cậu trong những buổi cầu nguyện tại căn lều của trại. Cầm tay cậu bé, ông nói, “Charlie, tôi thật sự đau xót thấy em như vậy.” Charlie đáp, “Ô, không sao, thưa Mục sư. Bác sĩ muốn tiêm thuốc gây mê cho em, nhưng em thưa với ông là em không muốn thuốc gây mê nào hết. Sau đó, bác sĩ muốn cho em ít rượu brandy, em càng không muốn uống thứ đó. Giờ nếu Ðấng Cứu Thế gọi em, em có thể đến với Ngài với tâm hồn thanh thản.”

Vị tuyên úy nói, “Charlie ơi, em không có thể chết đâu, nhưng nếu Chúa gọi em về nhà Chúa, tôi có thể làm được điều gì cho em khi em đã ra đi?” “Thưa Mục sư, xin Mục sư vui lòng lấy cuốn Kinh Thánh nhỏ dưới gối của em, có địa chỉ của mẹ em trong đó. Xin Mục sư gởi cuốn Kinh Thánh cho mẹ em và viết giùm em một lá thư. Xin nói với mẹ em từ ngày em xa nhà đến nay, em chưa hề để một ngày qua đi dù là đang tập đi đứng, dù trên chiến trận hay trong bệnh viện mà không đọc một đoạn của Lời Chúa, và hàng ngày em luôn cầu nguyện Ngài ban ơn phước cho mẹ em.”

Vị tuyên úy hỏi, “Tôi có thể giúp em điều gì khác nữa chăng?”

“Dạ có chứ, xin Mục sư vui lòng viết giúp em một lá thư cho thầy giáo Trường Chúa Nhật hội thánh Sandstreet ở Brooklyn, New York. Xin hãy thưa với thầy em không bao giờ quên những sự khích lệ, những ý kiến xây dựng và những lời cầu nguyện của thầy cho em. Những điều ấy đã nâng đỡ và an ủi em qua tất cả nguy hiểm của chiến trận. Và ngay bây giờ, trong giờ hấp hối của em, em tạ ơn Chúa vì Ngài ban cho em có người thầy cũ thân thiết, và cầu xin Ngài ban phước và nâng đỡ thầy. Ðó là tất cả điều em nhờ Mục sư giúp em.”

Cậu bé quay qua tôi nói tiếp, “Thưa bác sĩ, em đang sẵn sàng. Em hứa là em không rên la khi bác sĩ cắt bỏ tay chân em mà khỏi phải tiêm thuốc mê.” Tôi đã hứa, nhưng không có can đảm để cầm con dao mổ trong tay mà trước tiên không đi sang phòng bên và chính tôi hớp vài ngụm rượu brandy.

Khi tôi cắt qua lớp thịt, Charlie Coulson không hề rên la. Nhưng khi tôi cầm lấy cái cưa để tách xương ra, cậu bé cắn chặt vào góc gối, và tất cả những gì tôi có thể nghe được là tiếng thì thào, “Chúa Giê-su, ôi Chúa Giê-su đầy ơn phước! Giờ nầy xin Chúa ở bên con.” Cậu bé đã giữ lời hứa. Cậu bé không hề rên la.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru