Ai là người cần Lễ Tạ Ơn?

Hay-cam-ta-Duc-Gie-ho-va-vi-Ngai-la-thien-800

Khi những chiếc lá vàng cuối cùng rơi và khí trời càng trở lạnh cũng là lúc cả đất nước Hoa Kỳ đang chuẩn bị bước vào những ngày lễ trọng đại và thiêng liêng. Một trong những ngày lễ quan trọng đó là Lễ Tạ Ơn... - những lời chia sẻ này của một MS người Mỹ gốc Việt thật có sức động chạm...

Lễ Tạ Ơn là một dịp lễ lớn đã thành truyền thống ở Hoa kỳ, nay được nhiều nước khác hưởng ứng và bắt chước theo. Ngày lễ này gợi lại cho người dân Hợp Chủng Quốc ký ức của những ngày đầu lập quốc đầy khó khăn, từ câu chuyện một nhóm nhỏ chỉ có 102 con người dũng cảm đã liều mình lên tàu vượt biển, nhắm đến miền đất bên kia bờ đại dương mới được khám phá, mong tìm quê hương mới cho mình. "Những người hành hương" này đã bước chân xuống con tàu Mayflower vào ngày 6 tháng 9 năm 1620 đó là gia đình những cơ-đốc nhân Tin lành, phải rời bỏ Châu Âu lúc đó đang trong bàn tay sắt của tôn giáo truyền thống, ra đi tìm tự do tín ngưỡng với lòng khao khát được thờ phượng Đức Chúa Trời bằng đức tin thuần túy theo Kinh thánh.

Sau nhiều tuần lễ của cuộc hành trình vượt đại dương gian khổ và nguy hiểm cận kề cái chết, những người sống sót đã được đặt chân lên đất liền tại một nơi hoang vu xa lạ (Massachusetts bây giờ) vào giữa tháng 11 năm 1620, đúng lúc bắt đầu mùa đông. Họ nhóm nhau lại để "Tạ ơn Thượng Đế đã đem họ đến nơi này", nhưng gian khó thật sự mới chỉ bắt đầu. Vì thiếu thốn thực phẩm và thiếu chuẩn bị cho thời tiết khắc nghiệt của mùa đông, một nửa trong số những người hành hương đó đã không qua nổi.

Nhưng, thật lạ là đúng trong lúc khó khăn nhất, thì những người hành hương này đã được ơn trước mặt những người thổ dân da đỏ, mà họ vốn nghĩ là đối thủ phải cẩn thận đề phòng. Người bản xứ đã tận tình giúp đỡ, dạy họ kinh nghiệm sinh tồn ở vùng đất mới bằng cách săn bắt và gieo trồng những giống hoa màu mới lạ. Sau những vụ gieo trồng mùa xuân và mùa hè bội thu, họ đã có đủ dư dật lương thực dự trữ, cùng với đó là những ngôi nhà mới đã kịp dựng lên sẵn sàng chống lại những ngày đông giá rét. Lòng đầy vui mừng, những người hành hương quyết định tổ chức một Hội Ngày mùa để tạ ơn Thượng Đế đã cho họ được sống sót nơi miền đất mới. Họ cũng mời những người thổ dân da đỏ đến dự lễ, và tất cả cùng vui chơi trong Lễ Tạ Ơn đầu tiên, được tổ chức vào tháng 11 năm 1621.

Nhiều năm sau đó, Lễ Tạ Ơn càng đi sâu vào truyền thống của người dân ở Tân-Thế-giới, và trở thành quốc lễ của quốc gia mới được thành lập này, khi tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, George Washington, kêu gọi dân chúng giữ ngày thứ năm 26 tháng 11 năm 1789 làm ngày Lễ Tạ Ơn đầu tiên cho toàn quốc.

Điểm đặc biệt của dịp Lễ Tạ Ơn, đó là ý nghĩa tôn giáo của nó, khi trong các gia đình người ta quây quần lại bên nhau và đếm lại các ơn lành mà Chúa Trời đã ban cho mình. Nhìn lại cuộc sống, để tạ ơn Chúa Trời về mọi ân huệ và những điều tốt lành đến qua những người thân và lân cận của mình.

Nhưng, làm thế nào để một ngày lễ cảm tạ Đức Chúa Trời của một nhóm nhỏ những "người hành hương" (những tín đồ thật sự có đức tin và lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời Hằng Sống) đã trở thành được một ngày Quốc Lễ yêu thích, một truyền thống đẹp của cả một đất nước lớn, và hơn thế nữa còn thành tấm gương cho người ta ở nhiều nơi khác phải học theo?

Suy ngẫm tìm câu trả lời sẽ mách bảo chúng ta rằng chắc chắn phải có sự ủng hộ của quyền phép Đức Chúa Trời, vì CHÚA luôn dành ơn phước và sự nâng đỡ cho những ai biết thực hành và thể hiện lòng biết ơn Trời.

Lòng biết ơn giữ chúng ta luôn kết nối với những nguồn mạch tốt lành. Trước mắt, là với những thế hệ đi trước, những người tốt xung quanh ta. Hơn hết tất cả, nó kết nối chúng ta với Đức Chúa Trời, cội nguồn của sự sống và mọi phước hạnh tốt lành, và giữ được lòng chúng ta vững hướng thiên đàng. Vậy nên Kinh thánh dạy chúng ta "hãy dư dật trong sự cảm tạ" (Cô-lô-se 2:7), vì thật rõ ràng là người biết ơn sẽ lại được thêm ơn, sẽ không bao giờ đi lạc khỏi mục đích đời đời.

Đọc Kinh thánh, chúng ta sẽ thấy trong luật pháp dành cho Y-sơ-ra-ên - dân sự Chúa có rất nhiều những điều răn phải nhớ ơn Đức Chúa Trời, hàng năm vào dịp lễ mùa gặt mỗi người phải đến ra mắt Chúa để tạ ơn Ngài (Lê-vi 23, Phục truyền 26). Và có một đoạn Kinh thánh đặc biệt, sẽ giúp chúng ta thấy Chúa thật nghiêm và rất thẳng thắn khi giáo dục lòng biết ơn cho dân sự Ngài.

Phục truyền luật lệ ký 8
7 vì Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi sẽ khiến ngươi vào xứ tốt tươi, có nhiều khe, suối, nước sâu phun lên trong trũng và trên núi; 8 xứ có lúa mì, lúa mạch, dây nho, cây vả, cây lựu; dầu ô-li-ve và mật; 9 xứ đó ngươi sẽ ăn bánh đầy đủ, chẳng thiếu món chi; đá xứ đó là sắt, và từ trong núi ngươi lấy đồng ra.
10 Vậy, ngươi sẽ ăn no nê, và khong khen Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, vì cớ xứ tốt tươi mà Ngài đã ban cho. 11 Ngươi khá cẩn thận, e quên Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, không giữ gìn những điều răn, mạng lịnh và luật lệ của Ngài, mà ngày nay ta truyền cho ngươi chăng; 12 lại e sau khi đã ăn no nê, cất nhà tốt đặng ở, 13 thấy bò chiên của mình thêm nhiều lên, bạc, vàng, và mọi tài sản mình dư dật rồi, 14 thì bấy giờ lòng ngươi tự cao, quên Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, là Ðấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô lệ chăng. 15 Ấy là Ngài đã dẫn ngươi đi ngang qua đồng vắng mênh mông gớm ghiếc nầy, đầy những rắn lửa, bò kẹp, đất khô khan, chẳng có nước; Ngài khiến nước từ hòn đá rất cứng phun ra cho ngươi; 16 lại trong đồng vắng, Ngài ban cho ngươi ăn ma-na mà tổ phụ chưa hề biết, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, hầu về sau làm ơn cho ngươi. 17 Vậy, khá coi chừng, chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy. 18 Hãy nhớ lại Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp, để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay.
19 Nếu ngươi quên Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi mà theo các thần khác, hầu việc và quì lạy trước các thần ấy, thì ngày nay ta cáo quyết rằng: Các ngươi hẳn sẽ bị diệt mất! 20 Các ngươi sẽ bị diệt mất như những dân tộc kia mà Ðức Giê-hô-va tuyệt diệt trước mặt các ngươi, bởi vì không nghe theo tiếng Giê-hô-va, Ðức Chúa Trời của các ngươi.

Những lời Chúa dạy này không chỉ áp dụng cho dân Y-sơ-ra-ên, nhưng mà cần áp dụng cho tất cả con cái Chúa - là dân sự thời nay của Đức Chúa Trời. Chúng ta phải biết nhắc nhau nhớ cảm tạ Đức Chúa Trời về quá khứ, hiện tại và tương lai của mình. Vì thế gian với thái độ ích kỷ vô ơn của con người xác thịt đã ăn nhiễm quá sâu vào đầu óc chúng ta.

Chúa đã dùng nhiều phép lạ kỳ diệu để giải cứu dân Y-sơ-ra-ên ra khỏi ách nô lệ của Ai-cập, nhưng vừa ra đến sa mạc Si-nai, trong lúc đợi Môi-se lên núi gặp CHÚA để nhận luật pháp, bên dưới dân sự đã quên ngay Đức Chúa Trời, mà làm ra thần tượng là con bò vàng để sấp mình thờ lạy nó. Họ đã thoát ra khỏi Ai-cập, nhưng Ai-cập còn chưa ra khỏi đầu của họ.

Có thể bạn sẽ rất ngạc nhiên khi đọc lại những giai đoạn đáng buồn trong lịch sử người Do-thái, khi họ quay lưng lại với Đức Chúa Trời mà thờ lạy các tà thần, khiến sự rủa sả lại giáng xuống trên đất họ. Nhưng thực tế là điều đáng buồn đó vẫn thường xuyên xảy ra trong vòng cơ-đốc nhân người Việt với đức tin non trẻ ngày hôm nay. Người ta có thể lúc này miệng nói tạ ơn Chúa vì được nhiều ơn phước, nhưng lúc khác vẫn cứ tiếp tục xì xụp cúng bái, cầu khấn các ông này bà nọ, là những thần tượng hư không. Hoặc sau một thời gian, khi đã có chút thành đạt, người ta để cho ý tưởng đen tối lẻn vào đầu mình - rằng ấy là chỉ nhờ sự nỗ lực và cố gắng của bản thân con người mình làm nên.

Tại sao trong đoạn Kinh thánh trên, Lời Chúa lại căn dặn: "Hãy coi chừng?". Nghĩa là những ý tưởng đen tối đó tấn công chúng ta thường xuyên. Ma quỉ luôn biết xúi giục con người làm điều Đức Chúa Trời ghét là quên ơn Ngài, vì nó luôn muốn tranh giành vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Và ma quỉ cũng biết rất rõ điểm yếu - ấy là lòng người rất chóng quên ơn, rất dễ bị dụ dỗ mà tự tôn mình lên, hoặc tôn thờ những gì mắt thấy được, tay sờ được, nhanh quên rằng Đức Chúa Trời là cội nguồn duy nhất của mọi ơn phước mình đã nhận.

Bạn nên biết, đây không phải là đòi hỏi mang tính cá nhân của Đức Chúa Trời. Nếu mà thế gian này chẳng có ai biết nhớ cảm tạ Ngài, thì Đấng Tự hữu Hằng hữu cũng vẫn sống khỏe và chẳng bị ảnh hưởng một chút nào. Nhưng, thái độ biết tạ ơn Đức Chúa Trời là cần cho chính con người chúng ta, để giữ lòng chúng ta được kết nối với Cội Nguồn Ơn Phước Chân Thật và Sự Sống Đời Đời.

Cách đây không lâu, tôi có chia sẻ về một bức tranh khiến tôi suy nghĩ. Họa sĩ mô tả lại câu chuyện Chúa Jê-sus chữa lành cho mười người bị bệnh phung, được chép trong Phúc Âm Lu-ca.

ten leppers

Lu-ca 17:12-19
Nhằm khi vào làng kia, có mười người phung đến đón rước Ngài, đứng đằng xa, lên tiếng rằng: Lạy Jêsus, lạy Thầy, xin thương xót chúng tôi cùng! Khi Ngài thấy họ liền phán rằng: Hãy đi, tỏ mình cùng thầy tế lễ. Họ đang đi thì phung lành hết thảy. Có một người trong bọn họ thấy mình đã được sạch, bèn trở lại, lớn tiếng khen ngợi Đức Chúa Trời; lại đến sấp mặt xuống đất, nơi chân Đức Chúa Jêsus, mà tạ ơn Ngài. Vả, người đó là người Sa-ma-ri. Đức Chúa Jêsus bèn cất tiếng phán rằng: Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu? Chỉ có người ngoại quốc nầy trở lại ngợi khen Đức Chúa Trời ư! Ngài lại phán rằng: Đứng dậy đi; đức tin ngươi đã cứu ngươi.

Bạn có để ý, vì sao trong bức tranh này họa sĩ lại vẽ mô tả chín người kia như vẫn còn bệnh, chưa sạch hẳn?

Vì người nào không biết quay lại cảm ơn Chúa là người vẫn bị bệnh trong ý thức mình. Còn người biết quay lại cảm ơn, mới là người có đức tin. Và lời cảm tạ Chúa Trời chính là cách thể hiện đức tin, sẽ cứu chúng ta!

Ngày hôm nay, chúng ta nhóm lại để tạ ơn Chúa, vì chúng ta có đức tin, tin cậy Đức Chúa Trời! Chúng ta sẽ như Áp-ra-ham luôn ý thức và tuyên bố rằng Đức Giê-hô-va là cội nguồn duy nhất của sự sống và phước hạnh của mình!

Sáng thế ký 14:22-23 Áp-ram đáp lại rằng: Tôi giơ tay lên trước mặt Giê-hô-va Ðức Chúa Trời Chí cao, Chúa Tể của trời và đất, mà thề rằng: Hễ của chi thuộc về vua, dầu đến một sợi chỉ, hay là một sợi dây giày đi nữa, tôi cũng chẳng hề lấy; e vua nói được rằng: Nhờ ta làm cho Áp-ram giàu có.

Hãy để ý, ngay sau những lời tạ ơn Chúa Trời công khai đó, Áp-ram đã được chính Đấng Chí cao đến thăm viếng mà ban thưởng cho ông Lời Hứa về dòng dõi đức tin ông sẽ sanh ra, và Giao ước đời đời dành cho dòng dõi đó:

Sáng thế ký 15:1 Sau các việc đó, trong sự hiện thấy có lời Ðức Giê-hô-va phán cùng Áp-ram rằng: Hỡi Áp-ram! ngươi chớ sợ chi; ta đây là một cái thuẫn đỡ cho ngươi; phần thưởng của ngươi sẽ rất lớn.

Bạn thân mến, ngày hôm nay chúng ta cảm tạ Chúa, để giữ cho lòng mình luôn gắn kết với Ngài. Chỉ có những người như vậy mới có thể sống đúng với sự kêu gọi của Chúa - để người có đức tin nơi Ngài sẽ trở thành nguồn phước. Chính vì thế mà chúng ta cũng cảm tạ tôn vinh Chúa để làm chứng cho tất cả những người xung quanh. Lời cảm tạ từ đáy lòng chúng ta sẽ động chạm được lòng người khác, làm gương cho con cái chúng ta, để thế hệ trẻ lớn lên cũng sẽ biết yêu kính Đức Chúa Trời.

Thi thiên 16:2 Tôi đã nói cùng Ðức Giê-hô-va rằng: Ngài là Chúa tôi; Trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác... 5 Ðức Giê-hô-va là phần cơ nghiệp và là cái chén của tôi: Ngài gìn giữ phần sản tôi.

Tấm lòng của người công bình sống bởi đức tin cũng là tấm lòng có sự quan tâm và lòng hy sinh, để kết nối chúng ta với những cuộc đời xung quanh, những ai đang thật cần đến đức tin mà chúng ta có để chia sẻ. Thế giới này không thiếu điều tốt, không thiếu của cải, thế giới chỉ thiếu những con người không ích kỷ. Là những con người một tay nắm chắc Đức Chúa Trời bằng lòng biết ơn của mình, và tay kia biết chìa ra giúp cho mọi người đến gần được với Chúa - ít nhất là qua những lời tạ ơn Chúa công khai của mình.

Thi thiên 136:1 Hãy cảm tạ Ðức Giê-hô-va, vì Ngài là thiện; Sự nhân từ Ngài còn đến đời đời.

Hãy là đoạn đường ống tiếp nối, để dòng mạch của mọi điều tốt lành sẽ tiếp tục tuôn chảy không bao giờ ngừng lại. Đơn giản thế thôi, là bạn sẽ trở thành được nguồn phước từ Đức Chúa Trời cho ai đó ở bên cạnh mình, bạn nhé!

Thi thiên 22:22 Tôi sẽ rao truyền danh Chúa cho anh em tôi, Và ngợi khen Chúa giữa hội chúng.

A-men!
MS Quốc Hùng.
Hội thánh Tin lành Moskva. 11-2014
Những hạt giống đức tin. Tinlanh.Ru

Xin lưu ý: khi các bạn chia sẻ và sao chép, nhớ giữ nguyên tên tác giả và xuất xứ (bản quyền) bài viết, cảm ơn các bạn về sự thông công trong tình yêu của Đấng Christ!

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru