GƯƠNG MẪU VAI TRÒ

Cái gương mẫu vai trò mà nhiều trẻ thấy hôm nay là sự kiện cha chúng chẳng ra gì cả. Ông ta về nhà, ăn tối, rồi ngồi trước TiVi, hoặc dấu mình đằng sau tờ nhật báo. Thậm chí có thể ông không màng tới việc về nhà đúng giờ để dành thì giờ cho con cái mình. Khi bọn trẻ lớn lên chúng ta muốn biết làm thế nào mà lại đâm ta trở nên lười biếng và bất cẩn như thế. Có thể chúng không nói ra, thậm chí có thể chúng không biết, nhưng chúng đã lớn lên giống hệt như cha.

Ngày nay, phần lớn trẻ em mà tôi có dịp trò chuyện điều nói, “Cha cháu không bao giờ trò chuyện cùng cháu. Ông không có thì giờ. Ông quá bận rộn.” Không có sự giao tiếp giữa bọn trẻ và cha của chúng. Hầu như người cha đã quên đi cách thức để nói chuyện với các con của mình. Không có thông tin giao tiếp cho một tình huống bùng nổ. Tự tử đã lên đến 46% trong lứa tuổi vị thành niên. Lý do có thể là sự kiện nhiều trẻ em lớn lên với sự trống rỗng trong cuộc sống.

Mới đây tôi tiếp một người đàn ông rất giàu có trong văn phòng của tôi và ông ta khóc. Tôi hỏi ông có chuyện gì không hay vậy. Ông nói, “Tôi chưa từng có một người cha. Tôi chưa hề có ai để làm khuôn mẫu cho cuộc sống mình. Cả đời tôi đã tìm kiếm một gương mẫu vai trò. Tôi đã đi đến từ người nầy đến người kia để tìm kiếm ai đó, nhưng tất cả mà tôi tìm được chỉ là sự mơ hồ lẫn lộn. Dẫu cho người đàn ông nầy là một người thành đạt theo quan điểm của thế gian, nhưng ông vẫn vô vọng tìm cách khỏa lấp khoảng trống trong cuộc sống mình.

Chúng ta cần phải dựng lên một tiêu chuẩn ở giữa cánh đàn ông. Chúng ta cần phải là những gương mẫu vai trò tốt cho con cái chúng ta và cho 57% kia mà có thể không có một hình ảnh người cha để khuôn rập theo. Chúng ta có thể định hình tương lai của quốc gia chúng ta. Sứ điệp nầy cần phải nằm trong lòng mọi người đàn ông đang sống tin kính.

“Hãy huấn luyện trẻ thơ theo đường lối chúng phải đi hầu cho khi chúng già chúng sẽ không rời khỏi nó.”

LỜI GIẢI ĐÁP

Chúng ta hãy xem xét một vài thí dụ điển hình trong Kinh Thánh về những gương mẫu vai trò khác nhau và ảnh hưởng của họ trên con cái và dân tộc mình.

ÁBRAHAM

Chúng ta hãy xem xét giao ước của Đức Chúa Trời với Áp-ra-ham người được gọi là tổ phụ của đức tin. Sáng-thế-ký 18: 17-18 chép:

“Đức Giê-hô-va phán rằng: Lẽ thật ta giấu Áp-ra-ham điều chi ta sẽ làm sao? Vì Áp-ra-ham chắc sẽ được trở nên một một dân lớn và cường thạnh; các dân tộc trên thế gian điều sẽ nhờ người mà được phước. Vì ta biết người, rằng người sẽ truyền bảo cho con cái và nội nhà người về sau, để họ giữ theo đường lối của Đức Chúa Trời mà thực hiện công lý và phán đoán.”

Đức Chúa Trời phán rằng Ngài có thể ban cho Áp-ra-ham nhiều hơn Ngài có thể ban cho bất cứ người nào khác trên mật đất bởi vì Ngài biết Áp-ra-ham và tin cậy ông sẽ nuôi dạy con cái mình đúng hướng. Ngài biết Áp-ra-ham sẽ dành thì giờ với gia đình của ông, rằng ông sẽ là gương mẫu vai trò tốt và huấn luyện con cái bằng gương mẫu của mình.

ĐAVÍT

Đavít là một người vĩ đại. Kinh Thánh nói rằng ông là một người đẹp lòng Đức Chúa Trời. Ông là vị vua anh minh, nhưng trước nhất, ông là một gương mẫu vai trò khủng khiếp cho con cái của ông. Đavít bắt đầu triều đại của mình như là một người trung thành với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã thăng hoa cho ông rất cao. Trong thời trị vì của ông, ông đã tham muốn vợ của người đàn ông khác. Ông đã phạm tội với nàng và cuối cùng đã âm mưu giết chống nàng để che giấu sự cố đã bại lộ.

Hành động bạo ngược đó đã ảnh hưởng đến con cái ông. Một trong những con trai của ông, Amnôm, quen thói dùng bạo lực chiếm lấy bất cứ cái gì mà mình tham muốn, cho đến nỗi đã hiếp dâm am gái để thỏa mãn dục vọng. Một con trai khác, Absalôm, âm mưu dùng vũ lực, đoạt lấy vương quốc của ông. Sau đó, Đavít ăn năn lối sống của mình để trở lại với đường lối của Đức Chúa Trời. Điều nầy có một tác động lớn con đường biến chuyển của một đứa con trai. Đứa con ấy là Salômôn. Ông nầy đã trở nên một trong những người đàn ông khôn ngoan nhất, giàu có nhất, và vĩ đại nhất, đã từng sống, Đức Chúa Trời lập Salômôn làm vua của Ysơraên và ông cai trị đất nước trong hòa bình.

Cách sống của chúng ta có ảnh hưởng lớn tới con cái. Bạn có từng nhìn thấy một đứa bé gái đánh đòn vào mông con búp bê của nó không? Chúng làm cái gì mà chúng thấy cha mẹ làm. Trong mỗi việc nhỏ, con cái chúng ta bắt chước cái gì chúng ta làm hơn là cái gì chúng ta nói. Tôi ước ao rằng mọi em gái nhỏ đều sẽ lấy búp bê của mình ra, ghì chặt nó, và nói đi nói lại rằng em yêu nó.

Cũng như mọi người khác trong Thân thể của Christ, tôi đang để cho lời của Đức Chúa Trời thay đổi đời sống tôi. Chậm nhưng chắc, tôi đang tiến đến đó. Tôi đã quyết định dành nhiều thì giờ cho các con tôi và trở nên gương mẫu vai trò tốt cho chúng. Đức Chúa Trời đã phải thay đổi những ưu tiên của tôi giống như Ngài phải thay đổi những ưu tiên của nhiều người, và đem họ trở về nhà. Mục tiêu sự nghiệp, sự thành đạt, tham vọng cà nhân, và sự mỹ mãn, phải chiếm vị trí thứ yếu sau gia đình. Nếu không, ma quỷ sẽ đến và phá hủy nó. Nếu chúng ta không bảo vệ gia đình mình bằng cách trở nên vai trò gương mẫu tốt cho con cái thì chúng ta sẽ không thấy phúc âm đi tới một thế hệ khác. Bạn có thể tưởng tượng một thế hệ không có Đức Chúa Trời sẽ như thế nào không?

Chúng ta nên quay sang suy nghĩ về việc sống già trong xã hội chúng ta. Những người ở cái tuổi 55 đang nghĩ đến chuyện về hưu, họ muốn trao lại ngọn đuốc cho thế hệ trẻ. Có những Mục sư cảm thấy rằng họ cần phải xin mãn nhiệm để nhường chỗ cho những người trẻ hơn. Chúng ta không cần những người về hưu. Họ có thể ở lại trong chức vụ để làm những gương mẫu vai trò. Họ có kinh nghiệm khôn ngoan. Đây không phải là thời kỳ để về hưu, mà là thời kỳ để nhen nhúm lại ngọn lửa – It’s not the time to retire, it’s the time to refire!

Tôi hỏi một nhà truyền giảng phúc âm nổi tiếng trên thế giới khi ông sắp về hưu. Ông nói, “Tôi chỉ mới bắt đầu cảm thấy dường như mình cũng có đôi chút ý thức.” Ông vừa bước vào lứa tuổi thất thập. Thật là đáng ái ngại cho ông nếu ông phải về hưu và không bao giờ được chia sẻ sự khôn ngoan mà Đức Chúa Trời ban cho mình. Chúng ta cần có nhiều hơn nữa những gương mẫu vai trò như ông để cùng nhau hầu việc.

Hãy xem xét một thí dụ điển hình trong Kinh Thánh. Trong I Các-vua 12: 6 chúng ta đọc:

“Vua Rôbôam bàn luận với các trưởng lão đã hầu hạ Salômôn, cha mình, trong lúc người còn sống, mà rằng: Các ngươi bàn luận cho ta phải đáp với dân sự nầy làm sau?”

Cả dân sự đã kéo nhau đến nghe vị vua mới lên ngôi. Điều nầy hơi giống với diễn văn tăng quang. Câu 8 nói:

“Nhưng Rôbôam không theo mưu các trưởng lão đã bàn cho mình; bàn nghị cùng các trai trẻ đồng lớn lên với mình, và hầu hạ mình.”

Câu 19 cho chúng ta thấy kết quả:

“Ấy vậy, Ysơraên phản nghịch nhà Đavít cho đến ngày nay”

Những người có tuổi hơn thì muốn nói lời lành và khích lệ với dân chúng. Còn những người trẻ hơn thì thúc giục Rôbôam đối sử khắc nghiệt và tàn bạo để củng cố tư thế của mình trong Vương quốc mới. Về cơ bản họ nói: “Hãy nghiêm khắc, cứng cỏi, hãy chứng tỏ cho họ thấy rằng vua là một người đàn ông và một nhà lãnh đạo.” (Điều đó giống như nhiều kịch bản truyền hình hôm nay. Họ thay thế những phẩm chất nhân bản chân thật của sự mềm mại và lòng tử tế bằng những sợi chuyền vàng, những chiệc xe đua, và những quả đấm mạnh.)

Khi Rôbôam nhận lời khuyên của những người trẻ, thay vì khuyên của những lời khôn ngoan già giặn hơn thì đó là một sự sai lầm đã khiến cho cả dân tộc Ysơraên nổi lên dùng vũ lực chống lại ách cai trị của ông.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru