Để đẹp lòng cha tôi

Derek PrinceDerek Prince
Bạn thân mến,

Những tín đồ tin lành và ân tứ (tin theo Kinh-Thánh về các ân tứ Đức Thánh Linh - BBT) ưa thích trích dẫn lời của Chúa Jê-sus trong Giăng 14:6 "Ta là đường đi, chân lý, và sự sống. Chẳng bởi Ta thì không ai đến được cùng Cha." Tôi tin rằng vẫn còn nhiều người trong chúng ta chỉ nhận thức được có nửa đầu tiên của câu này mà thôi. Con đường chỉ có ý nghĩa khi nào nó dẫn đến một đích. Jê-sus là con đường, nhưng Cha chính là đích.

Sự tỏ ra về Cha

Trong lời cầu nguyện của Chúa như thầy tế lễ thượng phẩm trong Giăng đoạn 17, Chúa Jê-sus nói với Chúa Cha, "Con đã bày tỏ danh Cha ra cho họ... ". Những người Do-thái đến lúc đó đã biết đến cái tên (danh gọi) Giê-hô-va (hay là Yahweh) được mười bốn thế kỷ. Còn danh gọi mà Chúa Jê-sus lúc này bày tỏ ra cho họ đã xuất hiện sáu lần trong lời cầu nguyện của Ngài. Đó là "CHA".

Có thể hiểu là Jê-sus đã bày tỏ danh đó cho các môn đồ Ngài như thế nào? Bởi vì họ đã xem thấy Ngài sống đời sống của Ngài trước mắt họ như là Con của Đức Chúa Trời, thì họ có thể bắt đầu hiểu được rằng thế nào là có được một mối quan hệ riêng tư với Đức Chúa Trời như với Người Cha. Đó chính là điều mà chưa hề bao giờ được bầy tỏ ra cho những người Do-thái sống dưới Giao Ước cũ.

Chúa Jê-sus nhấn mạnh rằng duy chỉ có Ngài mới có thể bầy tỏ Cha. "Mọi sự ..." (Ma-thi-ơ 11:27). Sứ-đồ Giăng cũng nói giống như vậy "Không hề có ai thấy Đức Chúa Trời. chỉ có Con vốn ở trong lòng Cha, là Đấng giãi bầy (bầy tỏ) Cha" (Giăng 1:18). Để có được sự tỏ ra về Cha mỗi một người chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào ân điển (ơn) mà đến với chúng ta chỉ thông qua Chúa Jê-sus.

Tác giả của thư Hê-bơ-rơ đã chỉ ra (khoảng cách) sự cách biệt giữa sứ điệp các tiên tri thời Cựu Ước với sứ điệp của Chúa Jê-sus: "Đời xưa, Đức Chúa Trời đã dùng các đấng tiên tri phán dạy tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách, rồi đến những ngày sau rốt này, Ngài phán dạy chúng ta bởi Con Ngài..." Hê-bơ-rơ 1:1-2).

Chính xác theo từng từ ngữ mà nói, thì bản Thánh-Kinh tiếng Hy-lạp không nói: bởi Con Ngài, mà nói: bởi CON (có lẽ có ý nhấn mạnh rằng đó là chỉ Đức Chúa Con - BBT). Sứ điệp của Đức Chúa Trời trong Tân Ước khác với sứ điệp của Ngài trong Cựu Ước không những chỉ về nội dung, mà còn về kênh dẫn mà qua đó nó đến. Trong thời Cựu Ước Đức Chúa Trời phán qua các tiên tri, trong Tân Ước Ngài phán qua Con. Duy nhất chỉ có Chúa Jê-sus là Con có thể bầy tỏ (giãi bầy) Đức Chúa Trời như Người Cha.

Sự tỏ ra cá nhân

Sự hiểu biết của tôi về Đức Chúa Trời như một Người Cha đã trải qua một cuộc cách mạng qua một kinh nghiệm cá nhân vào đầu năm 1996. Ru-tơ và tôi đang ngồi trên giường buổi sáng, và cầu nguyện cùng với nhau như chúng tôi thường làm. Bất thình lình tôi cảm nhận thấy một nguồn năng lực mạnh mẽ hành động trong đôi bàn chân và ống chân. Nó di chuyển lên cao hơn, cho đến khi cả thân thể tôi phải bị chấn động mạnh mẽ do nó. (Ru-tơ kể lại với tôi sau đó là da mặt tôi chuyển sang màu đỏ tía.)

Cùng vào thời điểm đó tôi cảm nhận thấy một cánh tay giơ ra trên đầu tôi, tìm cách nhấn một cái gì đó, giống như một cái mũ đầu lâu đen, lên đầu tôi. Trong vài khoảnh khắc có một sự đối chọi giữa hai nguồn năng lực đó. Sau cùng quyền năng mà đang hành động trong thân thể tôi thắng thế và canh tay với cái mũ đầu lâu bị cưỡng ép xua đi - và tan biến đi.

Ngay lập tức, chưa cần phải có một quá trình suy nghĩ để tìm hiểu nguyên nhân, tôi đã biết là tôi phải gọi Đức Chúa Trời là Cha của tôi. Tôi đã sử dụng nhóm từ "Cha chúng con" suốt hơn 50 năm. Về mặt giáo lý mà nói, tôi hiểu rất rõ ràng về vấn đề này. Thậm chí tôi đã từng giảng một chuỗi gồm ba bài về đề tài "Nhận biết Đức Chúa Trời như một Người Cha." Nhưng điều tôi cảm nhận được vào thời điểm đó là một sự mặc khải (tỏ ra) trực tiếp và của riêng cá nhân tôi.

Cho phép tôi được chia sẻ với bạn cách giải thích của tôi về trường hợp kinh nghiệm này. Tôi sinh ra tại ấn-độ và đã trải qua năm năm đầu đời sống tại đó. Hai mươi năm sau đó, sau khi tôi đã được cứu và đã được báp-têm trong Đức Thánh Linh, tôi bắt đầu cảm nhận thấy một hình bóng tăm tối từ ấn-độ vẫn luôn theo lửng lơ trên tôi. Tôi hiểu ra đó là một trong những "thần" của ấn-độ (số lượng những thần đó ước tính khoảng 4 triệu đến 300 triệu) đã theo sau tôi suốt cuộc đời, hòng tìm cách áp chế tôi.

Đây là một cách thông thường mà "thần" đó dùng để ức chế tôi. Mỗi một buổi sáng tôi tỉnh giấc với một dự cảm tăm tối về một sự ác đang chờ đợi tôi. Nó không bao giờ là một điều gì cụ thể rõ ràng, chỉ là một sự trầm cảm tối tăm mà thôi. Cái điều ác chưa biết đó chẳng bao giừo xẩy ra cả, nhưng mỗi một ngày sự dự cảm vẫn có đó.

Sau khi tôi được báp-têm trong Đức Thánh Linh, dự cảm đó đã giảm sức mạnh đi nhiều, nhưng nó không bao giờ tan biến hẳn. Dù sao đi nữa, thì tôi cũng đã khám phá ra rằng, khi tôi hướng tâm trí mình lên sự ca ngợi và thời phượng Đức Chúa Trời, thì dự cảm đó rời khỏi tôi. Dù vậy, nó bao giờ cũng quay trở lại buổi sáng hôm sau!

Vào ngày mà cái mũ đầu lâu đen đó bị cất đi, thì dự cảm đó tan biến hẳn, và không bao giờ quay lại nữa! Và kể từ buổi sáng hôm đó trở đi, đối với tôi việc coi Đức Chúa Trời như "Cha" hay là "Cha của tôi" trở nên rất là tự nhiên. Tôi đã có được một mối quan hệ riêng tư, chứ không chỉ còn là những quan điểm thần học nữa!

Và tôi bây giờ đang vui sướng tận hưởng mối quan hệ mới đó đã được khoảng hai năm nay (bài này viết tháng Hai năm 1998 - BBT). Nó đã cho tôi một sự hiểu biết mới về bốn chân lý có liên quan đến cương vị làm cha.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru