Con đường ta đi

cross_wayAnh chị em thân mến,

Sau khi tin nhận Chúa rồi, lòng ta được đổi mới, cuộc sống được Chúa mở mang ban cho thêm nhiều phước hạnh, ta đầy cảm xúc và hy vọng và hướng tới tương lai. Nhưng chúng ta phải cảnh giác với một điều thường xảy ra là sau một thời gian trôi qua nhiều người con cái Chúa để mình bị lôi cuốn vào vòng quay của đời này mà sao nhãng đức tin. Đến lúc gặp thử thách khó khăn, khi một điều gì không hiểu nổi xảy ra, họ bối rối và hoang mang vì thấy như là Chúa không ở cùng với mình nữa. Giống như cảm giác của người bị lạc đường vậy.

Chúng ta ai cũng đang đi trên con đường, nhưng người tin Chúa Jê-sus thì đang vững bước trên đường sự sống, có Chúa dẫn dắt. Vì tin Chúa cũng nghĩa là theo Chúa Jê-sus.

Trước khi chia tay các môn đồ để lên thập tự giá và sau đó quay trở về trời, Chúa Jê-sus đã dặn họ, cũng là dặn chúng ta những lời vô cùng quan trọng sau:

Giăng 14:1-7

Lòng các ngươi chớ hề bối rối; hãy tin Ðức Chúa Trời, cũng hãy tin ta nữa. Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. Khi ta đã đi, và sắm sẵn cho các ngươi một chỗ rồi, ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó. Các ngươi biết ta đi đâu, và biết đường đi nữa.

Thô-ma thưa rằng: Lạy Chúa, chúng tôi chẳng biết Chúa đi đâu; làm sao biết đường được?

Vậy Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha. Ví bằng các ngươi biết ta, thì cũng biết Cha ta; và từ bây giờ các ngươi biết và đã thấy Ngài.

Điều đầu tiên, chúng ta thấy - con đường chúng ta đi có đích rõ ràng. Chúng ta đều đi về với Cha thiên thượng, về với thiên đàng nơi đã có chỗ mà Ngài sắm sẵn cho chúng ta. Từ tiếng Hy-lạp trong bản gốc Kinh thánh để chỉ “chỗ” vừa có nghĩa là “nơi, chốn” mà Chúa đi trước để chuẩn bị cho con cái của Ngài. Có người chỉ dám tin đó là một chỗ trong nhà tập thể, có người dám tin chỗ đó là cả một lâu đài Chúa dành riêng cho mình, còn bạn thì nghĩ thế nào?

Điều thứ hai – con đường đó là chính Chúa Jê-sus, và cũng là con đường duy nhất về được với sự sống đời đời, cũng là chân lý duy nhất để chúng ta noi theo mà sống. Vậy là ai theo Chúa thì đi đúng đường. Mà theo Chúa nghĩa là theo chân lý của Lời Chúa dạy chúng ta trong Kinh thánh.

Nếu bạn còn bối rối như Thô-ma, hãy xem Chúa đã khẳng định với Thô-ma điều gì: Ai nhận biết Chúa Jê-sus tức là biết Đức Chúa Trời! Ai tin nhận Con, có Con trong lòng mình, người đó có sự sống đời đời.

Giăng 17:3 Vả, sự sống đời đời là nhìn biết Cha, tức là Ðức Chúa Trời có một và thật, cùng Jêsus Christ, là Ðấng Cha đã sai đến.

1 Giăng 5:11-12 - Chứng ấy tức là Ðức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài. Ai có Ðức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Ðức Chúa Trời thì không có sự sống.

Con đường đó trên đất là con đường như thế nào?

Nếu Chúa đã mời gọi chúng ta đến để ban sự sống đời đời, và Ngài là con đường để chúng ta theo, thì ít ra chỉ vì mục đích cuối cùng cao cả đó mà chúng ta cũng đã vui sướng được làm con cái Chúa lắm rồi. Vì có rất nhiều người xưa nay đã bỏ ra bao nhiêu công tự sức mình tìm kiếm con đường đó cả đời mà vẫn không gặp. Chúng ta thì may mắn hơn, phải không anh chị em? Nhưng nếu cái đích là quan trọng đến như vậy, thì con đường đi cũng quan trọng chẳng kém, thậm chí như Chúa Jê-sus đã khẳng định – đó chín là con đường cứu chuộc duy nhất mà Ngài đã mở ra cho nhân loại.

Và đó là điều mà sứ đồ cũng luôn khẳng định sau này:

Công vụ 4:11-12 Jêsus nầy là hòn đá bị các ông xây nhà bỏ ra, rồi trở nên hòn đá góc nhà. Chẳng có sự cứu rỗi trong đấng nào khác; vì ở dưới trời, chẳng có danh nào khác ban cho loài người, để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu.

Nhưng, trên trái đất này có bao nhiêu con người, bấy nhiêu số phận, và mỗi người đi theo Chúa theo khả năng riêng của mình. Nhiều người không nhận thức rõ về phước hạnh của con đường theo Chúa, nên đang bị mắc kẹt ở đâu đó giữa chừng. Nếu Đức Chúa Trời tốt lành và phước hạnh, cái đích là vô giá không thể lấy gì trong đời này mà đổi được, và Chúa Jê-sus là Đấng đã phó hết mọi sự Ngài có vì chúng ta, thì làm sao có thể để cho ma quỉ lừa mình rằng con đường theo Chúa là khó khăn và nặng nề được? Chúng ta sẽ có Chúa đi cùng, và có Chúa dẫn dắt mình trong quãng đời trên đất này.

Hãy cùng đọc lại bài Thi thiên 23

1 Ðức Giê-hô-va là Ðấng chăn giữ tôi: tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.

2 Ngài khiến tôi an nghỉ nơi đồng cỏ xanh tươi, Dẫn tôi đến mé nước bình tịnh.

3 Ngài bổ lại linh hồn tôi, Dẫn tôi vào các lối công bình, vì cớ danh Ngài.

4 Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.

5 Chúa dọn bàn cho tôi Trước mặt kẻ thù nghịch tôi; Chúa xức dầu cho đầu tôi, Chén tôi đầy tràn.

6 Quả thật, trọn đời tôi Phước hạnh và sự thương xót sẽ theo tôi; Tôi sẽ ở trong nhà Ðức Giê-hô-va Cho đến lâu dài.

Con đường đi với Chúa trên đất này là ta đi trong sự chăm sóc, càng ngày càng đầy đủ hơn mọi sự trong cuộc sống.

Chúng ta sẽ chẳng còn thèm khát gì, vì linh hồn của người luôn được ở gần Chúa sẽ không bao giờ còn thấy đói khát.

Đi giữa khó khăn hiểm nguy mà vẫn phước hạnh và bình an vì có Chúa đi cùng.

Danh của Ngài là Ê-ma-nu-ên, nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta (Ma-thi-ơ 1:23). Từ xưa cho đến ngày hôm nay vã mãi mãi sau này sẽ vẫn là như vậy.

Đừng bao giờ quên điều này, đừng bao giờ để ma quỉ lừa gạt chúng ta về điều này. Mỗi ngày chúng ta phải bám vào Chúa, và trận chiến chúng ta phải thắng nhờ sức của Chúa.

Đừng bao giờ đi một mình trên đường đời của mình. Để cho đời sống mình luôn được gần Chúa và ở trong phước hạnh. Hãy suy ngẫm lại xem cách mình đang sống, có thực sự bạn đang đi theo Chúa hay không?

Con đường đó ta đi cùng Chúa.

footprints in the sandMột câu chuyện kể rằng có một người mơ thấy mình như đang đi cùng Chúa trên bờ biển, và trước mắt anh ta thoáng hiện lại cả con đường cuộc sống mình đã đi qua. Trong mỗi quãng đường đều để lại những vết chân trên cát. Điều anh ta ngạc nhiên là có lúc thì có dấu chân của hai đôi bàn chân, lúc khác chỉ thấy dấu chân của một đôi bàn chân mà thôi.

Anh chợt nhớ lại đó là những chặng đường mà mình đã gặp khó khăn, cơ cực, thất bại. Anh ta bèn cay đắng thưa với Chúa: “Chúa ơi, sao Ngài hứa với con là Ngài sẽ luôn ở bên con cả những lúc gian nguy khổ nạn, mà những quãng đường khó khăn và cơ cực nhất lại chỉ có dấu vết của một đôi bàn chân. Vì sao lúc con cần Ngài nhất, thì Ngài lại không ở cùng con?”

Và Chúa trả lời rằng: “con ơi, những lúc mà con thấy chỉ còn một dấu chân trên cát, là những lúc Ta đã phải bồngcon trên tay mình.”

Đời tôi ngẫm ra cũng vậy. Những lúc khó khăn nhất, Ngài bồng tôi trên tay mình. Còn các bạn thì sao?

Chỉ có chúng ta quên, còn Chúa - Ngài chẳng bao giờ quên.

Ê-sai 49:14-15

Si-ôn từng nói rằng: Ðức Giê-hô-va đã lìa bỏ ta; Chúa đã quên ta.

Ðờn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đờn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi.

Chừng nào chúng ta còn đi cùng Ngài thì phước hạnh và sự thương xót sẽ luôn theo sau chúng ta.

Nhiều người không đi xa được trên con đường phước hạnh đó, mà đang mắc kẹt ở một khúc quanh, một ngõ hẻm nào đó của cuộc đời. Vì họ không gần Chúa hơn, đời sống họ có thể trữ được nhiều thêm phước hạnh vật chất, nhưng linh hồn thì vẫn còn khát mãi mà không biết làm thế nào để thỏa mãn. Về già, đó là những người hay cáu bẳn, cô đơn.

Vì họ không học cách theo Chúa khi đi trên con đường đó, mà không theo Chúa được thì chẳng mấy chốc mà tâm linh sẽ lại khô hạn. Chẳng thà gần Chúa và tươi tỉnh, còn hơn là xa Chúa mà héo mòn, A-men?

Bây giờ, chúng ta có thể sẽ hỏi, vậy Chúa dẫn chúng ta trên con đường đó như thế nào?

Muốn đi tiếp đi xa được với Chúa, phải nhận thức điều Ngài muốn ở mình.

the lo3Vì Chúa vẫn mãi là Chúa, Ngài muốn lãnh đạo (dẫn đường), chứ không phải chúng ta lãnh đạo. Nhưng vì biết rằng Ngài yêu mình hết lòng, ý tưởng Ngài cao hơn và kỳ diệu hơn chúng ta gấp nhiều lần, và Ngài còn biết trước mọi điều nữa, nên chúng ta vui lòng dấn thân theo Chúa. Nghĩa là chúng ta đầu phục dâng những ước muốn của mình và đi theo sự chỉ dẫn của Chúa.

Và chúng ta phải thay đổi quan niệm nhận thức của mình về con đường này, tức là về đời sống cá nhân mình, thì mới thấy được Chúa ở cùng ta trong mọi giây phút ta cần có Ngài.

Hãy thử trả lời xem, bạn đi để gặt hái cho mình? Đi và biến đổi đời sống mình? Đi và nhận phước? Đúng, nhưng cũng là đi và ban cho nữa.

Điều quan trọng đầu tiên mà Chúa muốn từ chúng ta, đó là thay đổi cách sống của mình, từ ích kỷ trở thành người hảo tâm. Có tâm tốt lành, như Cha thiên thượng của mình.

Chúng ta được cứu để làm việc lành.

Ê-phê-sô 2:8-10

Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Ðức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình; vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Ðức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Ðức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.

Và một đoạn khác nữa, trong bài giảng đầu tiên của Chúa.

Ma-thi-ơ 5

13 Các ngươi là muối của đất; song nếu mất mặn đi, thì sẽ lấy giống chi mà làm cho mặn lại? Muối ấy không dùng chi được nữa, chỉ phải quăng ra ngoài và bị người ta đạp dưới chơn.

14 Các ngươi là sự sáng của thế gian; một cái thành trên núi thì không khi nào bị khuất được:

15 cũng không ai thắp đèn mà để dưới cái thùng, song người ta để trên chơn đèn, thì nó soi sáng mọi người ở trong nhà. 16 Sự sáng các ngươi hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi khen Cha các ngươi ở trên trời.

Như vậy, chúng ta đi và tỏa sáng!

Bằng các việc lành của mình

Ai hiểu điều này thì sẽ vừa sống vừa tiếp tục được phước.

Chúng ta cần nhắc lại để không bị hiểu nhầm ở đây, đó là vẫn chúng ta ao ước, vẫn chúng ta vừa muốn vừa làm theo ý Chúa, chứ Ngài không muốn biến chúng ta thành nô lệ ép buộc (thực ra nếu muốn Chúa vẫn có thể làm được, nhưng thế thì Ngài từ ban đầu tạo dựng nên con người và ban quyền tự do lựa chọn làm gì). Suy ra là vẫn mức độ đức tin chúng ta quyết định mức độ phước hạnh chúng ta, đức tin chúng ta cho chúng ta được đi xa đến đâu.

Châm ngôn 16:3,9 Hãy phó các việc mình cho Ðức Giê-hô-va, Thì những mưu ý mình sẽ được thành công.

9 Lòng người toan định đường lối mình; Song Ðức Giê-hô-va chỉ dẫn các bước của người.

Chúa hướng dẫn ta như thế nào?

Hãy nhớ lại đoạn Kinh thánh trong Phi-líp 4 nói về sự cầu nguyện - nghĩa là trình các nhu cầu của mình lên Đức Chúa Trời. Rồi chúng ta xin Chúa dẫn dắt, là khi chúng ta an tâm giữ lòng mình và ý tưởng mình trong Ðức Chúa Jêsus Christ. Mà Chúa Jê-sus là con đường, nghĩa là chúng ta giữ mình để vẫn đi được đúng đường của Chúa dẫn ta.

Phi-líp 4:6-7

Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn và trình các sự cầu xin của mình cho Ðức Chúa Trời. Sự bình an của Ðức Chúa Trời vượt quá mọi sự hiểu biết, sẽ gìn giữ lòng và ý tưởng anh em trong Ðức Chúa Jêsus Christ.

Đoạn Kinh thánh nói trên chỉ ra một ý rất quan trọng, về một dấn ấn nội tâm mà Chúa sẽ dùng để dẫn dắt chúng ta – đó là sự bình an của Ngài trong lòng. Đó là đèn xanh để chúng ta tiến lên tiếp tục theo hướng mình đang đi.

Và ý này giúp chúng ta suy ra là đừng làm gì mà khiến lòng mình bất an. Đừng vội quyết định khi đang nóng giận, cay đắng, sợ hãi, thiếu tin quyết. Người thiếu khôn ngoan nhất là người không biết lắng nghe Đức Chúa Trời, nhất là khi Chúa bật đèn đỏ trong lòng mình.

Chúa là Huấn luyện viên tài giỏi.

Cuộc sống ta vẫn là riêng tư, cuộc đời ta vẫn là trận đua tranh và chiến đấu của cá nhân mình. Nhưng nếu chúng ta biết nghe lời Người huấn luyện viên tài giỏi nhất thế giới, thì chúng ta sẽ đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác.

dovespeace-1Có một câu chuyện lịch sử sau đây có gì đó khá tương đồng với cách Chúa chỉ dẫn chúng ta. Đó là câu chuyện Trạng cờ Vũ Huyên.

Vũ Huyên (1670 - ?) thi Hương đậu Giải nguyên, 43 tuổi đậu Tiến sĩ khoa Nhâm Thìn (1712), niên hiệu Vĩnh Trị thứ 8 đời Lê Dụ Tông. Làm quan đến chức Đông các hiệu thư. Thuộc dòng dõi Hoàng giáp Vũ Đôn, nguyên quán làng Mộ Trạch, trú quán làng Đan Luân cùng huyện. Ông có tiếng về thi văn và xuất chúng về môn cờ tướng.

Tương truyền sứ nhà Thanh sang nước ta quen thói hống hách, lại tự phụ giỏi cờ, thách đấu với vua nước ta. Vua theo kế của Vũ Huyên, hẹn với sứ giả đấu cờ tại sân rồng vào đầu giờ ngọ, mỗi bên chỉ để một tên lính cầm lọng đứng hầu. Vũ Huyên giả làm tên lính đứng hầu nhà vua, trên tàn lọng xoi một lỗ rất nhỏ đủ cho tia nắng xuyên qua làm hiệu, lựa lúc chiếu vào các quân cờ để mách nước cho vua. Nhờ kế ấy, vua nước ta thắng ba ván liên tiếp, sứ Tàu rất khâm phục và không dám hống hách nữa. Nhờ công lao ấy, ông được vua ban cho danh hiệu “Đấu kỳ Trạng nguyên”.

Đời sống chúng ta cũng có gì đó giống như vậy, quá phức tạp cũng như bàn cờ có quá nhiều quân, có quá nhiều yếu tố để một con người bình thường có thể tính toán mà suy đoán ra hết được.

Nhưng ai cũng phải chơi ván cờ của mình.

Sau những nước cờ sai do chúng ta đi nhầm, chúng ta bị nguy khốn, nhưng có Chúa lại mách nước dẫn đường và giải cứu chúng ta. Ngài sẽ chẳng để cho ma quỉ thắng hơn chúng ta trong kết quả cuối cùng.

Nếu chúng ta thiếu khôn ngoan, bao giờ chúng ta cũng có thể nhờ Chúa chỉ dẫn ngầm, mà bao giờ cũng được cao cơ hơn người khác.

Vậy thì dấu vết tia sáng Chúa mách bảo cho chúng ta là ở đâu?

Tâm linh con người là ngọn đèn

Châm ngôn 20:27 Linh tánh loài người vốn một ngọn đèn của Ðức Giê-hô-va, Dò thấu các nơi ẩn bí của lòng.

Và Chúa thì dẫn dắt chúng ta qua sự mách bảo thầm kín trong lòng (tâm linh) của chúng ta

Rô-ma 8:14-16

Vì hết thảy kẻ nào được Thánh Linh của Ðức Chúa Trời dắt dẫn, đều là con của Ðức Chúa Trời. Thật anh em đã chẳng nhận lấy thần trí của tôi mọi đặng còn ở trong sự sợ hãi; nhưng đã nhận lấy thần trí của sự làm con nuôi, và nhờ đó chúng ta kêu rằng: A-ba! Cha! Chính Ðức Thánh Linh làm chứng cho lòng chúng ta rằng chúng ta là con cái Ðức Chúa Trời.

Nếu ai trong số chúng ta đã tin nhận Chúa Jê-sus, thì người đó được Đức Chúa Trời ban cho trở thành con cái Ngài. Hãy tự kiểm tra lòng mình, rõ ràng là từ khi tin Chúa, ta đã thấy sự ấn chứng thầm kín trong lòng để biết chắc là mình đã trở nên con cái Ngài rồi. Tự nhiên khi nói đến Chúa, lòng chúng ta ấm áp và tin tưởng, chúng ta hướng lên Ngài mà cầu khẩn và trông cậy. Tất cả những điều đó đến không thể đến từ trí óc được, mà chính là từ Thánh Linh đã đến ở trong lòng chúng ta.

Và bây giờ, nếu chúng ta thuộc về Đức Chúa Trời, thì Thánh Linh Ngài sẽ dẫn dắt chúng ta. Đức Chúa Trời toàn năng ở cùng con cái Ngài, giúp chúng ta chiến thắng thế gian này qua sự dẫn dắt siêu nhiên đó.

painting_led_by_the_spiritGa-la-ti 5:22-25

Nhưng trái của Thánh Linh, ấy là lòng yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhơn từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ: không có luật pháp nào cấm các sự đó. Vả, những kẻ thuộc về Ðức Chúa Jêsus Christ đã đóng đinh xác thịt với tình dục và dâm dục mình trên thập tự giá rồi. Nếu chúng ta nhờ Thánh Linh mà sống, thì cũng hãy bước theo Thánh Linh vậy.

Bước đi theo Thánh Linh, mà tâm linh đã được đổi mới của chúng ta là nơi mà Thánh Linh Chúa ngự. Sự sáng của Đức Chúa Trời muốn soi trong lòng chúng ta. Và nếu chúng ta để ý tìm kiếm Chúa, để theo Ngài, thì sự sáng soi dẫn đó sẽ biến đổi chúng ta, cho đến cả đời sống chúng ta dần dần càng trở nên tốt lành tỏa sáng.

Kinh thánh nói rằng bước đi theo Tâm Linh, thì phải phân biệt những biểu hiện (bông trái) của nó là yêu thương, vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại, tiết độ. Chưa thể nói cụ thể hơn trong chỉ một bài chia sẻ này, nhưng chúng ta sẽ theo trái đó mà tập nhận biết có phải điều nào đó là đến từ Chúa hay không.

Bây giờ, hãy cũng tổng kết những gì chúng ta đã nói trên đây:

Con đường ta đi hướng lên thiên đàng, là đi cùng Chúa, có phước hạnh và sự thương xót của Ngài

Ta đi để càng gần Chúa hơn và tỏa sáng hơn qua các việc lành làm sáng danh Chúa

Con đường đó ta không đi một mình, mà luôn nhớ phải đi theo sự lãnh đạo của Chúa

Chúa dẫn dắt chúng ta qua Thánh Linh trong lòng chúng ta, để chúng ta làm nên số phận đời mình.

Và nó phải đầy vinh hiển Chúa! Đúng không anh chị em?

 

Mục sư Quốc Hùng - Hội thánh Tin lành Mát-xcơ-va

 

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru