Nếu Đức Chúa Trời là Đấng Toàn Năng thì tại sao Ngài không tiêu diệt ma quỷ?

Đáp: Quyền lực của Đức Chúa Trời lấy tình yêu thương làm nền tảng. Nền tảng đạo đức của vũ trụ được đứng vững trên trí tuệ, tình yêu thương và sự công bằng. Giả dụ như Đức Chúa Trời hành động theo cách tuỳ tiện và sử dụng vũ lực thì hoá ra Ngài cai quản bằng sự sợ hãi, chứ không phải bằng tình yêu thương. Ngài muốn con người yêu mến và hầu việc Ngài một cách tự nguyện, chứ không phải vì sợ Ngài. Khi Ngài ban sự tự do cho Sa-tan nghĩa là Ngài cho tạo vật cơ hội thể hiện ý muốn tự do của mình. Ngài mở ra một bức tranh của cuộc sống trên đất mà xét theo bản chất thì chính là bức tranh của cuộc sống trong vũ trụ, ở đó những người nam và nữ được tạo dựng theo hình và tượng của Đức Chúa Trời và tự do chọn lựa con đường hầu việc Ngài.

Giả dụ Đức Chúa Trời thể hiện quyền lực của Ngài và đánh bại Sa-tan thì những tạo vật khác có thể nói rằng Ngài đã làm như thế bởi vì không thể dùng tình yêu thương mà chiến thắng, phải dùng đến vũ lực và sự sợ hãi.

Kế hoạch dùng yêu thương chiến thắng hận thù của Đức Chúa Trời đang từng bước chiếm lĩnh và chiến thắng. Ngài đã tạo nên con người - một sinh vật theo hình và tượng Ngài sống trên trái đất. Sau đó, Ngài cho phép Sa-tan cám dỗ con người, con người đã gục ngã trước Sa-tan. Sau đó, trước mắt các thiên sứ đã diễn ra bức tranh cứu chuộc, khi Đức Chúa Trời phái Con Ngài xuống chết thay cho loài người sa ngã. Và Hội thánh đã tăng trưởng, nhận thêm muôn vàn những con người đã tự do lựa chọn tình yêu thương Đức Chúa Trời thay vì sự nổi loạn của Sa-tan.

Sẽ đến thời kỳ Đức Chúa Trời nhóm lại những con người yêu mến Ngài theo ý muốn tự do của họ, chính họ sẽ chứng thực rằng tình yêu thương là sức mạnh vĩ đại nhất trong toàn cõi vũ trụ. Chiến thắng của tình yêu thương sẽ là kết cục của Sa-tan.

Đầu tiên Đức Chúa Trời sẽ giam Sa-tan vào một chỗ mà nó không thể thoát ra đựơc trong vòng 1000 năm (Khải Huyền 20:2-3). Trong vòng 1000 năm Ngài sẽ cho thấy thế giới tuyệt vời biết bao khi không có Sa-tan. Đến cuối của 1000 năm đó Ngài sẽ phóng thích Sa-tan, nó sẽ lại dỗ dành lắm kẻ và cuối cùng sẽ bị đánh gục mãi mãi. Lúc đó, Đức Chúa Trời sẽ tuyên án Sa-tan bị đày đoạ đời đời.

Xét về mặt nào đó, qua thái độ của Đức Chúa Trời với Sa-tan ta thấy được sự nhịn nhục của Ngài (I Ti-mô-thê 1:18-20, I Cô-rinh-tô 5:3-5). Không có sự ác rõ rành và sự hận thù hiển hiện thì con người thật khó có thể thấu hiểu được tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Song, Đức Chúa Trời đã không đẩy Sa-tan tới sự nổi loạn để chúng ta hiểu rõ hơn tình thương yêu của Ngài. Sa-tan đã phạm tội theo ý muốn riêng và lòng kiêu ngạo của nó. Nó đã coi sự khôn ngoan của mình vượt quá sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. (Ê-sai 14:12-15, I Ti-mô-thê 3:6). Chúng ta cần phải luôn luôn nhớ rằng Đức Chúa Trời và ma quỷ không bao giờ bằng nhau (Ê-xê-chiên 28:13-19). Ma quỷ là tạo vật của Đức Chúa Trời nên Ngài có thể đối đãi với nó tuỳ theo ý Ngài (Khải Huyền 20:7-10).

(theo sách "Trả lời cho 200 câu hỏi cơ bản về niềm tin cơ-đốc" Pat Robertson - nguyên giám đốc mạng lưới truyền thông cơ-đốc)



© 1999-2017 Tinlanh.Ru