Cái ác từ đâu ra?

light-candle-in-darkness-300x225Một vị giáo sư đại học đã ra một câu hỏi thách thức cho những sinh viên trong lớp của mình. “Theo các em, có phải Thượng Đế đã tạo ra mọi sự vật trong thế giới này không?”

Một sinh viên mạnh dạn giơ tay trả lời “Thưa thầy, đúng, Thượng Đế đã sáng tạo ra muôn loài vạn vật!”

“Em có chắc là mọi sự đều do Chúa làm ra không?” – ông giáo sư hỏi lại.

“Vâng, thưa thầy”, anh sinh viên này đáp.

Ông giáo sư mỉm cười đáp, “Nếu quả thật là Đức Chúa Trời đã tạo ra mọi sự vật, thế thì Chúa cũng đã làm ra cái ác – vì thế gian này có cái ác đang tồn tại. Và xét theo nguyên tắc việc làm chúng ta thể hiện ra chúng ta là ai, thế thì Chúa cũng là ác.”

Người sinh viên kia đứng sững và cả lớp phải im bặt trước lời đáp kiểu này.

Vị giáo sư cảm thấy rất khoái chí với bản thân mình, tự hào nói với các sinh viên rằng ông đã một lần nữa chứng minh rằng niềm tin cơ-đốc chỉ là huyền thoại.

thay giao hoc troBỗng nhiên, có một cánh tay khác giơ lên:

- “Thưa thầy, cho phép em được hỏi thầy một câu được không ạ?”

- “Tất nhiên rồi!”, vị giáo sư đáp.

Anh sinh viên đứng dậy: “Thưa thầy, thế cái lạnh có tồn tại không?”

- “Em hỏi kiểu gì lạ vậy? Tất nhiên là có chứ. Chẳng lẽ em không bao giờ cảm thấy lạnh sao” – Đám sinh viên khúc khích cười vì câu hỏi và lời đáp.

Cậu thanh niên đáp lại, “Nếu nói cho đúng, thưa thầy, cái lạnh là không tồn tại. Theo những định luật vật lý, trạng thái mà chúng ta coi là lạnh thực tế là sự thiếu nhiệt năng. Xét ra thì mỗi con người hoặc mỗi vật thể đều có nhiệt lượng và có khả năng truyền nhiệt, và nhiệt năng chính là cái mà mỗi cơ thể hoặc vật thể đang có và đang trao đổi nhiệt. Nhiệt độ 0 tuyệt đối (- 273,15°C theo lý thuyết) là trạng thái hoàn toàn không có một chút nhiệt năng nào, mọi chuyển động nhiệt đều dừng lại và vật chất không còn khả năng tương tác ở nhiệt độ đó. Như vậy, cái lạnh là không tồn tại. Chúng ta chỉ dùng từ đó để mô tả cảm giác của mình khi chúng ta bị thiếu nhiệt năng.”

Trước câu trả lời bất ngờ này, vị giáo sư phải gật gù suy nghĩ.

Người sinh viên tiếp tục: “Thưa thầy, em xin hỏi một câu nữa, thế bóng tối có tồn tại không?”

Vị giáo sư đáp sau thoáng chút ngập ngừng, “Dĩ nhiên là có chứ.”

Người sinh viên đối lại: “Thưa thầy, thầy lại nói không chính xác, bóng tối thực ra cũng không tồn tại. Bóng tối thực ra là sự thiếu ánh sáng. Chúng ta có thể nghiên cứu tia sáng, nhưng không thể nghiên cứu bóng tối. Thực tế là chúng ta có thể xử dụng lăng kính của Niu-tơn để phân tách chùm tia sáng trắng ra thành chùm tia nhiều màu khác nhau để mà nghiên cứu các bước sóng khác nhau của từng màu sắc. Nhưng không thể đo lường được bóng tối. Một tia sáng nhỏ có thể soi vào cả khoảng không tối đen mà soi sáng nó. Làm thế nào xác định được một nơi tối đến mức độ nào? Bằng cách đo lượng ánh sáng có tại đó. Thưa thầy, có đúng vậy không? Bóng tối cũng là một từ mà con người dùng để mô tả trạng thái khi mà không có sự hiện diện của ánh sáng.”

Cuối cùng, chàng thanh niên xin được hỏi vị giáo sư một câu nữa: “Thưa thầy, thế cái ác có tồn tại không?”

Bây giờ, với giọng nói không còn chắc chắn như trước nữa, ông giáo sư cảnh giác trả lời: “Dĩ nhiên rồi, như ban đầu tôi đã nói. Chúng ta thấy biểu hiện của nó hàng ngày. Chính trong các tấm gương hàng ngày về cư xử vô nhân đạo giữa người với người. Chính trong vô số các tội phạm và bạo lực trên toàn thế giới. Những biểu hiện đó không phải là gì khác ngoài cái ác.”

Người sinh viên bèn chậm rãi trả lời: “Thưa thầy, nếu suy theo lô-gích trên thì cái ác không tồn tại, hoặc ít nhất thì nó cũng không tự nó tồn tại. Cái ác đơn giản là sự thiếu vắng Thượng Đế. Giống như bóng tối và cái lạnh, nó là một từ con người dùng để mô tả trạng thái thiếu vắng Thượng Đế. Thượng Đế không làm ra cái ác. Cái ác không được giống như đức tin, tình yêu thương, là những thứ có tồn tại giống như ánh sáng và nhiệt năng. Cái ác là kết quả của việc con người không có tình yêu của Thượng Đế trong lòng mình. Nó giống như cái lạnh khi không còn hơi ấm, như bóng tối khi không còn ánh sáng.”

 

Đến đây, vị giáo sư ngồi xuống.

 

 

P.S. Người ta đồn rằng người sinh viên trong câu chuyện này là An-be Anh-xtanh (Albert Einstein), nhưng không có bằng chứng.


light-and-darkness

 

Lời bình:

Lý luận trên có thể giúp ta thấy sự tương phản rõ ràng giữa thiện và ác. Thượng Đế tuyệt đối tốt lành, và ma quỉ tuyệt đối xấu xa.

Sáng thế ký ghi chép lại buổi ban đầu của lịch sử loài người, để cho ta thấy tất cả mọi thứ Thượng Đế (Đức Chúa Trời) tạo ra đều rất tốt lành cả. Dù vậy, trong các loài mà Chúa đã tạo nên, có ma quỉ vốn là thiên sứ, một loài có ý chí. Sau khi rắp tâm nổi loạn chống lại Thượng Đế trọn vẹn tốt lành, nó đã sa ngã và tự biến chất, để trở thành loài quỉ quyệt và độc ác xấu xa tột cùng. Hơn thế nữa, nó còn cám dỗ được cả con người để cùng phạm tội, bị chia cắt khỏi Đức Chúa Trời, và trong lòng con người không có Đức Chúa Trời thì tội lỗi và cái ác.

Ác ngược lại với thiện, cho nên ma quỉ cũng không cần sáng tạo nhiều trong việc làm ác, nó chỉ cần xúi giục con người làm chống ngược lại những lời răn tốt lành của Đức Chúa Trời.

 

Hãy xem sứ-đồ Phao-lô phân tích trong Rô-ma 7:8-13

8 Ấy là tội lỗi đã nhơn dịp, bởi điều răn mà sanh ra mọi thứ ham muốn trong lòng tôi: vì không có luật pháp thì tội lỗi chết đi. 9 Ngày xưa tôi không có luật pháp mà tôi sống; như khi điều răn đến, thì tội lỗi lại sống, 10 còn tôi thì chết; vậy thì té ra điều răn vốn nên làm cho tôi sống, đã dắt tôi đến sự chết. 11 Vì tội lỗi đã nhơn dịp, dùng điều răn dỗ dành tôi và nhơn đó làm cho tôi chết. 12 Ấy vậy, luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công bình và tốt lành.

13 Vậy thì điều lành trở làm cớ cho tôi chết sao? Chẳng hề như vậy! Nhưng ấy là tội lỗi đã làm cho tôi chết, hầu khi nó nhơn điều lành làm chết tôi, tự bày ra nói là tội lỗi; đến nỗi tội lỗi nhơn điều răn trở nên cực ác.

 

Tội lỗi nhân điều răn trở nên cực ác.


Nó xúi giục dục vọng trong xác thịt con người và như cướng ép họ phải làm nô lệ cho cái ác.

Dù con người có thể cố gắng kiềm chế bản thân, nhờ lương tâm mình còn giữ những tiêu chuẩn đạo đức tốt lành từ Chúa, nhưng “Mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất vinh hiển của Đức Chúa Trời”. (Rô-ma 3:23)

Và tiền công của tội lỗi là sự chết;

nhưng sự ban cho của Ðức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Ðức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta. (Rô-ma 6:23)

 

Hãy tin nhận Chúa Jê-sus, đón Ngài vào trong tâm, để được sự sống đời đời, và có được tình yêu thương và sự sáng trong lòng mình. Khi đó cái ác sẽ chẳng còn quyền lực trên chúng ta nữa.

 

1 Giăng 4:15-16

15 Ví bằng có ai xưng Ðức Chúa Jêsus là Con Ðức Chúa Trời, thì Ðức Chúa Trời ở trong người, và người ở trong Ðức Chúa Trời. 16 Chúng ta đã biết và tin sự yêu thương của Ðức Chúa Trời đối với chúng ta. Ðức Chúa Trời tức là sự yêu thương, ai ở trong sự yêu thương, là ở trong Ðức Chúa Trời, và Ðức Chúa Trời ở trong người ấy.

 

Như Lời Chúa nói trên, ai đã tin và nhận tình yêu thương của Đức Chúa Trời ban cho mình qua Con Ngài là Đức Chúa Jê-sus, thì người đó có Đức Chúa Trời là cội nguồn của tình yêu thương ở ngay trong chính lòng mình.

 

1 Giăng 5:11-12

11 Chứng ấy tức là Ðức Chúa Trời đã ban sự sống đời đời cho chúng ta, và sự sống ấy ở trong Con Ngài. 12 Ai có Ðức Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Ðức Chúa Trời thì không có sự sống.

 

Đoạn Kinh thánh thứ hai này xác quyết rằng ai có Đức Chúa Jê-sus trong lòng, thì có sự sống đời đời, vì Ngài là cội nguồn sự sống.

 

1 Giăng 1:5-7

5 Nầy là lời truyền giảng mà chúng tôi đã nghe nơi Ngài và truyền lại cho anh em rằng Ðức Chúa Trời là sự sáng, trong Ngài chẳng có sự tối tăm đâu. 6 Ví bằng chúng ta nói mình được giao thông với Ngài, mà còn đi trong sự tối tăm, ấy là chúng ta nói dối và không làm theo lẽ thật. 7 Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; và huyết của Ðức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta.

 

Sự sáng đền từ Đức Chúa Trời cũng sẽ soi rọi trong lòng chúng ta, khi chúng ta có Ngài trong lòng mình, và sự tương giao (giao thông) với Chúa sẽ biến đổi tâm tư, tình cảm, suy nghĩ của mỗi chúng ta mỗi ngày càng trở nên sáng hơn.

 

Còn bạn, bạn có Chúa Jê-sus trong lòng mình không?

 

(Ms Quốc Hùng)



© 1999-2017 Tinlanh.Ru