Gia tài của bạn - Phần 3 - Cuộc trao đổi vĩ đại

Đức tin của bạn bắt đầu từ sự nhận biết những sự kiện lịch sử vĩ đại.
Chúng ta đã biết hai sự kiện là Tạo hoá, và Sa ngã. Trong Tạo hoá con người được tạo nên với địa vị và quyền hạn như một dòng dõi của Đức Chúa Trời để cai quản cả trái đất và để sống hạnh phúc mãi với Ngài. Nhưng sự Sa ngã do con người bị ma quỉ lừa nổi loạn chống lại ý muốn tốt lành của Chúa định cho mình đã khiến loài người chúng ta mất hết những quyền lợi đó. Hơn thế nữa con người lại sa vào tay ma quỉ, và bởi cớ tội lỗi cuộc sống họ cực nhọc, thiếu thốn, bệnh tật, bất hạnh, và cuối cùng là ai cũng chết.
Nhưng lịch sử của chúng ta không chỉ dừng lại ở đó.

Đức Chúa Trời không bỏ loài người, cho dù con cháu A-đam và Ê-va sau hàng ngàn năm đã quen với cuộc sống đầy tội ác và đau khổ, và đã xuôi tay cam chịu cái chết. Ngài đã sai Con một của Ngài xuống thế gian, đầu thai thành người, là hiện thân Đức Chúa Trời bằng xương bằng thịt với đầy năng quyền và tình yêu thương, để cho bất kỳ ai muốn cũng có thể đến gần, động chạm tới Ngài và nhận được sự cứu giúp. Nhưng sau đó chính Con một đã chịu để cho người ta hành hạ rồi giết mình như một tên tội phạm với cái chết kinh khủng nhất, để trả giá cứu chuộc cho loài người.
T.L. OSBORN, một nhà truyền giảng của Đức Chúa Trời thời đại ngày nay có nói: "Không phải là tôi có một đức tin vĩ đại, mà là tôi biết những sự thật vĩ đại. Jê-sus đã chết thay chúng ta - đó là một sự thật. Ngài đã chịu đau ốm để chúng ta được khoẻ mạnh - đó là một sự thật. Ngài đã xuống địa ngục để chúng ta được lên trời - đó là một sự thật. Ngài đã sống lại để chúng ta cũng có thể được sống lại - đó là một sự thật. Ngài đã gánh sự rủa sả trên Mình, để giải thoát chúng ta khỏi nó - đó cũng là sự thật."
Đây là ông nói về sự kiện lịch sử Đấng cứu chuộc đã đến thế gian để thực hiện một cuộc Trao đổi vĩ đại với loài người với tư cách NGƯỜI THAY THẾ cho chúng ta.
Cứu chuộc có nghĩa là mua lại, chuộc lại, giải phóng khỏi nô lệ bằng cách trả giá, giải phóng khỏi hậu quả của tội lỗi, mang con người trở lại địa vị ban đầu trước khi phạm tội, phục hồi lại con người theo như ý định ban đầu của Đức Chúa Trời về loài người.
Jê-sus Chịu thay chúng ta những gì ta xứng đáng phải chịu với tư cách những tội nhân: đau đớn, bệnh tật, cô đơn, bị phản bội, bắt bớ tra tấn, ... và cái chết.
Jê-sus Đổi cho chúng ta những gì Ngài có, là những gì lẽ ra ta không được nhận - một sự sống mới, cuộc sống công bình với quyền năng và địa vị của con cái Đức Chúa Trời: giải phóng khỏi tội lỗi, bình an, sức khoẻ, được bảo vệ và một tương lai đời đời chắc chắn.
Để hiểu và nhận thức rõ hơn món quà của Chúa cho ta, hãy nhìn xem lại tình trạng con người trong thế gian ta đang sống trong tội lỗi và những hậu quả của nó.
1. Bản chất là tội nhân: con người bị nhiễm tính ác từ trong dòng máu cha truyền con nối. Tội không phải đơn giản là một hành động sai lầm, mà là trạng thái con tim, động cơ thúc đẩy những hành động vi phạm, trái với lương tâm (chính là nơi có ghi luật pháp để con người biết phải trái - Rô-ma 2:15). Nếu phải đến trước mặt Đức Chúa Trời để xét xem ai xứng đáng để được sống thì chẳng có ai. Và những người trung thực với bản thân đều phải thừa nhận một điều như các nhân vật trong suốt lịch sử Kinh Thánh:
"Làm sao loài người có thể được công bình trước mặt Đức Chúa Trời ?
Kẻ nào do người nữ sanh ra, sao cho là trong sạch được" (Gióp 25:4)

Địa vị của họ không cứu được họ. Đa-vít dù là một vị Vua vinh hiển cũng phải thừa nhận như vậy:
"Kìa, tôi sanh ra trong sự gian ác, Mẹ tôi đã hoài thai tôi trong tội lỗi" (Thi 51:5)
Dù cho con người đó có làm bất cứ việc gì cho Đức Chúa Trời đi nữa, cũng không đủ để cứu mình. Khi Ê-sai, một tiên tri của Chúa Trời, nhìn thấy Đấng thánh, ông nhìn thấy được thực trạng ô uế của mình, phải kêu lên rằng "Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân có môi dơ dáy..." (Ê-sai 6:5-7)
2. Địa vị là kẻ nô lệ: khi con người phạm tội thì là nô lệ của tội lỗi, thí dụ như các thói hư tật xấu: ăn cắp, dối trá, nghiện ngập... Biết mà không thể bỏ được. Không muốn mà vẫn phải làm theo. Làm xong thì gớm ghê chính bản thân mình. Chính tâm trạng dày vò đau khổ của trận chiến nội tâm luôn thất bại trước tội lỗi đó của một con người chưa có Đấng Christ đã được Phao-lô mô tả như sau:
"Vả, tôi biết điều lành chẳng ở trong tôi đâu, nghĩa là trong xác thịt tôi, bởi tôi có ý muốn làm điều lành, nhưng không có quyền làm trọn; vì tôi không làm điều lành mình muốn, nhưng làm điều dữ mình không muốn. Ví bằng tôi làm điều mình không muốn, ấy chẳng phải là tôi làm điều đó nữa, nhưng là tội lỗi ở trong tôi vậy... tôi cảm biết trong chi thể mình có một luật khác giao chiến với luật trong trí mình, bắt mình phải làm nô lệ cho luật của tội lỗi, tức là luật ở trong chi thể của tôi vậy. Khốn nạn cho tôi! Ai sẽ cứu tôi thoát khỏi thân thể hay chết này?"(Rô-ma 7:18-23).
Bởi vì chủ của con người là ma quỉ, còn có dấu hiệu dễ nhận biết là sự người ta nhạo báng Đức Chúa Trời, và mê tín theo các loại triết lý vô thần hay là đa thần thánh.
3. Hướng đi cuộc đời là sự vô vọng, bởi vì mọi cơ sở của niềm trông cậy của họ (thí dụ tiền bạc) không phải là toàn năng, mỗi khi khó khăn khủng hoảng đến thì thần tượng mà họ nương nhờ lại sụp đổ, vì nó có mắt mà không thấy, có mũi mà không ngửi, có tai mà không nghe, có họng mà không nói. Và cuối cùng là mọi người đều phải sa vào tay thần chết. Vậy con người lao khổ chất chứa luống công, để rồi tay trắng vào đời như thế nào thì cũng tay trắng ra đi thể ấy.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru