Khi nói đến những người tin Chúa, hình ảnh thường được nhắc đến là bức tranh đàn chiên yên bình trong sự chăm sóc của người chăn chiên. Thậm chí khi còn chưa tin Chúa, tôi đã biết câu “con chiên ngoan đạo” là để chỉ một tín đồ sùng đạo. Mặc dù chúng ta biết đây chính là hình ảnh được Kinh thánh dùng để mô tả mối quan hệ giữa con người với Chúa Jê-sus, nhưng có thể chúng ta chưa chú tâm tìm hiểu kỹ hình ảnh này.


Một trong những nguyên nhân khiến ta từng nghi ngại chưa tin nhận Chúa Jê-sus, là do ta không biết mối quan hệ ban đầu của con người với Đức Chúa Trời, nên không hiểu điều gì đã khiến Jê-sus phải xuống trần, tại sao Ngài phải chết thay chúng ta. Nghĩa là chúng ta không biết đến lịch sử thật của loài người, và vị trí của sự kiện Jê-sus chết và sống lại trong lịch sử đó. Bài viết này sẽ nói về chủ đề ấy.
Lịch sử chúng ta được bắt đầu bằng sự chói sáng hào quang của một cuộc sống tốt đẹp, vinh hiển, đầy yêu thương của con người với Đức Chúa Trời, và lẽ ra điều đó sẽ cứ tiếp tục mãi. Như bạn đã biết, ban đầu con người được sinh ra để sống một cuộc sống tuyệt vời, không hề có đau khổ, bệnh tật, nghèo đói, chiến tranh và chết chóc. Nhưng một kẻ thù đã mang tất cả những cái đó đến cho loài người. Tên của nó là ma quỉ.
Khi đọc câu chuyện Giáng sinh, chúng ta có thể để ý thấy bốn lần trong Kinh thánh Chúa nhắc với con người rằng “đừng sợ”! Có nghĩa là để Đấng Christ được sinh ra, để sự cứu rỗi đến được với trần gian, và con người có thể tiếp nhận được một cách đầy đủ những phước hạnh mà Đức Chúa Trời đã ban cho nhân loại, thì Chúa cần đến những con người biết thắng được sự sợ hãi. Điều này nếu nghĩ cho cùng thực sự không đáng ngạc nhiên lắm, vì thực ra sự sợ hãi là điều cản trở lớn nhất. Nếu suy ngẫm về điều đó để áp dụng cho đời sống của chúng ta ngày hôm nay, thì cũng giống như vậy, làm sao để mỗi một người trong số chúng ta có thể đón nhận được phước hạnh thật sự của ngày Giáng sinh - sự kiện Con Trời đến trần gian cho đời sống riêng của mình, thì chúng ta phải tập “không sợ” bốn điều sau đây...