Từ thời mới tin Chúa, tôi đã rất ấn tượng với câu chuyện sau.
Một người mơ thấy dưới âm phủ người ta ngồi chen chúc xung quanh một bàn tiệc rất ngon lành thịnh soạn, nhưng tay mỗi người đều bị buộc vào những chiếc thìa và nĩa dài cả mét. Người ta khổ sở vì vướng víu, cãi cọ tranh giành và đánh lộn nhau mà chẳng ăn được miếng nào.
Khi anh ta mơ thấy thiên đàng, lại cũng thấy một bàn tiệc đông đảo, và tay ai cũng cầm những thìa nĩa dài quá cỡ giống như vậy. Nhưng lạ thay đám đông trên đó rất vui vẻ mà thưởng thức đồ ăn, vừa ăn vừa cười nói cảm tạ Chúa. Lại gần, anh ta mới thấy điều khác biệt hẳn bản giữa bàn tiệc thiên đàng và địa ngục, thì ra là cứ hai người ngồi đối diện nhau thì người này lấy đồ ăn cho người kia. Họ phục vụ lẫn nhau.


Mỗi người chúng ta đều là một cá nhân đặc biệt. Thí dụ, chỉ cần lấy dấu vân tay đã có thể phân biệt chính xác từng người. Từ khi sinh ra lớn lên, đến một lúc nào đó trong đời người ta bắt đầu nhận thức về bản thân mình như là một cá nhân, trong khi sống một cuộc sống tập thể. Ta vừa phải hòa đồng với tập thể, lại phải vừa giữ cái bản sắc cá nhân mình.
Hudson Taylor (1832 – 1905) luôn được coi là một trong số những nhà truyền giáo vĩ đại nhất. Sinh ra vào năm 1832, năm 21 tuổi ông đã rời nước Anh mà lên đường đến Trung quốc. Hơn 50 năm đời mình ông đã hiến dâng cho việc truyền giảng Tin lành cho đất nước này. Ông sáng lập hội truyền giáo Trung hoa lục địa, và cũng là người đầu tiên có ý tưởng đi sâu vào các địa phương để truyền giáo. Trong cả quãng thời gian dài phục vụ tại Trung quốc, ông cũng quay về nước Anh vài lần để nghỉ ngơi và chia sẻ về công việc Chúa. Trong một chuyến đi về như vậy, khi đang giảng tại một Hội thánh nước Anh, thình lình Thánh linh của Đức Chúa Trời giáng xuống trên ông, và Chúa đã cho ông thấy một khải tượng về những điều sẽ xảy đến trong tương lai.
Hãy vững tin-vì Chúa luôn ở cùng chúng ta
(những suy nghĩ riêng tư khi một con cái Chúa ra đi)