Một người tín đồ kia quen cho rằng lái xe giỏi là phải phóng nhanh vượt ẩu. Một lần có mục sư đi nhờ xe, anh càng được dịp trổ tài. Ông mục sư phát hoảng và cố tìm cách nhắc để anh này đi chậm lại, nhưng anh ta vẫn tiếp tục phóng. Cuối cùng, ông đành vỗ vai người lái xe, xin dừng xe lại để xuống.
“Sao mục sư mà đức tin kém thế, chẳng phải ông vẫn nói là mỗi người tin Chúa đều có thiên sứ đi cùng để bảo vệ sao?” – người tín đồ làu bàu và lại nhấn ga phóng xe đi, còn tăng tốc chạy nhanh hơn trước.
Một lúc sau, khi càng chạy càng bốc, bỗng anh ta lại thấy như có ai vỗ vai mình.
“Thôi, thế này thì xin anh cũng cho cả tôi xuống luôn”.

 

(st và dịch - Tinlanh.Ru)


Một người đàn ông, ngày may mắn của mình, đến một nhà thờ mà thái độ phục vụ ở đó rất là cao ngạo. Soi mói nhìn vào vẻ ngoài quần áo bẩn thỉu của ông ta, lo lắng về hình ảnh nhà thờ của mình, một chấp sự đã đến gặp người đàn ông và hỏi xem ông cần giúp đỡ điều gì. Nhưng người đàn ông trả lời, "Tôi đã cầu nguyện và Chúa nói với tôi đến nhóm ở nhà thờ này."
Người chấp sự khéo léo gợi ý người đàn ông rằng ông nên về cầu nguyện thêm nữa, có thể ông sẽ nhận được một câu trả lời khác chăng. Chủ nhật tiếp theo người đàn ông trở lại. Vị chấp sự hỏi: "Ông đã nhận được một câu trả lời khác chưa?"
Người đàn ông trả lời: "Có, tôi đã làm. Tôi đã nói với Chúa là họ không muốn con ở nhà thờ đó, và Chúa nói, 'Đừng bận tâm về điều đó quá, con ta ơi, chính Ta đã cố gắng để được vào nhà thờ đó nhiều năm mà vẫn chưa vào được."

 

(st và dịch - Tinlanh.Ru)


Một cậu bé tìm thấy một quyển Kinh thánh rất cũ kỹ phủ một lớp bụi dầy cả vài xen-ti-mét trong góc nhà kho. Cậu cẩn thận cào lớp bụi đi và sau đó từ từ mở quyển Kinh thánh cổ đại ra.
Khi đang lật những trang Kinh thánh, nó tìm thấy có một cái lá khô kẹp trong đó. Nó nhanh chóng chạy đến mẹ mình và kêu toáng lên: "Mẹ ơi xem con tìm thấy được cái gì này!"
Bà mẹ hỏi: "Nó là cái gì đấy"?
"Con nghĩ rằng nó là đồ lót của A-đam", cậu bé trả lời.

 

(st và dịch - Tinlanh.Ru)


Một mục sư dành ngày thứ bảy để đi thăm các thành viên Hội thánh của mình. Đến một ngôi nhà kia, có những biểu hiện rõ ràng rằng có người ở trong nhà, nhưng không ai ra mở cửa ngay cả khi nhà truyền giáo gõ cửa nhiều lần. Cuối cùng, vị mục sư lấy danh thiếp của mình ra, rồi ghi dòng chữ "Khải huyền 3:20" (*) trên mặt sau của nó, và nhét nó vào khe cửa.
Ngày hôm sau, ông tìm thấy danh thiếp của mình được gửi trả lại trong túi đựng của lễ dâng hiến. Dưới dòng chữ của người truyền đạo, có một dòng với nét chữ khác đã viết thêm:
”Sáng thế ký 3:10” (**)

 

 

 

 

 

*- "Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta."


** "A-đam thưa rằng: Tôi có nghe tiếng Chúa trong vườn, bèn sợ, bởi vì tôi lỏa lồ, nên đi ẩn mình."

 

(st và dịch - Tinlanh.Ru)


Một ngày, khi một giáo viên đang giảng trong giờ học của lớp một về cá voi, có một cô bé đã xin phép được hỏi.
Cô bé: "Cá voi có nuốt người không?"
Thầy giáo: "Không, ngay cả khi chúng to hơn con người rất nhiều, chúng có những tấm lớp trong cổ họng để lọc ra thức ăn của mình là loài nhuyễn thể và sinh vật phù du.”
Cô bé khăng khăng: "Nhưng Kinh thánh kể Giô-na đã bị một cá voi nuốt."
Giáo viên bắt đầu nổi cáu: "Cá voi xanh không thể nuốt người được."
Cô bé: "Vâng, thế thì khi cháu được lên thiên đàng, cháu sẽ hỏi Giô-na có phải ông đã thật sự bị cá voi nuốt không."
Giáo viên, vẫn còn đỏ mặt vì tức giận: "Thế nếu Giô-na đã xuống địa ngục thì sao?"
Cô bé: "Vâng, thế thì chính thầy có thể hỏi ông ấy."

 

st và dịch - Tinlanh.Ru

 


Bài mới đọc

Hôm nay423
Hôm qua473
Tuần này896
Tháng này9729
Total3809772

© 1999-2017 Tinlanh.Ru