Chưa phải lúc để chết.

Article Index

Sau buổi nhóm, anh đi về nhà và dành cả buổi chiều để bơm đầy ma tuý vào lục phủ ngũ tạng mình. Nhưng thân thể anh vẫn không chịu chết.

Buổi tối hôm đó, Ben quay lại Hội thánh Lakewood. "Anh có cần một chỗ ngồi không, người anh em?" vẫn người đàn ông đó hỏi.

"Tôi đã bảo anh là đừng có gọi tôi là người anh em!" Và một lần nữa Ben lắng nghe bài giảng, vẫn biết rằng đối với anh đã quá muộn rồi.

Sau đó, anh bước ra bên ngoài Hội thánh và đứng bên lề đường. Anh có thể cảm thấy được ma tuý đang làm công việc báo tử cho anh. Sự hiện diện của cái chết thật không thể nhầm lẫn được. Nó đây rồi, Ben nghĩ.

Bỗng nhiên, anh quỳ sụp xuống trên hai đầu gối mình, và làm một điều mà anh không bao giờ nghĩ là mình có thể làm. Anh cầu nguyện. "Jê-sus, tôi không biết Ông là có thật như người ta nói không. Nhưng nếu Ông có, tôi dâng cho Ông cuộc đời tôi."

Ngay lập tức, một người hiện ra bên cạnh anh. Ben sợ không dám nhìn vào mặt người đó, những một cách nào đó không cần ai bảo cho mà anh biết chắc người đó chính là Jê-sus.

"Tôi thấy Ngài giơ tay ra để chạm vào tôi," Ben hồi tưởng lại. "Tay của Ngài đi vào bên trong ngực tôi và tôi cảm thấy có gì đó chuyển động. Bỗng nhiên tôi thấy mình... trong sạch. Tôi nhớ tất cả những lần tôi đã cố gắng tẩy rửa tội lỗi mình đi. Bây giờ, chỉ trong một khoảnh khắc chúng đã đi sạch.

"Sau đó Ngài đụng đến đầu tôi, và tay Ngài đi vào trong trí óc tôi. Tôi cảm thấy dường như mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Tất cả sự rối loạn đi hết. Suy nghĩ của tôi sáng sủa trở lại. Tôi thật bình an. Lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm, trí óc tôi tỉnh táo."

Sau đó bất thình lình một làn sóng quyền năng bùng nổ suốt thân thể Ben. Anh tưởng rằng mình đang chết. Cố gắng thở lấy hơi, anh mở miệng mình ra để nói những lời cuối cùng - và thật ngạc nhiên làm sao, những âm phát ra là một thứ ngôn ngữ anh chưa hề nghe đến bao giờ.

Những giây kéo dài thành những phút mà thứ tiếng đó vẫn tiếp tục tuôn chảy. Nó thật là tuyệt vời! "Mỗi lần tôi hít vào, cảm tưởng như có một luồng điện chạy ra chạy vào trong phổi tôi," Ben giải thích.

Thay vì chết, Ben Priest mỗi lúc mỗi trở nên sống động hơn.

"Tôi thật hạnh phúc - nhưng vẫn còn không chắc chắn về điều đang diễn ra. Tôi đến cửa hàng bán đồ dùng gần nhất, và thử hỏi người phụ nữ sau quầy hàng xem cô ta có biết điều gì đã xảy ra với tôi không. Nhưng khi tôi nói, lại chính ngôn ngữ đó ra khỏi miệng tôi, và người phụ nữ ngã xuống sàn."

Ben nhìn xuống cô ta với sự ngạc nhiên khó hiểu. Anh không thể hiểu nổi tại sao cô ta ngã. Anh không nhận thức nổi rằng sự đụng chạm của anh với Jê-sus đã lưu lại quyền năng đang phát ra của Đức Chúa Trời.

Sợ là những người đi ngang qua có thể cho rằng anh đã tấn công người phụ nữ đó, Ben bỏ chạy ra khỏi cửa hàng và đến gặp người bạn mình, là một tay bạn buôn ma tuý. Nhưng anh ta cũng chẳng giúp gì được anh. Giống như cô gái trong cửa hàng, anh ta chỉ nhìn một cái vào Ben là ngã lăn xuống sàn.

Hoang mang, Ben bỏ đi và xuyên qua cả thành phố về nhà mẹ mình. Có thể bà sẽ giải thích được vụ việc bất thường này. Dù sao đi nữa thì thời gian cuối bà cũng có những hành động lạ lùng. Không chỉ một lần Ben nhìn ngoài cửa sổ và bắt gặp bà đang đi vòng quanh khu vực sở hữu của anh với quyển Kinh Thánh trong tay. Bà chỉ vào căn nhà của anh và tuyên bố, "Ma quỉ, mày không thể lấy được con của ta!"

Ben vẫn còn nói thứ tiếng lạ khi mẹ anh ra mở cửa. Anh không nói một từ tiếng Anh nào đã suốt hai giờ đồng hồ. Anh giơ tay ra để nắm lấy tay mẹ mình... và bà ngã xuống sàn. "Cậu kia, cậu có chuyện gì vậy?" Bố dượng của Ben gầm lên. "Cậu lại làm một đống ma tuý rồi đánh ngã mẹ mình phải không?" Ông ta xông qua căn phòng đến phía Ben, nhưng còn cách anh 10 feet nữa... thì ông cũng ngã xuống sàn.

Chính lúc đó điện thoại kêu vang. Ben trả lời vẫn trong tiếng lạ. "Ben!" anh nghe thấy người em mình nói, "Anh đã gặp Chúa!"

Thì ra là như vậy. Ben về nhà hôm đó thành một người khác hẳn.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru