Ket-rin Kul-man - "Người phụ nữ tin vào phép lạ"

Hàng trăm người đã từng được chữa lành, chỉ cần ngồi yên trong phòng nhóm mà chẳng có dấu hiệu gì báo trước, hoặc một điều gì đó tương tự. Không có gì cả. Thậm chí nhiều khi còn chưa đến bài giảng. Đôi lúc thậm chí khi còn chưa hát một bài hát nào.
Không hề có những sự phô bày ầm ĩ, không có những tiếng kêu lớn tiếng lên Đức Chúa Trời, cứ như là Ngài nặng tai. Không có tiếng la hét, không có những tiếng kêu thán phục, trong yên lặng trước sự hiện diện của Ngài. Hàng trăm lần sự hiệu hữu của Đức Thánh Linh rõ rệt đến nỗi dường như có thể nghe được tiếng hàng ngàn con tim đập như hoà làm một.


Và trong sự yên lặng hoàn toàn đó một giọng nói cất lên: "Tôôôi - tiiiin - vàoooo - phép lạạạạ...!" Đột nhiên hàng tràng pháo tay đinh tai phát ra, và hàng ngàn người nhìn thấy một thân hình dỏng cao, thanh mảnh, xuất hiện trong bộ váy trắng xoè rộng. Nó trượt nhanh tới giữa sân khấu, và một buổi thờ phượng kỳ diệu (phép lạ) nữa của Ket-rin Kul-man lại bắt đầu.

Trong công vụ quốc tế của mình Miss Kul-man đã đặt nền tảng cho sự vận hành của Đức Thánh Linh trong đời hàng ngàn ngàn con người trên khắp thế giới. Công vụ đặt biệt của bà đã hướng chú ý của thân thể Đấng Christ từ những thể hiện bên ngoài của các ân tứ siêu nhiên của Đức Thánh Linh trở lại về Đấng Ban ân tứ, tức là Đức Thánh Linh.

Mặc dù bà gọi mình là "một con người bình thường", Ket-rin thực ra rất đặc biệt. Nhiều người đã cố thử bắt chước giọng nói và cách diễn xuất của bà, nhưng vô ích. Những người khác thử biến sự xức dầu của bà thành kỹ nghệ và các phương thức, nhưng cũng không làm nổi.

Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời vì cớ Ket-rin Kul-man. Bà là tấm gương một con người biết dũng cảm trả giá, để bước đi trong sự phục vụ Đức Chúa Trời. Tôi cảm tạ Chúa vì những bài học tôi học được từ đời sống bà. Và trong phần này tôi muốn chia sẻ với các bạn một vài bài học trong số đó.

Những lọn tóc vàng

Thành phố Con-cor-dia bang Mis-su-ri được các kiều dân Đức xây dựng nên vào những năm 30 của thế kỷ 19. Theo những ghi chép của trường học, Ket-rin Gioan-na Kul-man sinh ra ngày 9 tháng 5 năm 1907 trong trang trại của gia đình. Thời đó thậm chí giấy chứng sinh còn chưa đòi hỏi phải có.

kath_circleNgười bạn gái cùng trường còn nhớ Ket-rin như sau "... những lọn tóc dài lượn sóng và lông mày màu vàng. Không thể nói rằng Ket-rin xinh đẹp. Cô ta không phải là có dáng dấp kiều diễm, hay là có nữ tính đầy lôi cuốn. Cô cao, xương xương, và hình dáng giống một cậu bé hơn. Cô đi những bước dài khiến chúng tôi vất vả lắm mới theo kịp."

Từ khi còn là cô bé, Ket-rin đã khác thường bởi "tính độc lập, tự tin, muốn làm mọi sự theo ý muốn mình". Ket-rin nhận được từ người bố tất cả tình yêu thương và sự quan tâm cần có. Bà yêu quí người bố mình đến nỗi 30 năm sau cái chết của ông, nước mắt vẫn tràn lên mắt bà khi nhắc đến ông.

"Bố ơi, Chúa Jê-sus vừa bước vào lòng con!"

Ket-rin 14 tuổi khi cô được tái sanh. Nhiều lần trong đời bà kể lại câu chuyện về sự mình đáp lại lời kêu gọi cảm tưởng như đến từ chính Đức Thánh Linh, chứ không phải từ một con người nào. Bà đi ra từ một môi trường "tôn giáo" thì đúng hơn, vì Hội Thánh mà bà đến dự chưa bao giờ kêu gọi người ta lên ăn năn tin nhận Chúa để nhận được sự cứu rỗi.

Sau này, bà thuật lại như sau:

"Tôi đứng cạnh mẹ, và đồng hồ của nhà thờ chỉ 12 giờ kém năm. Tôi không nhớ tên của người hầu việc Chúa đó, thậm chí cả những lời giảng của ông ta nữa, nhưng có điều gì đó đã xẩy ra với tôi. Điều này bây giờ đối với tôi vẫn là hiện thực rõ ràng cũng như vào lúc đó - đó là điều thực hữu nhất từng xảy ra với tôi.

Đứng tại đó, tôi bắt đầu run lên đến nỗi không còn cầm nổi tập bài hát trong tay nữa. Tôi đặt nó xuống ghế, và khóc nấc lên. Tôi cảm thấy gánh nặng (sự cáo trách) và hiểu rằng tôi là một tội nhân. Tôi thấy mình là một cá nhân tồi tệ nhất trên thế giới. Thế mà lúc đó tôi mới có 14 tuổi.

... Tôi hiểu ra rằng tôi chỉ cần làm có một việc: tôi luồn khỏi chỗ mình đứng, tới hàng ghế thứ nhất, ngồi xuống ghế băng và khóc. Ôi, tôi khóc mới dữ làm sao!

Tôi trở thành một người hạnh phúc nhất thế giới. Gánh nặng đã được cất khỏi tôi. Tôi đã trải qua điều mà sau này sẽ không bao giờ dừng tôi lại nữa. Tôi đã được tái sanh, và Đức Thánh Linh đã làm chính điều mà Chúa Jê-sus đã nói về Ngài trong Giăng 16:8"

Bố của Ket-rin đang ở trong bếp, khi cô chạy về nhà từ Hội Thánh để chia sẻ với ông tin mừng mới của mình. Cô bé nhẩy bổ đến với ông và nói: "Bố ơi... Chúa Jê-sus vừa bước vào lòng con!"

Không hề có một chút cảm xúc nào, ông đáp: "Bố vui lắm".

Ket-rin nhớ lại, rằng không biết bố mình có hiểu mình thực sự hay không. Bà nói rằng bà không biết chắc chắn là bố mình đã được tái sanh hay chưa. Bà chỉ nhớ ông rất không thích những thầy giảng đạo, vì ông nghĩ rằng họ chỉ "giảng đạo vì tiền". Ông chỉ đến Hội Thánh vào các ngày lễ, hay trong những dịp Ket-rin đọc thơ. Bà không nhớ là ông có cầu nguyện hay đọc Kinh-Thánh hay không nữa.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru