Tôi tin Đức Chúa Trời toàn năng là Cha của tôi. Tôi tin Đức Chúa Trời là Chúa của tôi. Tôi xin cảm ơn Cha, Chúa Giê Su. Cho phép tôi được làm chứng với những lời chân thật từ trong lòng của tôi, mà Cha Chúa đã ban cho tôi và con trai tôi .

Tên tôi là trần Thị Thái Liên 55 tuổi, quê ở Nam Định, tại số nhà 96 đường Giải phóng. Từ lúc Cha sinh Mẹ dưỡng ra đến nay tôi chỉ có một điều là như mọi người cứ đến ngày mồng một và ngày rằm hàng tháng là ai ai cũng mua hoa quả đẹp để về cúng cấp gia tiên Ông Bà. Đây là một việc làm nó đã ăn sâu vào tiềm thức của tôi bao năm qua, chưa bao giờ trong đầu tôi lại nghĩ là thay đổi được một cái nếp cổ truyền từ bao đời để lại.


sumrallpic(trich dịch từ quyển sách "Tiến lên với khải tượng" của tiến sĩ Lester Sumrall)

Quay trở về Saut-Bend, tôi lại vùi đầu vào công việc. Trong hai năm tiếp theo đó chúng tôi củng cố Hội thánh và trả hết tất cả các khoản nợ. Trong quãng thời gian này chúng tôi cũng được ban phước sanh thêm cậu con trai thứ hai, Stiven, chào đời vào ngày 27 tháng 7 năm 1950.
Nhưng những ý tưởng về cánh đồng toàn thế giới không bao giờ lìa khỏi tôi. Để thực hiện được ước mơ đó chúng tôi đã tổ chức những buổi đại hội chuyên đề truyền giáo. Người ta đến thành đám đông tại Đền thờ Gô-gô-tha, và sự dâng hiến thu lại được nhiều gấp nhiều lần so với bất kỳ dịp đại hội truyền giáo nào được tổ chức trước đó. Thần của Đức Chúa Trời giáng đổ xuống đầy dẫy trên những thành viên dự nhóm.


Đây là lời phỏng vấn của phóng viên báo:”Lời Đức Tin”với Boris Pilipchuk, người được Chúa làm cho sống lại từ cõi chết.

Boris sĩ quan Bộ Nội Vụ Ukrain anh là ai trước khi chết?

PV(Phóng viên): Xin giới thiệu với các bạn anh Boris Pilipchuk!
Boris, xin anh kể cho chúng tôi nghe chút ít về anh!

Boris: Tôi sinh năm 1963 có vợ cùng 3 cháu. Chúng tôi sống ở làng Novaya Sinhiavka, xã Starosinhiavskovo ngoại ô thành phố Khmelnhisky (Ukrain). Tôi là sĩ quan thượng úy cảnh sát từng phục vụ trong đội cảnh sát cơ động thường trực thuộc sở cảnh sát tỉnh Khmelnhiskỵ. Tôi đã trải qua chiến tranh ở Afghanistan.


nu-cuoi-tro-laiCó lẽ đã từ lâu trong tôi không có mùa xuân. Tôi rất muốn được như mọi người: được vui tươi, được vẫy vùng thỏa thích dưới vòm trời xanh vô tận. Nhưng  tất cà những điều tưởng chừng như đơn giản ấy đối với tôi quả là còn khó hơn cả việc cắn một trái ớt.
Từ một cô gái vô tư, hồn nhiên, luôn nhìn đời bằng ánh mắt tự tin, bỗng chốc biến thành một con người hoàn toàn khác hẳn: rầu rĩ, bi quan, trầm tư. Và tệ hại hơn là luôn xa lánh mọi người, không buồn tiếp xúc với ai. Chắc các bạn muốn biết vì sao tôi lại trở nên như thế phải không?


Lời cảm tạ- và lời chứng về sự thương xót của Chúa qua con cái Ngài trên đời sống của tôi.

Với lòng biết ơn Ngài vô tận. Ha-lê-lu-gia!

Nếu không có Ngài thì hai con trai của chúng tôi không được chào đời! Cả hai lần mang thai, thăm, khám soi, bác sĩ đều rất ái ngại cho tôi. Họ khuyên nên bỏ.

Cháu Thành Khoa. Soi lần đầu thai ba tháng rưỡi, từ đấy liên tục khám soi. Vì thai phát triển không bình thường, do ảnh hưởng làm việc nặng dạ con thấp, một phần của thai bị dính vào nhau. Bác sĩ nói: khi sinh cháu ra sẽ có một khuyết tật nào trên cơ thể vì một phần thai dính vào nhau không phát triển.


© 1999-2017 Tinlanh.Ru