Tiến lên với khải tượng

sumrallpic(trich dịch từ quyển sách "Tiến lên với khải tượng" của tiến sĩ Lester Sumrall)

Quay trở về Saut-Bend, tôi lại vùi đầu vào công việc. Trong hai năm tiếp theo đó chúng tôi củng cố Hội thánh và trả hết tất cả các khoản nợ. Trong quãng thời gian này chúng tôi cũng được ban phước sanh thêm cậu con trai thứ hai, Stiven, chào đời vào ngày 27 tháng 7 năm 1950.
Nhưng những ý tưởng về cánh đồng toàn thế giới không bao giờ lìa khỏi tôi. Để thực hiện được ước mơ đó chúng tôi đã tổ chức những buổi đại hội chuyên đề truyền giáo. Người ta đến thành đám đông tại Đền thờ Gô-gô-tha, và sự dâng hiến thu lại được nhiều gấp nhiều lần so với bất kỳ dịp đại hội truyền giáo nào được tổ chức trước đó. Thần của Đức Chúa Trời giáng đổ xuống đầy dẫy trên những thành viên dự nhóm.

Vào buổi chủ nhật cuối cùng của đợt đại hội đó, khoảng ba giờ chiều, tôi đang nghỉ trong phòng ngủ của mình trước buổi nhóm cuối cùng. Thình lình Chúa bỗng nói với lòng tôi. Những lời của Ngài không nghe rõ thành tiếng bằng thính giác tự nhiên, nhưng tôi hiểu rõ chúng không thể nhầm lẫn chút nào. Điều mà Ngài nói đã thay đổi một cách cội rễ cả cuộc sống tôi.
Dc nói: “Con sẽ vì Ta mà đi đến Ma-ni-la không?”
“Nhưng Chúa ơi, bây giờ công việc ở Saut-Bend đang trong guồng hoạt động hết cỡ. Ngài đã kêu gọi con đến thành phố này, nhưng con còn chưa kết thúc công việc của mình ở đây – Rất nhanh, tôi nhận ra mình đang tranh luận với dc, - Tại sao Ngài lại không cử ai đó khác đi thay chỗ con? Còn con sẽ ở lại đây và sẽ quyên hiến tiền cho mục đích truyền giáo và con sẽ đi đến đó thăm viếng và truyền giảng như một giáo sĩ?”
Chúa không tranh luận, nhưng giọng nói nhẹ nhàng của Ngài cứ nhắc đi nhắc lại: “Con sẽ vì Ta mà đi đến Ma-ni-la không?”
Tôi vẫn luôn bị dày vò bởi khải tượng về thế gian đang thẳng đường đi xuống địa ngục. Khải tượng này chưa bao giờ rời khỏi đầu óc tôi. Ban đêm những cảnh tượng đó lại hiện đi hiện lại đến cho tôi. Khải tượng về những con người tuyệt vọng đó không bao giờ từ bỏ tôi.
Vào ngày hôm đó lòng tôi nặng trĩu như chưa bao giờ có trong đời. Và không còn một sự dao động nào nữa, từ sâu thẳm tận đáy lòng tôi kêu lên: “Lạy Chúa, Chúa biết con sẵn sàng đi đến bất cứ góc nào của trái đất, miễn là Ngài sẽ đi cùng con. Vâng, con sẽ đi đến Ma-ni-la.”
Chúa đáp lại: “Ta sẽ làm cho con nhiều hơn rất nhiều so với những gì Ta đã làm trước kia.” Thật là một vấn đề! Thật là một lời hứa!
Cảm giác nặng nề trong lòng lập tức rời khỏi tôi. Tâm hồn tràn ngập một cảm giác vui mừng say sưa, dường như những dòng sông phước hạnh thiên thượng đổ tràn xuống trên tôi. Đức Thánh Linh ấn chứng trong lòng tôi rằng quyết định của tôi hoàn toàn phù hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời.
Ngay chiều hôm đó tôi tuyên bố với vợ:
-    Em yêu, chúng ta chuyển đến Ma-ni-la! Chúng ta sẽ đi khỏi Saut-Bend và sẽ bắt đầu làm việc Chúa tại Phi-líp-pin
Lui-sa mỉm cười và hỏi lại một cách rất nghiêm túc:
-    Bao giờ?
-    Khi nào chúng ta thu xếp đồ đạc xong, - tôi đáp lời.
Sau đó tôi kể với nàng về điều mà Chúa đã nói với tôi. Nàng biết là tôi không nói đùa, và tỏ thái độ đồng ý đi cùng với tôi bất cứ nơi nào.
Khi tôi lần đầu tiên thông báo tin mới này với cả ban chấp sự và hội chúng Hội Thánh, thì cảm tưởng như không có một người nào tin nổi rằng thật sự Chúa đã phán bảo tôi phải chuyển đến Phi-líp-pin. Nhiều người đã nói là tôi bị mất trí rồi, nếu quyết định rời bỏ một trong những Hội Thánh thành công nhất trong cả thế giới lúc đó để mà đi làm công việc mở đường ở Phương Đông. Người ta miễn cưỡng chấp nhận quyết định thôi việc của tôi và bầu chọn lấy một mục sư khác.
Khi chúng tôi với cả gia đình đã sẵn sàng để đi thì Ma-ni-la như thiêu đốt trong lòng tôi. Một trong số những thành phố lớn nhất thế giới đang thách thức tôi.
Ma-ni-la là một thành phố nói tiếng Anh, với dân số vài triệu người sinh sống. Vào thời điểm đó thành phố được coi là đa số theo công giáo, và những tôn giáo thờ thần tượng và các chi phái tà giáo khác nhau cũng sống được ở đó nữa. Trong cả thành phố không hề có một Hội Thánh Phúc Am trọn vẹn nào sống động và tích cực.
Qua nhiều năm tôi đã học được cách Đức Chúa Trời hành động. Tôi biết rằng Đức Chúa Trời hành dộng qua những con người và kêu gọi những con người cụ thể cho những nhiệm vụ cụ thể. Trong sự Toàn Tri của Ngài, và cho mục đích của Ngài mà Chúa đã kêu gọi tôi đến Ma-ni-la. Dưới cánh tay toàn năng của Đức Chúa Trời tôi cảm thấy mình vừa tự hào, vừa nhu mì.
Tôi cũng hiểu được đôi điều về thời điểm của Chúa. Chúa bao giờ cũng có thời điểm của Ngài cho mọi sự: để can thiệp vào cuộc sống con người, để phấn hững, để cứu giúp và giải phóng. Tôi cũng biết rằng mình phải cùng hành động với Đức Chúa Trời trong thời điểm của Ngài, nếu không những cơ hội đang mở ra đó sẽ bị mất đi vĩnh viễn và công việc sẽ còn lại mà không được hoàn thành.
Đối với tôi mọi sự đó không phải là một tiếng gõ cửa nhè nhẹ hay là một cú đẩy vào cánh cửa cơ hội. Mà đó là một tiếng gõ liên tục, đòi hỏi phải đáp lời, và thời gian càng khẳng định rằng ngày hôm nay đã đến lúc rồi.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru