Những đứa con Chúa ban

Lời cảm tạ- và lời chứng về sự thương xót của Chúa qua con cái Ngài trên đời sống của tôi.

Với lòng biết ơn Ngài vô tận. Ha-lê-lu-gia!

Nếu không có Ngài thì hai con trai của chúng tôi không được chào đời! Cả hai lần mang thai, thăm, khám soi, bác sĩ đều rất ái ngại cho tôi. Họ khuyên nên bỏ.

Cháu Thành Khoa. Soi lần đầu thai ba tháng rưỡi, từ đấy liên tục khám soi. Vì thai phát triển không bình thường, do ảnh hưởng làm việc nặng dạ con thấp, một phần của thai bị dính vào nhau. Bác sĩ nói: khi sinh cháu ra sẽ có một khuyết tật nào trên cơ thể vì một phần thai dính vào nhau không phát triển.

Nhưng tôi không vì điều đó mà buồn lòng, càng trông cậy vào Chúa nhiều hơn, kiểm tra thường xuyên để biết điều cụ thể để cầu xin. Tôi nghĩ: nếu cháu bé có thể nào đi chăng nữa thì đó cũng là ý Chúa. Vì Chúa là Cứu Chúa của đời tôi thì nhất định Chúa sẽ có một chương trình cho cháu bé chào đời một cách tốt đẹp.

Và đúng như vậy, khi thai nhi đậu được sáu tháng, đi soi bác sĩ theo dõi cũng bất ngờ, thai nhi hiện trên hình, hoàn toàn khoẻ mạnh, rất rõ cháu trai. Bà cũng vui thay cho cả tôi và dừng lại gọi thêm một bác sĩ nữa vào nhìn để chứng kiến một điều vô cùng kỳ lạ này. Khi ấy tôi thật hạnh phúc, vui sướng đến nhường nào, trong lòng trào dâng một nỗi niềm khó tả, tôi vừa đi bộ thong thả vừa hát trong lòng, lúc ấy tôi thấy cuộc đời sao mà đáng yêu đến thế, nhìn cây cối quanh đường cũng có tình cảm nhìn. Khi ấy là vào mùa hè năm 1998...

Và tiếp theo ân điển của Ngài, Chúa đã ban cho tôi một cháu trai nữa. Lần này bác sĩ soi thấy khối u nằm chắn rất nguy hiểm, khi sinh ảnh hưởng đến mẹ và con, mà thai phát triển thì u cũng phát triển. Nhưng cảm tạ Chúa vô cùng. Thần của Chúa đã tỏ ra qua con cái Ngài, có lời khuyên tốt khiến cho tôi hoàn toàn biết trong cậy vào Ngài. Ngài biết chính xác điều gì sẽ tốt nhất cho tôi, và Ngài đã nâng đỡ chăm sóc tôi rất nhiều. Tôi nhận được sự yêu thương, sự chữa lành vô điều kiện, mặc dầu con người tôi không xứng đáng chi cả. Vào đêm trước ngày Phục Sinh của năm trước (2002), tôi cùng hai người trong hội thánh tập một tiểu phẩm muốn dâng lên Chúa lời biết ơn, để hình dung lại ba người phụ nữ đi tìm Chúa trong hầm mộ, nhưng Chúa đã sống lại! Sau buổi tối đó tôi vẫn bình thường không có biểu hiện gì. Bất ngờ về nửa đêm có dấu hiệu ảnh hưởng đến thai nhi, tôi không đau, không mệt chỉ huyết ra nhiều. Khi đó thai nhi mới 7 tháng 3 ngày. Mọi người gọi xe cấp cứu. Họ đến rất nhanh và đưa tôi vào bệnh viện sát nhà mình ở. Khi đi tôi và mọi người nghĩ, chắc vào viện họ chỉ tiêm cầm máu và chiều sẽ về dự lễ Phục Sinh. Nhưng không một chút chậm trễ, bác sĩ đưa tôi lên bàn mổ ngay lập tức.

Cám ơn Chúa đấng toàn năng đêm chủ nhật mà đầy đủ mọi người, cái gì cũng kịp thời. Chúa đã sắm sẵn những bác sĩ y tá hộ sinh chăm sóc thật tuyệt vời. Cảm tạ Chúa lời cầu thay của anh chị em trong Hội Thánh để sự thương xót của Chúa đổ đầy trong tôi. Tôi không một chút đau đớn, mà ngủ thoả mái như chưa bao giờ được ngủ. Sang ngày thứ ba tôi tự động xuống tầng một để được gặp trực tiếp mọi người đến thăm, y tá - người trực biết và ba bốn người chạy xuống dẫn lên. Vì mới mổ nên họ không cho đi lại xuống tầng như tôi, trong tay còn xách một túi cặp lồng cơm. Nhưng tôi cảm thấy nhẹ nhàng cảm tạ Chúa đã tiếp sức cho tôi nhiều lắm.

Cháu bé chỉ nặng 1,8 kg, dài 42 cm, phải giúp ăn, giúp thở vì cái gì của cháu cũng nhỏ hơn so với trẻ đủ tháng. Nhìn vào thực thể, hiện có của cháu nằm trong lồng kính nhiều lúc tôi rất buồn làm sao mình có thể chăm sóc được. Nó như một bóng nước, nghiêng bên này thì bẹp bên kia. Nhưng nhờ ơn phước của Đức Chúa Trời thật là kỳ diệu Ngài là Đấng yên ủi đúng lúc, quá sức tưởng tượng của con người, mắt thường không thể nhìn thấy được. Thần của Chúa khiến cho tôi có một niềm tin như một quyền năng để chiến thắng hoàn cảnh. Tôi luôn cầu nguyện với Chúa: "Con không nhìn vào hoàn cảnh mà con nhìn vào tương lai". Mà tương lai trong nơi Chúa chỉ có tốt đẹp và vĩ đại.

Về những nan đề và hoàn cảnh ra tôi cảm nhận được tình yêu thương của Ngài biết bao! Và tôi rút ra được điều thật vô giá là được làm con của Vua trên muôn vua. Chúa trên muôn Chúa - bình an khi hoàn cảnh tồi tệ nhất.
Sau một năm nhìn lại, cháu lẽ ra phải nằm viện lâu hơn, vây mà chỉ có 1 tháng 5 ngày tính từ ngày sinh.

Khi đón cháu về, nhỏ quá, bà hộ sinh giao con cho ba của cháu nhìn ái ngại, bế cháu mà như bắt buộc, không thèm mua một bó hoa tặng ai, cả tôi hơi tủi cho cháu, nhưng Chúa biết con người cần sự nhìn thấy.

Tháng thứ nhất cháu tăng 1,55 kg. Tháng tiếp theo tăng 1,60 kg. Bây giờ cháu khoẻ mạnh như trẻ khoẻ đủ tháng và thông minh. Mọi người gọi điện thoại hỏi thăm, tôi nói có sữa họ vẫn không tin (vì đã sinh sớm - phải mổ - và tiêm thuốc kháng sinh nhiều lần làm sao có sữa?), nhưng đó là sự thật, cảm tạ Chúa vô cùng. Nguyền xin ân điển của Chúa đến với mọi người.

Hỡi các bạn gần xa qua bài làm chứng của tôi xin các bạn nếu ai chưa tiếp nhận Chúa Jesus thì hãy đến với Ngài, tiếp nhận Chúa làm chủ đời mình. Vì tôi nghĩ rằng trong cuộc sống của chúng ta ai ai cũng vậy đều phẳng lặng không có điều đau đớn buồn tủi sảy ra. Thì chắc chắn câu cửa miệng đó thì tôi không hùng hồn để tuyên xưng và cầu nguyện liên tục được.

Chính vì vậy tôi mong muốn các bạn gần xa, hãy tiếp nhận Chúa Jesus làm chủ đời mình, vì Chúa Jesus Christ ban cho tôi, không những các bạn bao ân phúc, làm cho tôi và bạn đẹp đẽ. Trong sự chăm sóc từ ái của Đức Chúa Trời Ngài ban cho chúng ta tình yêu để sống, và hãy để quyền năng, ân phúc và tình yêu của Đức Chúa Trời tuôn chảy tự do trong cuộc sống của bạn. Đó là điều tôi mong muốn nhất. Nguyện xin ân điển của Ngài giáng trên đời sống của bạn. Ha-le-lu-gia. A-men

 

Hương Nhung
Mockba 22 -4 -2003



© 1999-2017 Tinlanh.Ru