Anh K. sinh sống ở Moscow đã khá lâu, và anh cũng được nghe biết về Chúa từ khá lâu qua những người bạn mình, nhưng vì lý do gì đó mà vẫn cứ lần lữa mãi. Thật buồn cho anh, khi tai họa xảy đến trong một tình huống không thể ngờ được, và anh đã phải sa vào vòng lao lý. Nhưng cũng chính vào lúc đó, qua điện thoại, anh đã nói chuyện tâm sự với mục sư và đã được hướng dẫn để hết lòng ăn năn tin nhận Chúa. Từ trong nơi giam cầm, niềm tin và sự vui mừng trong trái tim được đổi mới của anh không chịu để trói buộc. Anh đã viết mấy bức thư để gửi đến thăm anh chị em mình trong Hội thánh, những người mà mình chưa một lần gặp mặt.


“Nhiều lần con đã khóc, khóc trong cô đơn. Nhiều lần con đã khóc, khóc trong thương đau.” Khi không có Chúa, con đã luôn cô đơn lẻ loi, chỉ cần một chút thôi cũng đủ để trái tim con bị tổn thương. Con yếu đuối lắm, mong manh lắm, nhưng đâu có ai hiểu con, đâu có ai có thể che chở cho con từng giây, từng phút. Đến bây giờ, con cũng không thể tưởng tượng được nếu không có Chúa cuộc đời con sẽ mãi trôi về đâu. Linh hồn con sẽ hư mất, con sẽ mãi phải sống trong địa ngục kinh khiếp, và cuộc sống của con có lẽ chỉ là những tháng ngày lầm than, cơ cực. Nhưng con cảm ơn Cha, cảm ơn Người đã đến trong cuộc sống con, đến để con cảm thấy cuộc đời của con thật ý nghĩa, thật phước hạnh. Cám ơn Cha yêu thương của con.