Có lẽ đã từ lâu trong tôi không có mùa xuân. Tôi rất muốn được như mọi người: được vui tươi, được vẫy vùng thỏa thích dưới vòm trời xanh vô tận. Nhưng tất cà những điều tưởng chừng như đơn giản ấy đối với tôi quả là còn khó hơn cả việc cắn một trái ớt.
Từ một cô gái vô tư, hồn nhiên, luôn nhìn đời bằng ánh mắt tự tin, bỗng chốc biến thành một con người hoàn toàn khác hẳn: rầu rĩ, bi quan, trầm tư. Và tệ hại hơn là luôn xa lánh mọi người, không buồn tiếp xúc với ai. Chắc các bạn muốn biết vì sao tôi lại trở nên như thế phải không?


Bạn và tôi đã có những buổi nói chuyện từ lòng đến lòng đề cập về điều mà mọi người ngày nay đang nói đến đó là tình yêu. Càng sống lâu chừng nào và càng già đi thì tôi lại càng hiểu ra rằng quá ít người thực sự hiểu được tình yêu. Đó là điều tôi muốn nói đến. Tuy nhiên, tôi biết rằng mình đang xử lý một điều gì đó tối quan trọng khi thảo luận với các bạn điểm này của tình yêu, vì cớ Kinh Thánh dạy chúng ta phải đuổi theo tình yêu thương hãy luôn nhớ rằng Kinh Thánh là một thẩm quyền cao nhất mà con người có được.
Giống khi xưa Đức Chúa Trời phán cùng Áp-ra-ham rời bỏ quê hương, xứ sở để đi theo Ngài đến miền đất mới, một ngày nọ Chúa cũng phán cùng tôi, Ngài yêu cầu tôi di cư cả gia đình sang Liên-Xô. Thông điệp của Ngài thật rõ ràng: “Hãy trở dậy, rời bỏ quê hương ngươi và hãy đi theo ta về nhà mới của ngươi, ở đó ta đã sắm sẵn cho ngươi biết bao điều kỳ lạ”.