Tôi hỏi như vậy để bạn thử xem lại xem mình có hay ngước đầu lên trời không, hay là chỉ hoàn toàn tập trung vào những gì diễn ra trên đất. Chúng ta không phải là những người mơ mộng viễn vông, nhưng ai trong số chúng ta mà chẳng có lúc dứt mình ra khỏi những lo lắng và bận rộn đời thường, để lặng người đi mà ngắm nhìn bầu trời đêm huyền ảo cao xa, lung linh hàng triệu ngôi sao trong những đêm đẹp trời không mây.


Khi trò chuyện với người đàn bà Sa-ma-ri bên giếng nhà Gia-cốp, Chúa Giê-xu đã nói với bà ta: "Các ngươi thờ lạy sự các ngươi không biết, chúng ta thờ lạy sự chúng ta biết, vì sự cứu rỗi bởi người Giu-đa mà đến..."( Tin lành theo Giăng 4:22). Chúa Giê-xu dùng từ "các ngươi" để chỉ người Sa-ma-ri; còn từ "chúng ta" dành cho người Giu-đa. Như vậy, Ngài đánh đồng Ngài với người Giu-đa, và Ngài nói điều đó ra như một trong những người Giu-đa. Trong sách cuối cùng của Kinh Thánh - Khải huyền 5:5 - Chúa Giê-xu được gọi là "sư tử của chi phái Giu-đa". "Giu-đa" là một cái tên làm gốc cho từ "người Giu-đa". Đối với tất cả chúng ta rất quan trọng một điều là Chúa Giê-xu có liên quan và được đồng nghĩa với người Do-thái. Sự đồng nghĩa này không những không kết thúc cùng với cái chết của Ngài mà còn được Kinh thánh tiếp tục sau sự chết, sự chôn và sự sống lại, sự đồng nghĩa này còn mãi cho đến muôn đời.