Cơ hội của Chúa?

Co-hoi-cua-Chua

Tinlanh.Ru - Bạn có bao giờ nghe đến cách nói này không? "Khủng hoảng của con người là cơ hội của Chúa..." - đó là cách người đời nói khi thấy ai đó gặp tai họa hoặc sa vào cảnh đường cùng, đã tìm đến niềm tin cứu cánh.

Nếu tự mình không giúp được ai, sao lại chê bai khi thấy ai đó đã nắm lấy được bàn tay Đức Chúa Trời chìa ra cứu giúp? Phải ở vào vị trí những người được giải cứu mới hiểu được đấy là cơ hội của ai. Còn nếu vẫn nghi ngờ đứng ngoài lời mời gọi của Đức Chúa Trời, thấy người khác đã quay về với Chúa, có được đức tin, tìm được lẽ sống, sao lại cho rằng người đó đã bị lợi dụng?

Tôi chỉ mỉm cười khi nghe những lời đó, vì qua kinh nghiệm bản thân biết rằng chính những lúc khốn cùng không lối thoát, mọi toan tính và nỗ lực con người đều vô ích, người ta mới biết hạ mình xuống mà tìm kiếm và kêu cầu Đấng Chí Cao. Trong nguy hiểm cấp bách, không thấy ai là vô thần cả.

Khủng hoảng không phải là cơ hội của Chúa, mà là cơ hội của con người tìm và gặp được sự cứu giúp của Đức Chúa Trời.

Còn Đức Chúa Trời bao giờ cũng sẵn lòng lắng nghe và nhậm lời những ai biết tìm kiếm hết lòng.

Giê-rê-mi 29
11 Ðức Giê-hô-va phán: Vì ta biết ý tưởng ta nghĩ đối cùng các ngươi, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho các ngươi được sự trông cậy trong lúc cuối cùng của mình.
12 Bấy giờ các ngươi sẽ kêu cầu ta, sẽ đi và cầu nguyện ta, và ta sẽ nhậm lời.
13 Các ngươi sẽ tìm ta, và gặp được, khi các ngươi tìm kiếm ta hết lòng.

Chỉ sau khi được nếm trải sự giải cứu của Chúa, con người mới thật sự được tự do và bao giờ cũng vẫn giữ quyền tự do đó. Ngược lại, không có Đức Chúa Trời, con người có thể đang là nô lệ cho bất cứ điều gì, thậm chí cả các điều lành nữa.

Lên thiên đàng chỉ có những người tình nguyện tin theo Chúa, có nhận thức và có đức tin về Đấng đã tình nguyện hy sinh để cứu giúp mình.

Giăng 8:36 Vậy nếu Con giải phóng các ngươi thì các ngươi sẽ thật sự được tự do.

Tôi muốn kể một số chuyện có thật đã xảy ra ở Mát-xcơ-va đã lâu nay, đến bây giờ có thể nói ra được mà không ai bị ảnh hưởng, để bạn đọc tự xét xem đấy là cơ hội của Chúa hay là cơ hội của ai, và đấy là Đức Chúa Trời cơ hội, hay là con người cơ hội...

Đứa con trai từ cõi chết trở về...

Gia đình anh N. chị Ch., một bậc lãnh đạo (cựu bí thư) trong cộng đồng người Việt tại Moscow, vào đầu những năm 2000 chợt gặp tai họa, khi cậu con trai lớn bị bệnh nặng. Lúc đầu nghi là dị ứng, cháu bị sưng khắp cả người. Đã chữa chạy nhiều cách, thử các loại thuốc đều không khỏi, gia đình phải cho cháu đi bệnh viện điều trị. Nhưng chữa chạy thế nào mà gây dị ứng thuốc làm người càng sưng to hơn giống như con trâu mộng, làn da thì tím tái trông không còn ra hình người nữa.

Suốt thời gian như vậy chỉ có tình yêu thương của người cha người mẹ mới có thể tiếp sức cho anh chị chăm sóc cháu. Nhưng tình hình ngày một xấu đi, mọi khả năng của gia đình đã xử dụng hết mà không có kết quả, mỗi lần đi về khu nhà mình ở người mẹ thậm chí còn tránh mặt không dám gặp người quen, vì gặp thì người ta sẽ hỏi thăm về đứa con, mà hỏi thăm lại càng làm chị đau khổ khóc lóc.

Cậu bé đau đớn đến nỗi nó phải nói với mẹ "nếu không phải vì thương mẹ thì con đã lăn từ trên giường qua cửa sổ này xuống đất mà chết đi cho đỡ khổ." Thậm chí bệnh viện này chữa không được sợ trách nhiệm họ bèn chuyển sang bệnh viện khác. Đến bệnh viện mới, các bác sĩ đã quyết định phải thay máu nhưng cũng không khỏi. Bệnh càng ngày càng nặng hơn, thậm chí đã đến lúc nguy kịch.

Đến lúc tuyệt vọng như vậy, thì người mẹ chợt nhớ lời đề nghị của một người đang làm ở chỗ mình là một người tin Chúa - "nếu khi nào anh chị cần cứ gọi chúng em đến cầu nguyện cho cháu". Và trong cái ngày nguy kịch đó chị quyết định gọi điện và nhắn mời hai anh em có đức tin đến cùng thăm bệnh viện và cầu nguyện gấp cho con mình. Người ta thường nói chết đuối có cọng rơm nào cũng vớ lấy. Nhưng đó cũng là khi chị bắt đầu ngước mắt lên Trời. Chúa Trời mà xưa nay anh và chị đều phải lảng tránh. Chúa Trời mà xưa nay anh và chị đều phải ra mặt tuyên bố là không có. Nhưng cũng Chúa Trời đó với tấm lòng rộng lượng luôn chờ đợi anh chị và Ngài đã sẵn sàng giải cứu.

Sau khi hai người anh em đến đó cầu nguyện, thì họ động viên đức tin chị "chị đừng lo, Chúa đã nhậm lời rồi, có lẽ chỉ 1 tháng sau là chị sẽ thấy cháu xuống đường đi dạo được đấy mà". Và họ tặng cho cháu một quyển Kinh thánh. Chị nghe họ nói thế thì cũng chẳng biết thế nào, chỉ biết tự nhiên lòng mình thấy bình an và đêm đó chị ngủ được ngon giấc.

Nhưng Chúa không để cho anh chị và cháu phải căng thẳng và lo lắng quá lâu đến như thế. Ngay ngày hôm sau, bệnh tình cháu có dấu hiệu chuyển biến tốt lên đột ngột, đến nỗi tất cả bác sĩ và y tá của bệnh viện đó đều phải xúm đến xem. Họ chúc mừng nhau, nhưng cũng không ngớt nói - đây quả là một phép lạ. Suốt quãng thời gian sau đó là những ngày vui sướng chứng kiến sự trở lại từ cõi chết của đứa con. Cầm trong tay quyển Kinh thánh được tặng, cháu cũng đầy hy vọng nói với mẹ rằng – "chắc khi nào con đọc hết quyển Kinh thánh này thì con được xuất viện". Chị nhìn đôi bàn tay nó cầm quyển Kinh thánh, mà thấy những chỗ sưng phù xẹp đi trông thấy.

Và đúng một tháng sau (chị có ghi nhật ký từng ngày, cả đến việc người ta cho cháu ăn gì, uống thuốc gì), bác sĩ nói với chị - ngày hôm nay chị có thể cho cháu xuống đi dạo, nhưng chỉ được 15 phút thôi...

Chuỗi ngày sau đó là những ngày chị chứng kiến con mình từ cõi chết trở về. Rồi cho đến khi ra viện, chị vẫn còn chút lo lắng rằng tâm lý và trí óc của cháu sẽ bị ảnh hưởng, nhưng khi Chúa đã chữa thì Ngài chữa lành trọn vẹn luôn. Cậu thanh niên này sau đó đã theo học tại một trường đại học thuộc loại ưu tú nhất nước Nga, với kết quả tốt và khoẻ mạnh hoàn toàn.

Có thể bạn sẽ hỏi những người con cái Chúa kia có quyền phép gì đặc biệt chăng, hoặc có ơn tứ siêu phàm gì chăng? Chắc họ sẽ nói là không, họ chỉ biết tin Chúa Je-sus và làm theo Lời Chúa trong Kinh thánh. Bản thân họ đã có kinh nghiệm nắm lấy "cơ hội của Chúa" cho mình lúc khó khăn, thì sau đó họ giúp được người khác có đức tin mà bám lấy Ngài trong ngày khủng hoảng và cũng là ngày cơ hội của mỗi người.

Thi thiên 18
4 Các dây sự chết đã vương vấn tôi, Lụt gian ác chảy cuộn làm cho tôi sợ hãi.
5 Những dây âm phủ đã vấn lấy tôi, Lưới sự chết hãm bắt tôi.
6 Trong cơn gian truân tôi cầu khẩn Ðức Giê-hô-va, Tôi kêu cầu Ðức Chúa Trời tôi: Tại đền Ngài, Ngài nghe tiếng tôi, Và tiếng kêu cầu của tôi thấu đến tai Ngài.

Chuyện "nâng cốc mừng Chúa..."

Cộng đồng Việt nam ở Nga không ai là không biết "chợ Vòm", trong suốt mười mấy năm tồn tại được biết đến như một chợ bán buôn hàng tiêu dùng lớn nhất châu Âu, là nơi cộng đồng người Việt từng có một phần rất lớn trong đó. Anh H., người chủ công ty quản lý hàng ngàn chỗ bán hàng của người Việt, từng được coi là có ảnh hưởng nhất trong cộng đồng.

Nhưng lúc khởi sự thì khu chợ người Việt chỉ có mấy dãy nhỏ ở vùng đất trống ngoài rìa thôi. Để mở mang công việc công ty cần những người giỏi tiếng Nga, và cũng "tình cờ" là trong số những người được anh H. mời vào làm có một vài anh em tin Chúa.

Trong số đó có một người quen cũ của anh H. từ trước, sau này mới tin Chúa, là người có đức tin mạnh mẽ nên anh vào làm một thời gian thì tìm cách kể cho mọi người trong công ty nghe về Chúa Jê-sus.

Dạo đó anh H. đang mắc một căn bệnh trong người chữa trị đã lâu không khỏi, phải thử đến cả những loại thuốc tiên tiến nhất của nền y học nước Nga. Viên thuốc đặc biệt khi uống vào đôi lúc còn phóng điện bên trong cơ thể, làm anh H. phải giật nảy người, làm mấy anh em nhân viên trong ban quản trị cũng phải giật mình cười theo. Nhưng người nhân viên tin Chúa thấy thế thì để ý mà nhớ đến anh trong lời cầu nguyện hàng ngày của mình.

Cho đến một hôm, anh em trong công ty đang hội họp đông đủ, anh H. bỗng nhiên kể về một giấc mơ kỳ lạ mới xảy ra với mình. Anh nằm mơ thấy có ánh sáng chiếu vào trong phòng, và có một tiếng sang sảng nói với mình, rằng Ta đến để chữa bệnh cho ngươi, vì ở đây có một người con của Ta đã lâu nay cầu nguyện cho ngươi được lành. Đến bây giờ, anh nói, tôi thấy khỏi thật.

Các anh em trong ban quản trị (đại đa số là người chưa tin Chúa), đều mừng cho anh H., và ai đó liền đề nghị - nào, thế thì bây giờ chúng ta hãy nâng cốc mừng Chúa!?

Vậy đó, đơn giản là một vài lời kể về Chúa, một vài lời cầu nguyện bởi đức tin, nhưng người anh em tin Chúa này đã đem cơ hội lớn đến cho người lân cận của mình. Còn con người đó tận dụng cơ hội của Chúa đó như thế nào, sau đó có theo Chúa hay không để nắm giữ được cơ hội sự sống đời đời cho mình, thì phụ thuộc vào chính cá nhân đó mà thôi.

Những trường hợp kể trên có thể gợi chúng ta nhớ lại trong Kinh thánh chép chuyện quan tổng binh Na-a-man người Sy-ri cũng đã nhận được sự chữa lành như thế nào (2 Các vua đoạn 5). Nhìn bề ngoài ông là một người quyền phép và giàu sang thứ nhì trong vương quốc, nhưng bên trong thì ai biết rằng người tướng lĩnh tài ba này đang bị bệnh hủi gặm nhấm lở loét hết thân mình? Dù ông có là tướng của đạo quân thù nghịch một nước láng giềng luôn tìm cách gây hấn với Y-sơ-ra-en, nhưng chẳng phải là Đức Chúa Trời cũng đã dành cho ông một cơ hội sao?

Và chỉ cần một lời kể của cô đầy tớ bé nhỏ "tình cờ" bị bắt làm nô lệ trong một lần xâm lấn ấy, Na-a-man đã đến được với sự giải cứu và chữa lành của Đức Chúa Trời!

Điều đáng khen là Na-a-man sau đó đã không quên ơn Chúa, mà dũng cảm giữ vững đức tin. Vậy là cơ hội Chúa ban ông đã tận dụng được tối đa trong hoàn cảnh của mình. Trở về với cơ thể lành lặn, vẫn phải giữ các nghi lễ quốc gia cùng vua thờ cúng, nhưng ông luôn mang theo mình một dấu để ghi nhớ rằng Đấng ta tôn thờ là Đức Chúa Trời chứ không phải bất cứ tượng thần nào khác!

Chúa không chỉ cứu những người có chức có danh, mà Ngài dành cho tất cả mọi người lớn bé cơ hội như nhau. Hàng tuần, thậm chí hàng ngày chúng ta có thể được nghe biết bao nhiêu tâm sự và lời cảm tạ của con cái Chúa đã được sự cứu giúp, mỗi người một cảnh. Đấy là chưa kể đến những người có tính dễ quên, giống như trong mười người được Chúa chữa lành bệnh hủi thì có tới 9 người bỏ đi luôn mà không quay lại cảm ơn và tôn vinh Chúa.

Có người được Chúa phục hồi nhân phẩm, như những cô gái kia sang Nga bị bán làm nô lệ tình dục, "tình cờ" được biết đến Chúa, nhờ Hội thánh cầu nguyện mà được giải phóng, sau đó về quê hương được an toàn. Một người trong số đó đã giữ vững được đức tin, khi tiếp tục đi Hội thánh ở quê nhà thì đã được Chúa ban cho cơ hội mới, để xây dựng được một gia đình.

Có những cuộc đời được Chúa nâng lên, thí dụ một cô bé không hiểu vì lý do gì phải bỏ học dở dang, lên đường sang Nga đi làm thợ may. Nhưng khi đến đầu quân cho xưởng may L. thử việc thì công ty không nhận vì bé và yếu. "Tình cờ" được người quen đưa đến với Hội thánh và con cái Chúa nhận giúp, cưu mang cho đi học lại trường phổ thông ở Nga cho đến khi tốt nghiệp, để sau này tự lập vào học và tốt nghiệp đại học, lập gia đình, có công việc ổn định ở Mát-xcơ-va...

Những chuyện như vậy nhiều lắm, có thể bạn cũng biết và làm chứng về những người đã nhờ "cơ hội của Chúa" mà được đổi đời...

Thi thiên 22:5 Họ kêu cầu cùng Chúa, và được giải cứu; Họ nhờ cậy nơi Chúa, không bị hổ thẹn.

Na-hum 1:7 Ðức Giê-hô-va là tốt lành, làm đồn lũy trong ngày hoạn nạn, và biết những kẻ ẩn náu nơi Ngài.

Những câu chuyện đó càng giúp chúng ta tin chắc một điều - con người dù lớn dù bé, ai cũng được "cơ hội của Chúa". Và những quen biết tưởng như "tình cờ" với những người con cái Chúa mạnh mẽ đức tin chính là những cánh cửa dự phòng để thoát hiểm, vì nó dẫn người ta đến thẳng với bàn tay cứu giúp của Đức Chúa Trời.

Hầu việc Chúa là như vậy – một tay ta nắm chắc lấy Đức Chúa Trời, và tay kia thì ta chìa ra với mọi người, để kéo họ lại gần mà nắm lấy bàn tay Chúa. Rao giảng Tin lành là như vậy, cho mọi người được biết về cơ hội được ơn cứu giúp từ Chúa Jê-sus. Và cơ hội lớn nhất dành cho mỗi người – là được cứu thoát khỏi tội lỗi và địa ngục, được Chúa tha thứ và tiếp nhận làm con cái Ngài, cuối cùng được hưởng sự sống đời đời nơi thiên đàng.

Đức Chúa Trời luôn sẵn lòng cứu giúp chúng ta, nhưng có lẽ con người chỉ hiểu ra và đến được với Ngài khi không còn có thể dựa vào sức riêng của mình hoặc bất cứ người nào khác được nữa.

Cho nên "cơ hội của Chúa" thật ra là cơ hội của bạn!

Và có thể hôm nay là chính là ngày của bạn!

Đến được với Đức Chúa Trời, được cứu giúp, giải thoát, chữa lành, phục hồi, đổi mới, rồi được Ngài nâng ta lên!

Chúng ta cùng nhắc lại Lời Chúa nhé:

Giê-rê-mi 29
11 Ðức Giê-hô-va phán: Vì ta biết ý tưởng ta nghĩ đối cùng các ngươi, là ý tưởng bình an, không phải tai họa, để cho các ngươi được sự trông cậy trong lúc cuối cùng của mình.
12 Bấy giờ các ngươi sẽ kêu cầu ta, sẽ đi và cầu nguyện ta, và ta sẽ nhậm lời.
13 Các ngươi sẽ tìm ta, và gặp được, khi các ngươi tìm kiếm ta hết lòng.

A-men!

Ms Quốc Hùng. Tinlanh.Ru
18.04.2013

P.S. Nếu bạn muốn tin nhận Chúa, hãy liên lạc với người bạn tin Chúa mình biết, họ sẽ giúp bạn chỉ một bước nhỏ nữa thôi là vào được đại gia đình của Đức Chúa Trời.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru