Gương mặt đức tin 11/9 - Tom Mcguinnes

Vào buổi sáng ngày 11/9/2001 Tom Mcguinnes hôn vợ và gởi lời chào tạm biệt, rồi vội vã đến phi trường Logan ở Boston, nơi anh đã có thời khóa biểu điều khiển chuyến bay của hảng hàng không American, từ Boston đến Los Angeles.

Sau khi đưa hai con, Jennifer 16 tuổi và Tommy 14 tuỗi, đến trường, cô Cheryl trở về nhà uống ly café, quơ lấy những đồ đan, và cầm lấy quyển kinh thánh , cô ra đàng sau sân nhà ở Portsmouth, tiểu bang New Hamshire để đọc và suy gẫm lời Chúa. Ngay khi cầu nguyên xong thì chuông điện thoại reo, đó là điện thoại của người bạn của Tom hỏi xem anh có ở nhà không? Người bạn này ngần ngại cho cô hay là có một chiếc maý bay bị không tặc, rồi ông ta cùng với vợ trên đường tới nhà cô và ở đó cho đến khi biết tin chính xác là Tom được bình an vô sự.

Cô Cheryl vội vàng chụp lấy cái remote TV, nhưng dường như núp bấm của nó ngưng hoạt động. Kế đến cô lại nghe Jennifer và Tommy gọi về khi nghe tin tức về không tạc ở trường, chúng muốn biết là có chuyện gì xãy ra cho bố chúng không? bố có an toàn không? Nhà của cô chặt ních bạn bè và người thân đến cầu nguyện trong khi chờ đợi tin tức về anh. Cô Cheryl thật là giao động tâm hồn khi nghe các tin tức nóng bổng tường trình về cuộc không tặc. Rồi người phi công trưởng của hãng hàng không American ở Boston tới nhà cô, nói với giọng buồn bã : “ chuyến bay số 11 không những bị không tặc mà còn lao vào trung tâm thương mại quốc tế ở New York.

Cô Cheryl gào thét thảm thiết : “ Không thể nào được đâu Chúa ơi, làm ơn cứu anh Tom, đem anh về bình an, giọng cô nghẹn ngào tức tửi.

Bạn bè cô Cheryl chở cô đến trường để gặp hai đứa con, Jennifer và Tommy, trong văn phòng hiệu trưởng. Nhìn gương mặt mẹ với đầy vẻ kinh sợ, chúng biết ngay là có chuyện chẳng lành đã xãy ra cho bố chúng. Ðiều cô chỉ có thể làm lúc này là dâng lên Chúa lời khẩn nguyện đem Tom trở về bình an cho cô và hai đứa con thôi .

Trong những ngày kế tiếp cô Cheryl cảm thấy tan nát cõi lòng, người phụ nữ từng tự nhủ về mình là người tự chế, nay hoàn toàn mất hết tất cả đều này. Cô thường bắt đầu với những lời cầu nguyện như thế này : “ con không thể nào chịu đựng một mình. Ngài là Ðấng duy nhất có thể giúp con vượt khỏi mọi khó khăn này “.

Buổi lễ tưởng niệm Tom nhằm mục đích ca ngợi đức tin của anh có hàng trăm người ngồi chặt ních thánh đường, mọi người tròn con mắt khi Tommy, đứa con trai của Cheryl và Tom, diễn tả lại cha mình thường đọc kinh thánh mỗi sáng. Cheryl ghi khắc cảnh tượng vào tâm hồn cô, cảm kích rằng Jennifer và Tommy đã có một người cha tin kính Chúa, đã để lại tấm gương sáng cho hai con. Những ngày kế tiếp thường gợi lại cho cô Cheryl đầy ấp kỹ niệm của hai người với những hàng nước mắt tuôn dài. Ngay cả những lúc cô đi chợ hình như là cô chỉ thấy những cặp vợ chồng tay trong tay đi với nhau thật là hạnh phúc.

Dĩ nhiên là trong lòng cô Cheryl đầy ấp những câu hỏi : “ tại sao đều này lại xãy ra được ? tất cả người dân Mỹ đều rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm thần tột độ. Nhưng về phần cô Cheryl đã tự hỏi : “ tại sao lại là Tom, chồng yêu qúi của tôi, sao đều này xãy đến cho gia đình tôi, taị sao đều này xãy ra cho hai đứa con của tôi. Ai sẽ dẫn Jennifer đi vào đền thờ khi nó lấy chồng? Tommy cũng cần có bố để chỉ nó làm thế naò có thể caọ râu khi nó lớn lên.

Cô Cheryl đã cố gắng làm công việc hằng ngày như thường lệ vì hạnh phúc các con, và vì sự ổn định tâm thần của mình. Trong những ngày kế đến, cô chỉ có thể đọc kinh thánh và cầu nguyện. Phần nhiều các lời cầu nguyện của cô là niềm thổn thức xin Chúa an ủi cô và cho cô có thêm năng lực để làm tròn trách nhiệm của người đàn bà goá và người mẹ trẻ, một mình chăm sóc hai con. Cô bộc lộ: “Tôi thường cầu nguyện và khóc với Chuá và tôi cũng biết chắc Ngài đã nghe lời nài xin cuả tôi “ Ta sẽ nhậm lời họ trước khi kêu cầu Ta, họ còn nói, Ta đã nghe rồi “Êsai 65 : 24.

Ðêm cuối cùng của Tom với gia đình thì thật là đặc biệt vì đó là kỹ niệm sinh nhật lần thứ 42 của Tom. Anh trở về nhà sau hai ngày đi công tác xa, Cheryl đã dành trọn cả ngày để sửa soạn bửa ăn thật thịnh soạn mừng sinh nhật anh Trong ngaỳ đó Jennifer đã biểu lộ tình yêu cho bố bằng cách tặng cho bố món quà thật là đặc biệt khi hai chi em có dịp đi đến nhà hàng Ý. Còn Tommy thì đã dành trọn thơì gian của mình để phụ bố dọn dẹp cái sân phía sau nhà.

Bữa tối đó, cô Cheryl đã nói với chồng cô rằng tôi thật sự cám ơn Chúa cho cô có một người chồng thật đáng yêu, cô thật rất làm vinh dự được làm vợ cuả Tom, cô nhìn thâý gương mặt chồng tôi tràn đầy niềm xúc động khi tôi bày tỏ nỗi niềm này cho anh.

Nhớ lại đêm cuối cùng với Tom, cô cảm tạ Chúa vì Ngài không cho cô biết những gì sẽ xảy ra vào buổi Sáng ngày hôm sau. Nếu cô đã biết, có lẽ cô đã cùng Tom miệt mài hàng giờ xin Chúa đừng cất Tom đi ra khỏi đời sống gia đình cô.

“Nếu đã biết những gì sẽ xẩy ra, thì đêm cuối cùng của chúng tôi đã hoàn toàn khác hơn”, cô nói : “ nhận thức được đều này cho tôi chấp nhận rằng Chúa biết trước những thăng trầm cuả cuộc đời cuả chúng ta, và tôi không cần phải biết mọi đều. Thật sự tôi không cần phải biết hết mọi đều, tôi chỉ cần bước tới tin cậy Ðức Chúa Trời mỗi một bước đường.

Cô Cheryl nói chỉ có Chúa là Ðấng có thể đem lại cho tôi sự sống mà thôi. Tôi được Ngài an ủi, tôi biết chắc là chính Ngài đã nắm cánh tay Tom lao vào trung tâm mậu dịch quốc tế. Cha trên trời đã hiện diện ngay lúc con Ngài treo trên thập tự giá, tôi biết chắc Chúa cũng ở đó khi Tom xảy ra tai nạn. Tôi biết chắc Chúa đã khóc với tôi cũng như những gia đình nạn nhân khác nữa. Khi nhận biết được đều này, mối liên hệ giữa tôi và Chuá trở nên thật là mật thiết dường bao. Ngài cảm thông với nỗi đau thương của tôi. Ngài là nơi nương náu của tôi, nếu tôi tin cậy Ngài.

Tôi bám chặt lời hứa của Ngài từng phút giây. Có lúc thật là khó khăn để tin cậy vào lời hứa, nhưng dầu vậy lời Chúa bám lấy tôi đem lại cho tôi sự bình an mà tôi không sao diễn tả được. Một tuần trước khi xãy ra tai nạn, Tom, chồng tôi bảo rằng hãy cứ tin cậy Chúa dù đều gì xãy ra chăng nữa. Một biến cố đã xãy ra, và đó là một đều thật là khủng khiếp. Nhưng tôi cứ tin cậy vào Chúa, và cuối cùng tôi khám phá ra rằng Chúa thật là Ðấng đáng để tôi tin cậy.

Qua câu chuyện này nhắc nhở mỗi chúng ta rằng dù hoàn cảnh có đau thương đến đâu chúng ta hãy luôn nhờ cậy Chúa, chúng ta chắc có sự bình an : “ Khi ngươi vượt qua các dòng nước, ta sẽ ở cùng ; khi ngươi lội qua sông, sẽ chẳng che lấp. Khi ngưới qua lửa, sẽ chẳng bị cháy, ngọn lửa chẳng đốt ngươi “ Êsai 43 : 2, “ Trong ngày gian truân, hãy kêu cầu cùng ta, ta sẽ giải cứu ngươi, và ngươi ngợi khen ta “ Thi thiên 50 : 15.

Dịch theo tài liệu “ Bible Encounter: 21 Stores of Changed Lives “, Zondervan Thomas L. Youngblood và Santra P. Aldrich
Focus On The Family, September 2002
Hồng Thảo 9/02/ 2002
(bài viết lấy từ diễn đàn mucsu.net)



© 1999-2017 Tinlanh.Ru