sea-of-ducks-300Có một đàn vịt trời đang bay hướng về phía nam để trú đông. Chúng bay tạo thành một chữ "V" rất đẹp trên bầu trời, bất cứ ai ở dưới đất nhìn lên cũng đều phải thích thú.

Một ngày nọ, Wally, một trong những chú vịt trời trong đàn, bỗng nhìn thấy cái gì đó rất hấp dẫn dưới mặt đất... Một cái sân nuôi gà vịt quanh nhà kho, ở đó có một đàn vịt nhà đang được nuôi trong nông trại. Bọn chúng chạy lạch bạch quanh sân, kêu quàng quạc rất vui vẻ nhộn nhịp và mỗi ngày đều được ăn bắp mà người ta thảy ra sân cho chúng.


John Powell, một giảng-sư tại trường đại-học Loyola tại Chicago, viết về một sinh-viên tên là Tommy trong lớp học “Thần-học Đức-tin” của ông như sau:

Cách đây khoảng mười hai năm, tôi đứng quan-sát các sinh-viên của tôi sắp hàng vào học buổi đầu-tiên của lớp “Thần-học Đức-tin” của tôi. Đó là ngày đầu-tiên tôi gặp Tommy. Cả đôi mắt lẫn trí-óc tôi bị giật một cái. Cậu ta đang chải mái tóc vàng chảy dài quá vai đến một gang tay.
Đây là lần đầu-tiên tôi thấy một câu trai có mái tóc dài đến như thế.

Ngày xưa, khi cuộc cách mạng Mỹ còn đang tiếp diễn, trải qua mấy đêm liên tiếp hễ người lính nào đứng gác tại đia điểm kia thì đều bị bắn chết cả. Sau khi có năm sáu người chết như vậy, một tín đồ tới phiên mình gác đêm tại chỗ ấy. Đang khi anh đi tuần thì tự nghĩ rằng: “ ta cứ hát khen ngợi quyền phép của Chúa, ắt Ngài sẽ phù hộ ta bình yên”. Anh khởi sự hát thánh ca số 213, lời lẽ như sau: “ Giê-xu đấng hằng yêu thương tôi, tôi mong đến nghiêng trên ngực Ngài. Lúc sóng bủa ầm bên chân tôi, trong khi bão tố đang vang dội. Xin che tôi, xin giấu kín luôn, cho qua cơn mưa ác gió ôn…”.

Một mục sư trẻ được kêu gọi để hầu việc Chúa tại một ngôi nhà thờ cổ xưa trong một thành phố nọ. Ngôi nhà thờ này trước kia từng là một ngôi nhà thờ nguy nga tráng lệ nằm trong khu vực giàu có của thành phố. Nhưng bây giờ, nó ngày càng xuống cấp trầm trọng. Tuy nhiên, vị mục sư và vợ ông được cảm động với công việc Chúa tại đây và tin rằng họ có thể phục hồi ngôi nhà thờ trở về vẻ đẹp tráng lệ ngày xưa của nó.


Bác Sĩ M. L. Rosvally (Thiên Kim dịch)

Tôi làm bác sĩ giải phẫu trong quân đội Hoa Kỳ trong thời Nội Chiến. Sau trận chiến Gettys-burg, có hàng trăm thương binh trong bệnh viện của tôi. Nhiều người bị thương quá trầm trọng đến nỗi chân hoặc tay, hoặc cả tay lẫn chân cần phải cắt bỏ.

Một trong những người lính bị thương này là một cậu bé chỉ mới phục vụ trong quân ngũ tròn ba tháng. Vì cậu quá trẻ nên cậu được đăng làm lính đánh trống. Khi những người phụ tá của tôi vào gây mê cho cậu bé trước lúc giải phẫu, cậu bé quay đầu đi không chịu tiêm thuốc. Họ bảo với cậu là họ làm theo lệnh bác sĩ, cậu liền đáp, “Làm ơn cho em được gặp bác sĩ.”


© 1999-2017 Tinlanh.Ru