Đừng đổi hạnh phúc lấy miếng bánh mì bơ

joyce-meyerCó một lần tôi phạm một sai lầm kinh khủng khi đòi xin chồng tôi miếng cuối cùng của cái bánh mì bơ của anh. Đối với con người không có hy sinh nào lớn hơn là phải hy sinh những gì cuối cùng mình có. Hy sinh miếng đầu tiên thì dễ dàng hơn nhiều, nhưng tôi lúc đó còn chưa hiểu điều này.

Câu chuyện bắt đầu từ lời đề nghị của Đê-vơ:

- Mình dừng chân lại đây và mua bánh mì bơ nhé. Em có ăn không?
- Không, em không muốn.


- Em có chắc là không muốn ăn không? Để anh mua cho em một cái bánh mì bơ nhé?
- Đê-vơ ơi, em hoàn toàn chẳng muốn ăn bánh mì bơ nào hết.
- Được rồi.

Đê-vơ mua cho mình bánhmì bơ. Nó có mùi thơm ngon đến nỗi tôi bỗng muốn cắn một miếng, chỉ một miếng nhỏ thôi từ cái bánh mì bơ đó. Cuối cùng thì tôi không kiềm chế được nữa:

- Đê-vơ, cho em ăn nốt miếng bánh của anh đi?

Đê-vơ không thích thế chút nào:

- Anh đã đề nghị mua cho em cả miếng bánh mà! Anh có thể mua hết cả chỗ bánh mì bơ của quán CAFE này, sao em cứ nhất thiết phải giành miếng bánh của anh?
- Em chỉ xin một miếng thôi, - tôi tìm cách nói bảo vệ mình, - đừng có tham như thế.
- Được rồi, thế thì lấy đi, - Đê-vơ nhường lại.
- Thôi đi, bây giờ em không thích nữa!
- Thôi đi, ăn đi nào!
- Không, không ăn nữa, - tôi kiên quyết.

Anh ép tôi:

- Ăn đi.

Tôi không đầu hàng:

- Không ăn mà.

Cuối cùng thì anh nói:

- Đằng nào thì anh cũng không ăn nốt miếng này nữa đâu, tốt nhất là em lấy mà ăn đi.

Tôi ăn nốt miếng bánh mì bơ.

Tôi bực mình, không phải chỉ vì Đê-vơ ăn nói thô lỗ với tôi, mà còn vì tôi so sánh hành động của anh với cách mà các ông chồng khác đối xử với vợ mình. Tôi trách móc anh:

- Người làm chồng khác chắc sẽ chẳng tiếc gì em cả miếng bánh nguyên, chứ đừng nói gì đến việc em chỉ xin anh có mỗi một mẩu bé tí đáng thương của cái bánh mì bơ của anh, thế mà anh cũng làm cho thành to chuyện.

Tôi bực tức suốt cả giờ đồng hồ.

Khi chúng ta tức giận, chúng ta suy nghĩ tìm cách báo thù, hoặc chúng ta thương hại bản thân mình, như trong trường hợp của tôi, và những lúc đó thì Đức Chúa Trời rất khó mà gõ cửa để chúng ta nghe thấy được. Nhưng cuối cùng tôi vẫn nghe thấy Chúa nói:

- Giôi-xơ ơi, đừng làm trò cười như thế. Chồng con lẽ ra đã mua cả bao tải bánh mì bơ nếu con muốn.

Mà đúng thế thật, Đê-vơ lẽ ra đã mua cho tôi cả cái bánh mì bơ, cho dù tôi chỉ cần cắn có một miếng. Anh đã hỏi đi hỏi lại tôi mấy lần xem tôi có muốn ăn không. Và thực tế là việc các ông chồng khác cư xử như thế nào thì chẳng liên quan gì đến chuyện này cả. Đê-vơ thì không muốn phải chia xẻ miếng cuối cùng của mình, còn người mà tôi so sánh với chồng mình có thể còn có cả đống nhược điểm mà Đê-vơ không có. Việc gì phải ép chồng mình là điều mà anh ta không thích, nếu như việc đó thực ra chẳng quan trọng gì cả?

Các đôi vợ chồng thường để mất nhiều điều tốt đẹp trong cuộc sống chung hàng ngày, nếu như sưng sỉa mặt mày chỉ vì những chuyện vặt, không chịu tìm cách giải quyết những sự hiểu lầm. Nhưng thực tế là có ai dám hứa là tình yêu sẽ không mang lại đau đớn đâu. Hơn thế nữa, không thể nào yêu thương được, nếu như bạn không sẵn sàng chịu đau.

Không thể nào yêu thương thật sự được, nếu như bạn không biết cách tha thứ. Tình yêu bao giờ cũng cho một cơ hội mới. Tình yêu bao giờ cũng tin tưởng và trông cậy (hy vọng) rằng lần sau mọi sự sẽ được đúng. Chúng ta có thể giận dỗi cả vì những việc lớn, cả vì những việc vặt. Nhiều khi chúng ta thậm chí còn không hiểu chính điều gì thực sự làm cho chúng ta khó chịu, nhưng cho dù nó có là gì đi chăng nữa, đừng bao giờ cho phép cơn giận và sự giận dỗi đầy lên trong lòng của bạn.

Hãy cầu xin Chúa bày tỏ cho mình căn nguyên của giận dỗi và cay đắng. Có thể bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy điều Ngài chỉ ra cho bạn. Nhưng khi đã thấy cội rễ của vấn đề rồi, thì ngay lập tức phải tiêu trừ nó đi. Hãy tha thứ cho người ta, nếu họ có đáp lời với bạn cách không đúng, hoặc cư xử không đúng...

Tôi phải mất mấy ngày mới làm lành lại được sau vụ hiểu lầm vì cái bánh mì bơ kia. Tôi giận dỗi chỉ vì Đê-vơ không chịu cho tôi miếng cuối cùng của bánh mì bơ! Đừng đánh đổi hạnh phúc lấy mẩu bánh mì bơ!



© 1999-2017 Tinlanh.Ru