Sự cưỡng bức và phép lạ phục hồi

joyce-meyerThời niên thiếu tôi đã bị cưỡng bức – về đủ các mặt tình dục, cảm xúc, lời nói và thể xác. Có thể chính cả bạn cũng đã bị cưỡng bức, hoặc là chính bạn quen biết những người mà có một quá khứ tuổi thơ vô cùng nặng nề.

Sự cưỡng bức là thế nào? Sự cưỡng bức là một thái độ đối xử vô cùng thô bạo gây thương tổn và dẫn đến hao mòn và kiệt sức. Đây là định nghĩa ngắn gọn về bốn kiểu cưỡng bức.

Cưỡng bức tình dục được coi là một hình thức cưỡng bức nhục nhã và thấp hèn nhất. Đó là sự cưỡng hiếp, lạm dụng tình dục, nhìn trộm, các cuộc gọi điện thoại xúc phạm v.vv.

Cưỡng bức về cảm xúc – đó là sự thiếu thốn về tình cảm, sự săn sóc, những cử chỉ âu yếm, những lời yêu thương, đó là thái độ với con người trong những hoàn cảnh đặc biệt. Cha mẹ thường cưỡng bức về cảm xúc với các con cái mình khi ruồng bỏ nó, bỏ đi khỏi nhà hoặc bỏ đi đâu xa. Những người mà thời thơ ấu bị người thân ruồng bỏ khi lớn lên có thể cảm nhận hết cả hậu quả tàn khốc của chuyện này.

Cưỡng bức về lời nói – nó phá huỷ sự phát triển của nhân cách. Mỗi một con người cần được nghe những lời yêu thương và động viên. Nếu người ta không được nghe người khác nói với mình những lời yêu thương – thì đó chính là một hình thức ẩn dạng của sự cưỡng bức về lời nói. Hình thức cưỡng bức về lời nói công khai – đó là những lời hung dữ, độc ác, những lời xúc phạm và vì cớ chúng mà con người lớn lên bị cảm thấy mình bị từ bỏ hay là thấy mình thật vô giá trị.

Cưỡng bức về thể xác – đó là các trận đòn, những hình phạt không đúng đắn, bị nhốt trong phòng tối, bị bỏ đói, v.vv..

Hậu quả của bất cứ một hình thức cưỡng bức nào đều có thể đem lại sự huỷ hoại kinh khủng và lâu dài. Nhiều con người cho đến tận cuối đời mình vẫn không thể phục hồi lại được khỏi những hậu quả đó.

Mặc dù cuộc sống trưởng thành của tôi có thể được coi là bình thường, nhưng tôi có vô số những nan đề ở bên trong. Tôi sẽ liệt kê ra đây một chút những gì đã khiến tôi không có sự tự tin vào bản thân, không có bình an và vui thoả.

Tôi có một quá khứ vô cùng nặng nề, và những hồi tưởng về quá khứ chỉ khiến tôi đau đớn. Vì lý do đó mà tôi luôn cho rằng người ta ai cũng mắc nợ tôi, và thường thương hại bản thân khi có điều gì đó tôi không làm được. Tôi luôn sợ hãi và thiếu tự tin vào bản thân, nhưng mặt khác thì lại rất thô lỗ trong quan hệ với những người khác. Tôi lợi dụng người khác, luôn đa nghi và hay cãi cọ, và rất khó mà thân với tôi được. Nói chung là tôi có một tính cách cực kỳ tồi tệ.

Cả cuộc đời tôi bị nhiễm độc bởi mặc cảm tội lỗi và xấu hổ. Tôi không ưa gì bản thân, và trong quá trình suốt nhiều năm tôi cứ cố gắng bắt chước giống ai đó. Các bạn có thể tưởng tượng được cuộc sống tôi thực sự là một cơn ác mộng như thế nào không?

Điều mà tôi muốn nói với các bạn bây giờ vô cùng quan trọng. ĐÓ LÀ KHI MÀ TÔI ĐÃ LÀ CƠ-ĐỐC NHÂN VÀ LUÔN TÍCH CỰC THAM GIA VÀO CUỘC SỐNG HỘI THÁNH. Chúng tôi thường xuyên đi nhóm Hội Thánh và cũng giữ một chức vụ hầu việc quan trọng. Cuộc sống chúng tôi xoay xung quanh Hội Thánh, nhưng điều đó cũng chưa giải thoát tôi khỏi hết các nan đề. Và điều đáng buồn nhất là tôi thậm chí còn không nhận thức ra được là mình có nan đề nữa. Tôi nghĩ rằng mọi người đều sống như tôi.

Vào năm 1976 tôi được báp-têm Đức Thánh Linh. Trong sách Công vụ các sứ đồ 1:8 có nói về quyền năng để làm nhân chứng về Chúa. Các bạn hãy để ý là ở đó không nói rằng “đi làm chứng”, mà nói về sự “làm nhân chứng”. Kinh thánh nói rằng chúng ta cần phải là bức thư sống để những người xung quanh đọc, là sự sáng giữa thế gian tăm tối, là muối của đất. “Làm” và “là” – hai điều đó không phải cùng là một thứ giống nhau. Về phía bên ngoài thì đời sống tôi thật bóng loáng, nhưng bên trong chỉ là đống đổ nát. Thường xuyên những gì ở bên trong lòng tôi nổi lên trên bề mặt, và khi đó thì mọi người đều thấy tôi hoàn toàn không phải là tôi mà người ta tưởng.

Sau sự báp-têm Đức Thánh Linh tôi thực sự đem lòng yêu mến Lời của Đức Chúa Trời, và càng hiểu Ngài thêm. Vì khi chúng ta đọc Lời Chúa, thì giống như chúng ta soi vào trong gương, và được biến đổi nên giống như hình bóng Đức Chúa Trời, từ vinh hiển đến vinh hiển (2 Cô-rinh-tô 3:18). Và tôi bắt đầu thay đổi. Tôi thay đổi, thay đổi, và cho đến bây giờ vẫn tiếp tục thay đổi. Đa số các nan đề của tôi bây giờ được giải quyết, còn những cái còn lại chỉ rất hiếm khi thể hiện ra. Thậm chí nét mặt tôi trở nên khác hẳn – trẻ hơn, hạnh phúc hơn và bình tĩnh hơn.

Trong sách 2 Cô-rinh-tô 5:17 có chép rằng nếu con người ở trong sự tương giao với Đức Chúa Trời, thì anh ta là tạo vật mới, mọi sự cũ đã qua đi, và nay mọi sự đều trở nên mới. Điều đó không có nghĩa là cái quá khứ của anh ta đã hoàn toàn bốc hơi bay đi mất. Trong phiên bản Kinh thánh bản dịch mở rộng câu này có ý như thế này: “Bây giờ mọi sự đều tươi mới và đổi mới”. Nói một cách khác, không có Chúa Jê-sus thì không có hy vọng nào để đổi mới cuộc đời cả, và cái quá khứ đó nếu không giao phó lên cho Chúa thì nó sẽ luôn luôn ảnh hưởng đến hiện tại. Nhưng thậm chí nếu bạn đã là cơ-đốc nhân thì sự đổi mới này không tự động mà đến. Khi mọi sự tươi mới và đổi mới đến, thì sẽ mở ra những chân trời mới (và cả những ý tưởng mới), nhưng để đạt được chúng thì bạn cần phải đặt Lời Chúa lên hàng đầu trong đời sống mình. Chúng ta cần phải làm đầy bản thân mình bằng Lời Chúa, và nó sẽ giải phóng chúng ta tự do, nếu như chúng ta quyết noi theo nó.

Đừng đầu hàng! Nếu các bạn luôn ở trong Lời Chúa, các bạn sẽ tiếp tục thay đổi. Đừng nghi ngờ gì, chính Chúa là Đấng sẽ làm trọn những gì tốt lành mà Ngài đã khởi sự làm trong bạn (Ê-phê-sô 1:6). Vì chính Chúa Jê-sus ban đức tin cho chúng ta và nhân nó lên (Hê-bơ-rơ 12:2).

Bây giờ tôi có thể tận hưởng cuộc sống mới trong Vương quốc của Đức Chúa Trời, mà đó là sự bình an, công bình và vui thoả. Cho dù quá khứ của các bạn là thế nào đi chăng nữa, và cho dù bạn có đang phải vướng mắc với những nan đề như thế nào đi chăng nữa, Đức Chúa Trời có đủ quyền phép để làm ra phép lạ trong đời sống bạn. Ngài muốn tặng cho bạn một cuộc sống đầy dẫy sự vui thoả và phước hạnh!



© 1999-2017 Tinlanh.Ru