Ông Trời cách ta bao xa?

3724Vâng, nếu bạn chưa bao giờ được gặp và biết Ngài, thì đây là một câu hỏi khó.

 

Thứ nhất, có thể đơn giản là bạn chưa bao giờ dám nghĩ đến sự hiện diện của Ngài cả. Không phải vì bạn không biết chuyện có ít nhất 2.1 tỉ con người trên trái đất này nói rằng họ là con cái của Ngài. Mà vì bạn chưa muốn phải đối diện với sự thật đơn giản – có Đức Chúa Trời. Vì một khi lòng người đã công nhận rằng có Đức Chúa Trời, thì lương tâm sẽ hỏi tiếp rằng liệu ta sống có đẹp lòng Ông Trời đó không, có hiệp với đạo trời không? Nhiều người cố tình lẩn tránh câu hỏi đó để được tự do làm những điều mình thích, đi theo đường lối mình chọn.

Như vậy, trong trường hợp này, bạn không biết được Đức Chúa Trời cách bạn bao xa, vì bạn lâu nay đang lẩn tránh Ngài, quay lưng lại với Ngài. Bạn có thể sẽ giống như ếch ngồi đáy giếng coi Trời bằng vung. Nhưng dù vậy thâm tâm bạn vẫn biết rằng chẳng ai có thể tránh mãi được thời điểm cuối cùng phải gặp gỡ Chúa.

Nếu nói vui rằng cứ coi xác xuất có Chúa Trời là 50% đi, thì những người tin Chúa kia lúc đó ít nhất trúng 50%, còn bạn lúc đó sẽ chẳng có % nào cả.

 

blindfolded_forecasterNguyên nhân thứ hai, có thể là bạn không quen và không thích nghĩ đến những điều gì không thể nhìn, cảm, nếm, rờ, hoặc không thể cân đo đong đếm được. Bạn thích bàn về những món ăn ngon, bình phẩm mọi khía cạnh màu sắc của những tranh ảnh đẹp, tắc lưỡi trầm trồ những bông hoa hay những cảnh sông núi vĩ hùng, bạn rành rõ mọi kiến thức văn minh của xã hội, thậm chí bạn có thể say sưa bàn luận về những ngôi sao cách chúng ta hàng bao nhiêu ngàn năm ánh sáng. Nhưng bạn không để ý rằng còn có những giá trị gần gũi và quí giá hơn cả đối với con người, mà chưa thể nào đong được và cũng chẳng đếm được bao giờ. Hình bóng thân thương của người mẹ từ thuở lọt lòng đâu có thể ghi lại đầy đủ chỉ bằng màu vẽ, tiếng nói quen thuộc của những người mà ta yêu quí, cũng đâu có phải chỉ đơn giản là sự lan truyền của sóng âm thanh.

Khi bạn chủ quan cho rằng thế giới mình sống chỉ có ba chiều, tức là chỉ là vật chất, thì bạn sẽ không đo được Chúa Trời gần hay xa. Đơn giản vì đó là chiều kích của một thế giới khác. Một thế giới mà các giác quan của cơ thể và cả trí óc thông thường bất lực không thể giúp ta định được hướng đi, để mà có thể tiến gần tới Đấng thiêng liêng.

Cái thiêng liêng mới là trường tồn, vĩnh cửu. Cái vật chất thì chỉ phù du thoáng qua. Có thật là bạn chỉ muốn mình sẽ là cát bụi?

 

Còn lý do thứ ba thông thường khiến người ta không đến gần được với Đức Chúa Trời, là vì họ tìm Ngài không đúng chỗ. Với những người đó thì Ngài lúc nào cũng ở đâu đó xa vời lắm. Có thể họ đang đi tìm chân lý, trong thế gian và trong chính con người mình, trong khi lẽ ra phải tìm nơi Đấng đã sáng tạo ra cả thế gian này và đã nắn nên con người chúng ta nữa. Hoặc cũng có thể như ai đó, bạn có những tưởng tượng riêng của mình về Ông Trời, tự đặt Ông vào chỗ mình nghĩ, tự mua quà cúng bái Ông những gì bạn cho rằng nhất định Ông sẽ thích. Bạn coi những lễ nghi, tôn giáo của mình là những bậc thang để càng leo cao sẽ càng gần được cõi thiên thanh.

Nếu thế thì bạn cũng sẽ khó mà biết được từ chỗ bạn đến Trời còn bao xa nữa. Bạn biết vì sao không? Là vì bạn muốn đo mọi sự bằng cái thước của bạn. Nếu Đức Chúa Trời khác với sự tưởng tượng, khác với thước đo của mình, bạn sẽ khăng khăng không chịu nhìn nhận Ngài. Hơn nữa, bạn có quá nhiều cái để mà mất, vì đang leo lưng chừng thang, đang được người khác nhìn lên đầy kính nể, đời nào bạn chịu bỏ.

Nhưng mà cuối đời mình, khi đến cõi vĩnh hằng, nơi mà con người nào cũng bất lực vì không được quyền định đoạt số phận mình, bạn muốn được người khen, hay được Trời khen?

 

Tóm lại, muốn đo được Chúa Trời cách ta bao xa, thì trước tiên bạn phải có lòng tìm kiếm Ngài, nơi hai thế giới thần linh và vật chất gặp nhau, và phải đo bằng thước đo của Chúa.

Và chính xác nhất phải là đo khoảng cách từ Ngài đến chỗ chúng ta. Nghĩa là khoảng cách đó phải để Ngài đo và chỉ ra cho chúng ta thấy.

 

Có lẽ vì chưa hiểu rõ điều này, cho nên cũng khá nhiều người dù đã gặp Chúa, biết Chúa, tin Chúa, nhưng vẫn chưa có lời giải đáp thỏa đáng cho câu hỏi về khoảng cách giữa Chúa với con người. Họ nói có Chúa trong lòng, bày tỏ tình cảm ngưỡng mộ kính phục, nhưng vẫn còn khách sáo. Lời Ngài viết cho họ được cất những nơi trang trọng, nhưng không để gối đầu giường.

Nếu bạn vẫn cố tình giữ khoảng cách với Ngài, chưa sẵn sàng để Chúa khuấy động tận sâu thẳm lòng mình bằng một sự khát khao mãnh liệt, chưa dám được gần gũi Ngài thực sự vì sợ phải thay đổi, thế thì bạn chưa thể khám phá lòng Chúa gần với con người đến thế nào, để có thể giúp nhiều người khác quay về với Ngài và đâm rễ vững trong tình yêu thương của Chúa.

Trong trường hợp này, bạn nghĩ thế nào với lời Chúa hứa sẽ ở cùng bạn luôn luôn, cho đến tận thế (Ma-thi-ơ 28:20)? Vì chúng ta cần Chúa lúc này, bây giờ, trên đất. Hay bạn chỉ định là đợi đến lúc lên thiên đàng rồi mới sống cùng Ngài?

 

Tôi khám phá ra lời giải đáp, khi suy ngẫm về câu chuyện Đức Chúa Jê-sus Con Trời đã Giáng sinh.

 

godhandTất nhiên tôi xuất phát từ quan điểm của hơn 2 tỉ người đã gặp Chúa. Nhưng nhân đây cũng muốn nhắc rằng việc Ngài chính là Con Đức Chúa Trời thì có quá nhiều bằng chứng. Riêng chỉ trong Kinh thánh Cựu Ước của người Do-thái đã có khoảng 60 lời tiên tri rõ ràng với hơn 300 câu khác liên quan đã được ứng nghiệm chính xác hoàn tòan trong sự ra đời, cuộc đời, cái chết và sự sống lại của Chúa Jê-sus.

Những lời đó đã được ghi chép lại làm chứng cho cả thế gian, từ thời xa xưa (từ 1500-500 năm trước Công nguyên) khi mà đại đa số các dân tộc còn chưa có chữ viết, chưa ghi chép lại được lịch sử của mình. Nếu không phải là bàn tay của Đức Chúa Trời thì là ai?

Hơn nữa, câu chuyện cuộc đời Chúa Jê-sus cũng được lịch sử công nhận. Những phép lạ được ghi chép, đặc biệt là việc Ngài đã chết và sống lại, càng chứng tỏ rằng Jê-sus chính là Con Đức Chúa Trời có quyền phép. (Rô-ma 1:4)

Giáng sinh đã là một phép mầu kỳ diệu, nhưng cái chết và sự sống lại của Ngài mới thật là đỉnh điểm của tình yêu thương và quyền phép của Đức Chúa Trời chí cao.

Thời đó và bây giờ, phép lạ Ngài vẫn không ngừng biến đổi đời sống những con người và xã hội, chứng tỏ rằng Ngài đang sống. Những con người và đất nước thuận phục Ngài làm Chúa thì họ được tiến bộ và phát triển hơn. Muốn hay không muốn, thì cả thế giới bây giờ đều phải chào đón ngày sinh của Ngài.

Điều tôi muốn nói là khi nhìn vào họ thấy rõ ràng là Ngài ở không xa lắm.

 

Và khi ngẫm nghĩ về câu chuyện Giáng sinh, tôi khám phá ra rằng Đức Chúa Trời ở rất gần mình.

 

Bạn hỏi làm sao tôi biết?

 

Vì Chúa Jê-sus đã sinh ra làm người. Con Trời chủ động đến tận nơi với con người. Để ai cũng có thể gặp, có thể gần, có thể cảm nhận, có thể hiểu, và ai cũng có thể nhận được sự cứu giúp.

Thậm chí, Ngài đã sinh ra như một người hèn mọn nhất, trong máng cỏ chuồng chiên. Mặc dù gia đình trên đất của Ngài cũng xuất thân từ dòng dõi Nhà Vua, khi Ngài sinh ra được các vị Vua từ phương xa theo sao sáng trên trời mà tìm đến dâng của báu. Nhưng tin mừng về việc Ngài sinh ra thì thiên sứ đem loan báo cho những người chăn chiên thường dân. Vậy thì bất kỳ tầng lớp nào trong xã hội cũng không phải e ngại khi đến với Ngài.

Ngài giảng dạy Tin lành và sống đầy lòng vị tha, dùng quyền phép thiên thượng mà cứu giúp bất kỳ ai trong hoạn nạn đã kêu cầu, cả những người mà xã hội coi là ô uế và ruồng bỏ, làm bạn với những con người trong mọi tầng lớp.

Cuối cùng, Ngài lên thập tự giá để chịu hình phạt cho đến chết, đổ máu mình ra nhằm xóa đi điều gây cách trở lớn nhất giữa con người với Đức Chúa Trời, đó là tội lỗi của họ. Ngài nhận về mình hình phạt của nhân loại, để bây giờ có thể tha thứ bất kỳ ai muốn đến gần Ngài.

Vậy là Đức Chúa Trời đã làm hết sức để có thể đến gần với con người, hạ mình xuống ngang tầm chúng ta, tìm kiếm chúng ta, và hy sinh chính mình để xóa bỏ những gì có thể ngăn cách chúng ta đến được với Ngài.

 

Khi Chúa Jê-sus sinh ra làm người, Ngài đã chỉ ra một dấu bằng trong quan điểm của Đức Chúa Trời (Con Trời = Con Người), Ngài làm ra một cầu nối, ban cho chúng ta một niềm hy vọng, rằng con người có thể được trở thành con Đức Chúa Trời. Bây giờ, hễ ai tin nhận Ngài, thật sự được quyền trở thành con cái Đức Chúa Trời. Như vậy là gần đến nỗi thành ruột thịt. (Giăng 1:12)

 

Chúa Jê-sus giáng sinh còn để thể hiện bản tính thánh thiện của Trời trong một thân xác con người. Trong Ngài, cả hai thế giới thần linh và thế giới con người được hiệp làm một. Cái thiêng liêng thiên thượng đến ở trong cái thuộc thể, để tỏ cho ta biết rằng con người cũng có thể có Đức Chúa Trời đến ở trong lòng mình. Cả đời này và cả cõi vĩnh hằng nữa. (Giăng 14:23)


hand

 

Rõ ràng, từ Ngài đến chỗ con người là không có khoảng cách.

Vì tình yêu Chúa dành cho chúng ta đã xóa đi mọi khoảng cách.

 

Nhưng điều ngược lại có đúng không?

 

Nếu đối với người nào đó mà vẫn còn khoảng cách, đó chỉ là do mặc cảm tội lỗi, sự kiêu ngạo, hoặc sự thiếu hiểu biết của người đó mà thôi.

Nếu mặc cảm, thì đừng. Vì khi ta đến với Ngài mà ăn năn xưng tội thì nhất định Chúa sẽ tha thứ và tẩy sạch chúng ta khỏi mọi điều gian ác. (1 Giăng 1:9)

Nếu kiêu ngạo, thì hãy bỏ “cái tôi” của mình đi. Vì chính Con của Đức Chúa Trời đã bỏ hết vinh hiển trên trời cao, tự bỏ mình đi mà đến như người đầy tớ, hiện ra như một con người, để mà đến thật gần bạn (Phi-líp 2:6-8). Lòng Chúa vẫn luôn mở rộng cho mọi người, ai cũng có thể đến với Ngài và mời Ngài đến với mình, và ai đã có Chúa trong lòng thì càng đến gần Ngài hơn.

Nếu thiếu hiểu biết, đọc đến đây thì bạn đã có những hiểu biết cần thiết...

 

Mùa Giáng sinh nhắc lại cho chúng ta Con Trời đã đến gần với con người đến mức như thế nào. Và hiện nay từ trời Ngài vẫn mời gọi bạn. Hãy vượt qua khoảng cách từ phía của bạn, mời Chúa đến trong lòng mình, để có Chúa Giáng sinh trong lòng bạn.

 

Sau đó, bạn còn muốn cảm nhận được lòng Trời? Sứ đồ Giăng có thể cho bạn một lời khuyên thật hữu ích: “Hãy đến ngả đầu trên ngực Chúa”!

 

(một số suy nghĩ nhân mùa Giáng sinh)

Mục sư Quốc Hùng - Hội thánh Tin lành Mát-xcơ-va

 

Những câu Kinh thánh đã trích dẫn

 

(Giăng 1:12) Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Ðức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài,


(Giăng 14:23) Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Nếu ai yêu mến ta, thì vâng giữ lời ta, Cha ta sẽ thương yêu người, chúng ta đều đến cùng người và ở trong người.

(1 Giăng 1:9) Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác.

(Phi-líp 2:6-8) Ngài vốn có hình Ðức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Ðức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; 7 chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người; 8 Ngài đã hiện ra như một người, tự hạ mình xuống, vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên cây thập tự.

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru