Mỗi Bước Đường Đời

(lời chứng của Marilyn Deichert)

Bạn có bao giờ muốn làm lại cuộc đời không ? Tôi thì có. Đây là câu chuyện của tôi. Tôi là con thứ ba trong một gia đình có bốn anh chị em, chúng tôi sống trong một gia đình trung lưu ở vùng ngoại ô của một thành phố lớn miền đông Canađa. Nhưng đó không phải là một gia đình hoàn hảo, giữa chúng tôi luôn có có những uẩn khúc bên trong mà không bao giờ nói ra nên ngay từ nhỏ tôi đã luôn có ao ước một sự bắt đầu mới.

Việc ba tôi qua đời là cú sốc lớn nhất từ trước tới giờ với tôi vì hai bố con tôi luôn rất gần gũi bên nhau. Tôi gần như bị choáng váng vì mất bố. Rồi rạn nứt tình cảm giữa tôi và mẹ dần dần làm cho tôi bị suy sụp hoàn toàn.

Năm 19 tuổi tôi rời xa gia đình đến sống tại một vùng ven bờ biển Thái Bình Dương ở Canađa và bắt đầu một cuộc sống mới. Sau 3 tháng sống ở đây tôi quen một người bạn tên là Tom. và hai tháng sau Chúng tôi sống cùng nhau cùng chống chọi với cuộc sống trong một năm rưỡi, sau đó chúng tôi kết hôn tôi tin rằng hôn nhân sẽ chấn dứt những tháng ngày vất vả.

Đến năn 1973 con trai Pernell của chúng tôi ra đời. một năm sau đó tôi lại có thai và lần này tôi lại quyết định không giữ bào thai nàyvì cuộc sống chúng tôi vẫn còn khó khăn. Năm 1976 con gái Sara của chúng tôi ra đời ,bấy giờ gia đình chúng tôi lại lập lại như gia đình thời thơ ấu của tôi. Tức là những gì bạn thấy ở bên ngoài không phản ánh được những gì bên trong. một lần nữa tôi trở thành người che dấu những nỗi đau những khiếm khuyết trong gia đình, ao ước một con đường mới để xoá đi những điều không vui và làm lại cuộc đời mới, năm 30 tuổi tôi bị ốm đau thường xuyên do hậu quả của hội chứng phá thai trước kia và tôi trở thành người sống lệ thuộc vào những toa thuốc của bác sĩ.

Tôi đưa hai đứa con trở về nhà mẹ ở miền đông và cố tìm một sự bắt đầu mới. Chồng tôi nhiều lần gọi và thuyết phục tôi về nhà riêng của chúng tôi và giải thích rằng tôi và các con đều thuộc về anh ấy và hứa sẽ thay đổi nếu như tôi trở về. Tôi rất yêu chồng và cũng muốn giữ cuộc hôn nhân này và tôi đã về nhà để làm lại cuộc đời.

Năm 1981 Jonathan ra đời. Một năm sau đó chồng tôi bị mất việc và thất nghiệp. Tôi buộc phải đi làm, rồi dần dần công việc chiếm chọn thời gian của tôi. Với những mâu thuẫn trong tình cảm của chúng tôi gia tăng. Tôi trở nên thích thú với những công việc nặng trách nhiệm so với vị trí của tôi, những phần thưởng giá trị nhỏ, bữa ăn tối sang trọng và những mối quan hệ ngoài hôn nhân.

Năm năm trôi qua khi tỉnh lại nhìn lại con cái đã trở nên xa lạ với mình, sự rạn nứt với chồng, những mối quan hệ không lành mạnh ngoài hôn nhân, sự nghiệp lao đao. Một người bạn lâu năm thân thiết tên là Bard đã mời tôi đi dạo và nói : "Marilyn từ lúc biết bạn cho đến nay, không phải những gì bạn muốn là được làm mẹ và làm vợ sao ? Nếu bạn không thay đổi bây giờ sẽ có một ngày nào đó bạn trở về nhà thấy mình đứng ngoài sự trưởng thành của các con cái và bạn sẽ mất chúng".

Tôi hiểu cô ta nói và tôi nghĩ đến một cách giải quyết là xa rời chồng và đưa các con đi, khết thúc những mối quan hẹ không lành mạnh, giảm uống rượu và công việc tại văn phòng, có lẽ tôi sẽ có cuộc sống mới. Vào tháng 10 năm 1997 tôi lái xe đi và đưa các con rời khỏi nhà.

Thử thách đầu tiên và lớn nhất đối với tôi là làm mẹ một mình trong nhiều tuần khi cố gắng dành quyền chăm sóc 3 đứa con. Bởi vì tôi đã làm việc năm năm ngoài xã hội, tôi không thể đoán chắc mình có được quyền chăm sóc hay không. Hôm ấy rời khỏi toà án tôi rất lo sợ mình sẽ mất các con.
Trước khi rời khỏi văn phòng giám đốc của tôi- Jim đề nghị cầu nguyện cho tôi. Tôi quay trở lại vì ông là một người đứng đắn quân tử, ông có một cuộc sống trái ngược với tôi, Jim không hút thuốc, không uống rượu, cũng không hay chửi thề. Ông ta kiên nhẫn trầm tĩnh và khôn ngoan trong kinh doanh lẫn gia đình và chung thuỷ với vợ con. Biết sắp xếp gia đình trong khi tôi thì không. Khi Jim đề nghị cầu nguyện tôi bảo "Rất tốt, anh cầu nguyện tôi sẽ đi" lúc ấy ông bảo "Hãy ngồi xuống" Tôi hỏi "Anh sẽ cầu nguyện to tiếng chứ ?"Vâng - và tôi ngồi xuống, mở mắt trong khi ông cầu nguyện về quyền được chăm sóc con, sau đó ông nói "Amen" tôi bỏ chạy ra cửa.

Tại toà án luật sư biện hộ bảo rằng giá như mà tôi thật sự theo đuổi quyền chăm sóc con có lẽ tôi sẽ có cơ hội tốt hơn. Nhưng lúc đó luật sư của chồng tôi đưa ra một loạt những chứng cớ phản biện nhưng rất thật miêu tả lối sống của tôi trong 5 năm qua. Đầu óc tôi như vỡ tung ra tôi cảm giác rằng, ngài chánh án sẽ không bao giờ xem tôi như người mẹ đủ tư cách. Lúc đó vì lý do kỹ thuật, quan toà bác bỏ những lời luật sư biện hộ cho tôi. Tôi tin rằng giấc mơ làm mẹ của tôi đã chấm dứt vào lúc đó, quan toà lại tuyên bố thừa nhận sự hợp tác chăm sóc con cái đều nhau cho hai chúng tôi sau khi ly hôn, tôi không tin vào tai của mình.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru