CÂU CHUYỆN CỦA TÔI

(Lời chứng của Ian Whitfield)

Bạn có bao giờ mơ ước mình trở thành người khác không? Tôi thì có!

Tôi lớn lên trong một đại gia đình có bảy anh chị em. Ba mẹ tôi là những nhà truyền giáo ở Châu Phi trong nhiều năm và tôi cũng hiểu biết nhiều về Chúa và Cơ đốc giáo. Lúc còn nhỏ tôi đã quyết định bắt đầu mối thông công với Đức Chúa trời qua Chúa Jesus Christ. Khi trưởng thành tôi lại say mê thể thao và bạn bè, không còn cảm thấy đức tin là phần quan trọng của đời sống tôi nữa. Thay vào đó tôi tự khẳng định bản thân bằng sức mình, bất cứ nơi nào tôi đến, tôi luôn là trung tâm "của nhóm".

Mọi người thường nghĩ rằng tôi rất được lòng người khác. Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn chưa an tâm lắm về bản thân. Ở trường, tôi dành nhiều thời gian tập thể thao. Tôi nghĩ rằng "tinh thần minh mẫn trong cơ thể cường tráng. " Nhưng vấn đề nảy sinh vì luôn luôn có người nào đó mạnh hơn và to lớn hơn tôi. Tôi lại ao ước mình có những khả năng và thành tích của người khác. Tôi chỉ là Ian Whitfield- một người bình thường.

Suốt thời gian học đại học, tôi trở lại thích những cuộc đi dạo bằng tâm linh, nhưng sợ phải mời Chúa điều khiển toàn bộ đời sống mình. Tôi sợ Ngài sẽ làm không đúng ý muốn tôi. (Giờ đây nghĩ lại tôi thấy điều đó thật dại dột. )Lúc ấy tôi đã cố gắng lấp sự trống trải của mình bằng bạn bè, giảng đường, thể thao.

Vào năm thứ hai đại học, một người bạn thân của tôi đột ngột qua đơì vì tai nạn xe ô tô. Tôi nhận thấy rằng nếu tôi bị như thế thì sao, tôi còn những thắc mắc chưa được giải đáp. Trong thời gian đó, có một người bạn kể với tôi về Chúa Jesus và sự thông công của bạn ấy với Ngài. Tôi gọi điện cho anh ấy ngay lập tức. Anh ta chia sẽ với tôi rằng dầu tôi quên Ngài nhưng Ngài không bao giờ quên tôi. Tôi nên làm mới lại sự tương giao với Chúa như tôi đã quyết định cách đây nhiều năm. Chẳng bao lâu sau tôi dâng mình lên Chúa.

Blaise Pascal, nhà toán học vĩ đại người Pháp đã từng nói:"Có một Đấng đã tạo ra con người bằng sinh khí và chỉ có Đấng ấy mới có đủ quyền năng đó là Đức Chúa Jesus con một của Đức Chúa trời "

Kể từ lúc đó lòng tôi luôn luôn bình an, thậm chí trong thời kỳ khó khăn và bố tôi mất. Đó không phải là hành trình dễ dàng, tôi vẫn bị thử thách, nhưng bây giờ tôi lập tức kêu cầu Chúa giúp đỡ và trông cậy thay vì cố gắng bằng sức mình. Tôi vẫn ngưỡng mộ hào quang và khả năng của những người khác, nhưng không còn ao ước mình trở thành người khác nữa. Bây giờ tôi hài lòng với những gì Chúa làm cho tôi và sự thông công riêng tư với Ngài.


© 1999-2017 Tinlanh.Ru