Sự cuối cùng của mọi người

jesus moi goi(những suy nghĩ riêng tư khi một con cái Chúa ra đi)
Vua Sa-lô-môn, một vị vua mà sự khôn ngoan sáng suốt đã trở thành truyền thuyết, là người lãnh đạo đã đưa vương quốc của người Y-sơ-ra-ên đến giai đoạn hưng thịnh nhất trong lịch sử của mình, đã có lần được Thần của Chúa Trời cảm động mà viết nên những câu sau:
Truyền đạo 7:2 Ði đến nhà tang chế hơn là đến nhà yến tiệc; vì tại đó thấy sự cuối cùng của mọi người; và người sống để vào lòng.
Một trong những cái khác biệt giữa người khôn và kẻ dại, đó là người khôn biết nhìn xa hơn, nghĩ xa hơn, nhờ biết quan sát và nhận thức được những quy luật của cuộc sống (cả những quy luật tự nhiên và quy luật tâm linh) và dựa vào chúng mà thấy được kết quả những gì mình làm ngày hôm nay.
Cái kết cục sẽ đến với mỗi con người, đó là cái chết. Đó là điều đau đớn nhất của loài người, mà trước kia tôi đã từng cảm tưởng rằng đó là định mệnh và không có một lối thoát nào khác. Và nỗi đau đớn đó dường như lên đến tột cùng, khi ta dự đám tang của người thân. Vua Sa-lô-môn, con người được coi là khôn sáng nhất mọi thời đại, không biết đã bao nhiêu lần dự các đám tang và chứng kiến những gì diễn ra trong lòng những người đến đó.
Ông nhận thấy rằng trong việc đi dự lễ tang có một cái tốt, tốt cho linh hồn người, tốt hơn nhiều so với việc đi dự các buổi yến tiệc linh đình. Khi đến nhà tang, được cảm nhận rõ ràng kết cục của một đời người, lòng ta sẽ phải nghĩ đến cõi đời đời. Nghĩa là ta sẽ có cơ hội để suy nghĩ và nhận định về tương lai, và có cơ hội để trở nên người khôn ngoan sáng suốt, khi biết nhận thức ra để mà điều chỉnh cho đúng hướng những ngày của mình trên đất. Điều đó sẽ đem kết quả tốt cho linh hồn con người cả trong đời này và cả cõi đời sau.
Nhưng, thường chúng ta thấy gì trong những đám tang, đặc biệt là theo phong tục Việt nam? Ngoài không khí trầm nặng vì thương tiếc, vì nỗi đau chia cắt, và những hồi niệm tưởng nhớ về người đã khuất, thì những đám tang theo phong tục còn thêm đầy sự u ất nặng nề với những sự ca thương ai oán cả bằng nhạc lẫn lời, đôi lúc xen lẫn với sự khóc lóc gào thét của người thân, làm không khí càng thêm căng thẳng tuyệt vọng. Làm sao mà đến nhà tang chế với môi trường kiểu đó lại là tốt hơn cho linh hồn chúng ta được nhỉ?
Có thể cảm nhận rằng trong sự khóc lóc gào thét, không chỉ là sự đau đớn biệt li, mà còn có sự hoảng loạn của một tâm hồn đầy hoang mang lo sợ trước cái kết cục trong tương lai của chính bản thân mình, vì không biết chắc được khi chết mình sẽ đi về đâu. Phải chăng vì chính vì lo về sự cô độc đau đớn của mình sau cái chết mà các cụ đời trước đã nghĩ ra và truyền lại cho con cháu phải hương khói thờ cúng mình.
Liệu đó đã là khôn ngoan chưa, hay sự khôn ngoan thật là phải biết tìm hiểu cho cặn kẽ cội nguồn, để biết được sự sống mà ta sống thật sự là từ ai mà ra, và ai nắm trong tay quyền phán xét để định đoạt cho linh hồn con người. Không ai khác ngoài chính Đức Chúa Trời, vì người Việt nam chúng ta ai cũng biết cũng nói khi chết là về chầu Trời.
Sa-lô-môn và cả dân sự Chúa thì có may mắn là được biết chính xác về cội nguồn sự sống loài người, về Đức Chúa Trời là Đấng đã ban sự sống đó, cho nên ông biết rằng mỗi khi đến nhà tang chế, nghĩ đến kết cục của cuộc đời, người ta sẽ biết để điều mình thấy vào lòng và suy nghĩ để sống cho đẹp lòng Chúa, gìn giữ các tiêu chuẩn đạo đức của Ngài, để được phần thưởng cho linh hồn mình, là cuộc sống mới sau này, ở nơi vinh hiển trên trời cao. Đó mới chính là điều tốt cho linh hồn họ.
Chết mà không có Chúa Trời thì linh hồn đi vào hư mất đời đời. Đó là điều mà người thường sợ hãi kinh khủng và khóc lóc. Nhưng Chúa Jê-sus đã từ trời xuống, đem chính mình làm sự chuộc tội cho loài người, và mở ra con đường để quay về nơi có sự sống đời đời. Ai tin Ngài thì được tha tội,  khi chết linh hồn sẽ về với sự sống đời đời. Đó là điều mà nghĩ đến càng thanh thản và bình an, càng được an ủi và làm cho linh hồn tươi tốt hàng ngày trong cuộc đời đầy khó khăn và cám dỗ.

 


jesus-tiep-don

 

Mới đây tôi được dự một đám tang một cháu bé mà bệnh tật khắc nghiệt đã bất ngờ cướp đi sự sống. Chỉ một chút chủ quan, cơn bệnh đã biến chứng lên não, và khi các bác sĩ (nguồn trông cậy của nhiều con người đời thường) đã phải hai lần động dao kéo phẫu thuật vào bộ não, cháu đã không tỉnh lại được nữa. Chiều hôm đó cháu đi trong lúc mẹ cháu đang cùng với những người anh chị em khác đến Hội thánh cầu nguyện dâng sự sống cháu vào trong tay Chúa.
Ai thấu được nỗi đau của người mẹ mất con? Những lo lắng nhiều ngày cũng đã làm chị kiệt sức. Nhưng lạ thay trên đường đi chị đã không hề khóc lóc kêu la và gào thét. Người mẹ nào chẳng thương và lo cho con, nhưng ý nghĩ rằng đứa con yêu dấu của mình bây giờ đã được về đến thiên đàng cùng Chúa Trời, cộng với sự an ủi siêu nhiên của Thánh linh Chúa, đã giúp chị giữ được một sự bình tĩnh lạ thường.
Buổi sáng sớm hôm đó, khi làm lễ đưa thân xác cháu đi về nơi an nghỉ cuối cùng, trời se lạnh trong những tia nắng mùa xuân. Tại nhà tang chế, những bạn bè của cháu ngơ ngác vẫn còn bàng hoàng không hiểu nổi điều gì đã xảy ra. Còn người mẹ chỉ nín lặng trong đau đớn. Ngồi lên xe, cạnh linh cữu con mình, chị đắm chìm vào sự trầm mặc.
Tôi lại gần muốn chia sẻ và động viên chị. Biết không nói được nhiều, tôi bèn mời chị cùng lắng nghe những câu Kinh thánh đã ghi âm trước đó, và thầm cầu nguyện trong lòng cho chị. Đó là đoạn Kinh thánh sau đây:

1 Tê-sa-lô-ni-ca 4
13 Hỡi anh em, chúng tôi chẳng muốn anh em không biết về phần người đã ngủ, hầu cho anh em chớ buồn rầu như người khác không có sự trông cậy.
14 Vì nếu chúng ta tin Ðức Chúa Jêsus đã chết và sống lại, thì cũng vậy, Ðức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Ðức Chúa Jêsus cùng đến với Ngài.
15 Vả, nầy là điều chúng tôi nhờ lời Chúa mà rao bảo cho anh em: chúng ta là kẻ sống, còn ở lại cho đến kỳ Chúa đến, thì không lên trước những người đã ngủ rồi.
16 Vì sẽ có tiếng kêu lớn và tiếng của thiên sứ lớn cùng tiếng kèn của Ðức Chúa Trời, thì chính mình Chúa ở trên trời giáng xuống; bấy giờ những kẻ chết trong Ðấng Christ, sẽ sống lại trước hết.
17 Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn.
18 Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.

Khi những lời đọc Kinh thánh vang lên trong sự im lặng, tôi theo dõi nét mặt chị. Và kỳ lạ thay, khi những câu cuối vang lên: “Kế đến chúng ta là kẻ sống, mà còn ở lại, sẽ cùng nhau đều được cất lên với những người ấy giữa đám mây, tại nơi không trung mà gặp Chúa, như vậy chúng ta sẽ ở cùng Chúa luôn luôn...” tôi bỗng thấy có một sự bừng sáng, như một nét vui giống như một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt đang ưu sầu của chị. Biết đâu, chị nghe thấy trong đó là lời Chúa phán cho mình, một lời hẹn gặp lại đứa con đã lên với Chúa trước này.
Nụ cười đó chính là nụ cười chiến thắng mà chỉ những người tin Chúa mới có. Nó như một tia nắng từ thiên đàng đã soi thẳng vào tấm lòng tôi, đem đến một sự hiện diện bất ngờ đầy bình an lớn lao mà tôi biết đó chính là Đức Thánh Linh.
Bây giờ, tôi mới hiểu thêm được ý nghĩa khác nữa của câu Kinh thánh mà Sa-lô-môn đã nói tiên tri trước kia. Đến nhà tang chế tốt hơn là đến nhà yến tiệc, đặc biệt nếu đó là một đám tang của người tin Chúa. Vì tại đó ta có một trải nghiệm rõ ràng về kết cục của người nào sống có lòng tin, trong sự hiện diện kỳ diệu của Đức Chúa Trời.
Khi chúng tôi cùng đặt tay lên quan tài để chia tay trước khi đưa thân xác cháu lên chặng đường cuối, bỗng Đức Thánh Linh giục lòng tôi nói lời cầu nguyện. Những lời cầu nguyện này đi thẳng từ đáy lòng ra, không hề có một sự chuẩn bị trước, giống như một lời công bố khẳng định. Về hiện trạng của linh hồn cháu là người đã tin Chúa, về sự tạm của thân thể trong cuộc đời trên đất, và về niềm trông cậy về một tương lai vinh hiển mà chắc chắn ta có trong Cứu Chúa Jê-sus.
Và tôi để những điều đó vào lòng.

 

23-3-2010

Quốc Hùng

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru