Chúa ở thật gần

mai_xmHãy vững tin-vì Chúa luôn ở cùng chúng ta
Con tên là Nguyễn Thị Mai, sinh năm 1987, quê ở Nghệ An. Con cảm ơn Chúa, con cảm ơn Hội Thánh Tin lành Mátxcơva cho con được có cơ hội bày tỏ lòng biết ơn của con đến Đức Chúa Trời nhân từ, vì Ngài luôn ở cùng con, động viên và an ủi con, thậm chí Ngài cũng đã chữa lành bệnh cho cả gia đình con ở Việt Nam nữa.
Hiện nay con đang là công nhân may ở xưởng may. Con rất cảm động và sung sướng vì con được ở trong tình yêu thương của một đại gia đình con cái Chúa. Thời gian con tin nhận Chúa làm Chúa làm chủ đời sống của mình không được bao lâu, con cũng đã nghĩ rằng con rất được may mắn, khi được Chúa luôn ở cùng con. Những lúc con buồn nhớ về quê hương gia đình bạn bè, đặc biệt là những lúc nhớ đến người bố đang đau ốm, người mẹ già đang yếu sức mà con không cầm được nước mắt, thì đúng lúc đó đã có Chúa ở cạnh con rất kịp thời, động viên che chở. Ngài đã gánh thay cho con sự lo lắng, và ban cho con sự bình an vô cùng, con rất biết ơn Ngài.
Khi con đặt chân trên đất nước Nga này làm việc, hành trang đi cùng con là một gánh nặng, một nổi buồn vì Bố của con bệnh tật, ông đã 10 năm ngồi trên chiếc xe lăn, vì bệnh thấp khớp mãn tính không thể nào đi được. Tất cả mọi việc chỉ mỗi Mẹ con phải gánh vác lo liệu, con chỉ ước ao sang Nga để con làm thật nhiều tiền để gửi về trị bệnh cho Bố con và giúp đở các em con ăn học. Cũng chính điều đó đã đeo con, ám ảnh trong đầu óc con suốt thời gian con làm việc tại Nga này, đến nổi nhiều đêm khiến con không sao ngủ được.
Cho đến ngày hôm nay con thật sự rất bàng hoàng và sung sướng, con xin chia sẻ để Mục sư cùng tất cả các cô các chú, trong gia đình con cái Chúa, để chia vui cùng con,vì đúng là Chúa luôn ở cùng con, Ngài đã nghe và nhận lời cầu nguyện của con cũng như lời cầu thay của các cô các chú trong tổ cầu nguyện cầu nguyện cho con. Con tin nhận Chúa chưa được bao nhiêu thời gian, vì điều kiện công việc con không được đi dự các buổi thờ phượng Chúa hàng tuần, để được nghe lời Chúa. Con chỉ được gặp các cô các chú trong tổ truyền giảng của Hội Thánh, hàng tuần đến tận nơi con làm việc, mang lời của Ngài đến để dạy dổ chúng con. Con rất cảm động, vì chính con cũng như bao anh chị em khác đều phải làm kiếm miếng cơm manh áo cho bản thân, mà con nghĩ chính các cô các bác cũng phải lo điều này. Nhưng các cô các bác không nề nài, hết lòng đem tình yêu thương của Đức Chúa Trời đến chia sẻ cho các anh chị em chúng con, nhằm cũng muốn giúp chúng con được trở thành con người mới và chắc chắn sẻ tốt hơn con người cũ. Vì con được biết Chúa Giêsus đã chịu chết trên cây thập tự, để chuộc tội cho nhân loại, và khi ai tin nhận Chúa thì cuộc sống người đó sẽ được biến đổi, chính vì điều này mà con đã tin nhận Ngài, để con được phép núp bóng dưới cánh tay quyền năng của Chúa.
Sống trên đời này con nghĩ không ai biết được điều gì sẻ xảy ra cho mình ngay ngày mai, chỉ duy nhất Đức Chúa Trời là Đấng mới biết rõ điều gì xảy ra trên từng con người chúng ta. Hàng tuần chúng con được tổ truyền giảng chia sẽ chia sẻ lời Chúa, và được các cô chú chia sẻ những kinh nghiệm đi theo Chúa, dạy chúng con cách cầu nguyện, cầu nguyện thế nào để Chúa nhận lời, và con đã cố gắng tập và làm theo. Tuy chưa thành thạo nhưng con chỉ biết lòng mình thế nào thì cầu nguyện với Đức Chúa Trời thế ấy. Khi mỗi buổi sáng ngủ dậy, con cứ thầm cầu xin Chúa chữa lành bệnh cho bố con ở Việt nam, và con cứ kiên trì như vậy, và Chúa đã nghe và đã nhận lời cầu nguyện của con, Ngài đã chữa lành bệnh cho Bố con ở Việt nam. Khi con điện thoại về, Mẹ con bảo rằng Bố con đã đứng dậy đi lại bình thường rồi con à, ôi con không thể tưởng tượng được, con chỉ biết quì xuống để cảm tạ Chúa và khóc vì sung sướng khi bố con đã không còn phải ngồi xe nữa, con cảm tạ Đức Chúa Trời nhân từ.
Con cũng gởi lời cám ơn các cô các chú ở Hội Thánh Tin lành Mátxcơva, cảm ơn Mục sư Hùng đã hiệp một giúp con cầu nguyện cho Bố con. Con Nguyện xin Chúa tiếp tục ban sức mới cho toàn thể con cái Chúa vững bước trên con đường Chúa giao cho: hãy mang Tin tốt lành đi khắp mọi nơi để cứu đồng bào Việt nam chúng ta thoát khỏi cuộc sống lầm than khổ sở, thoát khỏi bệnh tật, và tương lai 100 % con người Việt Nam sẽ tin nhận Ngài. A-men.
Moscow 22-06-2010

Hãy dạn dĩ đến gần Chúa hơn.Ngài sẽ xoa dịu vết thương của lòng bạn.
Xin hãy luôn luôn cảm tạ Đức Chúa Trời.
phuonghienTôi tên là Phạm Thị Phương Hiền, 40 tuổi, quê Quảng Bình, sang Nga làm việc được 7 năm. Tôi thật sự xúc động đôi lúc khiến tôi phải ngập ngừng khi lần đầu tiên được đứng trước toàn thể gia đình con cái Chúa để làm chứng những điều mà Đức Chúa Trời đã làm trên đời sống tôi. Tôi được Ngài giúp tôi rất nhiều việc từ việc nhỏ đến việc lớn, nhưng lần này một việc mà tôi muốn chia sẻ với anh chị em là nỗi mất mát lớn nhất của đời tôi.
Tôi lập gia đình khi tôi tròn 20 tuổi, vợ chồng tôi đến giờ sanh được 2 cháu trai, đứa lớn 20 tuổi, đứa nhỏ 17 tuổi. Một ngày nọ tai họa đã xảy ra thật vô lý, chỉ vì sự nhầm lẫn mà thủ phạm đã cướp đi tính mạng của cháu lớn nhà tôi khi cháu năm nay tròn 20 tuổi đó là cháu Trần Văn Hùng con trai lớn của tôi. Khi nhận được tin này, tôi đau đớn và đã chết đi chết lại nhiều lần, tôi muốn mua vé để về Việt Nam luôn, song lực bất tòng tâm, và tôi đã không có mặt để đưa cháu đến nơi an nghỉ cuối cùng trong sự đau đớn đơn lẻ.
Tôi thật hối hận vì đã không ở gần cháu để chăm sóc cháu, tôi biết ở tuổi này rất cần tình yêu thương của mẹ, và tôi cứ thầm trách chồng mình vì sao đã để con tôi xảy ra nông nổi này. Thật sự là cháu đã ra đi để lại trong lòng tôi sự tan vỡ, trống rỗng, đau đớn không nguôi. Bao nhiêu công lao bố mẹ nuôi dưỡng đến tuổi trưởng thành, cháu chưa làm được việc gì cho xã hội cho bố mẹ giờ cháu đã ra đi mãi mãi. Khi cháu ra đi đã mang theo bao ước mơ hoài bão của tuổi 20, để lại cho ông bà cha mẹ người thân đau đớn nhớ thương. Đau khổ nghẹn ngào không nói được nên lời, vì tôi luôn nghĩ rằng sau này khi tôi về Việt nam tôi tìm cháu ở đâu?
Tôi rất buồn và dằn vặt lương tâm mình, tôi đã không ăn không ngủ được suốt thời gian qua, cứ đặt mình xuống nhắm mắt lại hình bóng cháu lại hiện ra trước mặt tôi, cháu vui mừng ôm chầm lấy tôi và hỏi tôi, mẹ ơi sao mẹ lâu về nhà thế, con Hùng nhớ mẹ lắm và cả em con nữa. Bật tỉnh dậy tôi cứ ngơ ngác nhìn xem cháu còn đó không và tôi lại khóc và biết rằng đấy chỉ là giấc mơ, vì cháu đã đi xa rồi. Trong lúc đau đớn tột cùng, lý trí tôi vẫn còn nhận ra được có một phép màu nhiệm nào đó luôn ở bên tôi, xoa dịu nỗi lòng tan vỡ của tôi và ban cho tôi sự bình an.
Tôi nhận ra được đó là Đức Chúa Giêsus, là Đấng cứu rỗi linh hồn tôi, Đấng đã chuộc hết tội lỗi cho tôi. Ngài là Đấng đã chết thay tội cho tôi trên cây thập tự để tôi được sống, khi tôi nghĩ và biết được điều này lòng tôi trở nên bình an, vì tôi biết Ngài đang ở cạnh tôi, yên ủi tôi trong những lần trò chuyện cùng Ngài. Tôi đã dâng lên hết cho Ngài lòng tan vỡ của tôi, những đau thương mất mát của gia đình tôi, lòng thương tiếc của con tôi, sự dằn vặt hối hận khi cháu mất tôi không về được, và tôi thầm hỏi Ngài “Chúa ơi! Khi con về VN con sẽ tìm Hùng con của con ở đâu?” và tôi đã nhận được từ Ngài với đôi mắt nhân từ, và Ngài đã đưa đôi bàn tay mang dấu đinh nắm lấy tay tôi và nói: “Phương Hiền con của ta, ta đã sai Thiên sứ của ta đón và đưa con trai của con lên Thiên đàng rồi, đó là nhà ta, và cũng là nhà của con, sau này con sẽ gặp Hùng ở đó. Vì ta đã hứa với con -  con đã nhận ta làm Cha thì được cứu và được tha tội, khi chết đi phần linh hồn con cũng sẽ được lên Thiên đàng.”
Tôi thật sự thấy mình được yên ủi, trong lòng tôi từ đó có sự bình an, tôi ăn được ngủ được, sức khỏe hồi phục rất nhanh. Và kể từ đó mỗi buổi sáng khi ngủ dậy tôi lại nhớ ngay đến Ngài, tôi cầu nguyện cùng Ngài và dâng lên những mong ước và công việc, xin Ngài ban sức mới cho tôi. Tôi càng thấu hiểu được rằng: có một Đấng tiếp sức cho tôi, thì tôi sẽ làm được mọi sự, và tôi cũng không quên xin Ngài ban phước cho bố mẹ gia đình nội ngoại của tôi và cho cả chồng tôi và cháu còn lại năm nay cháu đã 17 tuổi, xin huyết của Ngài luôn gìn giữ và che chở cháu, ban cho cháu sự khôn ngoan thông minh học giỏi, ban cho gia đình tôi sự bình an, tránh cho gia đình tôi những việc ác và các cám dỗ của đời này. Và tôi luôn thầm nguyện, từ nay tôi trở đi tôi phải thường xuyên và luôn luôn tìm kiếm Ngài hơn, để tôi và gia đình tôi được núp bóng dưới cánh tay quyền năng của Ngài, cũng như bao gia đình con cái Chúa khác mà tôi đã nhìn thấy. Cảm tạ Chúa.
Con cảm tạ Chúa, lòng tôi lúc này thật là thanh thản, sự bình an luôn ở cùng tôi, tôi muốn làm một điều gì đó để tỏ lòng tạ ơn Ngài, bằng chính bông trái do bàn tay lao động của tôi làm ra, tôi dâng lên Ngài và toàn thể anh chị em gia đình con cái Chúa, bữa thông công của buổi thờ phượng ngày Chủ nhật. Cầu xin Chúa luôn ở cùng con và chúc phước cho con, cũng như bao anh chị em khác. A-men.
Moscow 19-06-2010
Phương Hiền

Hãy bám vào Chúa trong mọi nan đề của mình, Ngài sẽ mở đường cho
Cảm ơn Chúa! Xin chào tất cả anh chị em con cái Chúa, hôm nay cho em được phép làm chứng và được nói lời cảm tạ Chúa về những gì mà Chúa đã làm cho em.
Em mới biết đến Chúa chỉ được 3 tháng thôi, do hoàn cảnh (làm thợ may) nên em chưa đến được Hội thánh. Cách đây hơn 1 tháng tay em bị sưng bắt đầu từ ngón út, rồi đến ngón cái sau đó sưng lên cả bàn tay. Mặc dù em tin Chúa nhưng em chưa biết trông cậy vào Ngài, mà em lại tự làm theo ý của mình, em đi ra chợ người Sađavôt nhờ bác sỹ người Việt mình khám và họ bảo tay em bị “u càng cua”, và họ mổ (lúc mổ không có thuốc gây tê hay thuốc sát trùng gì cả, mà lại mất một khoản tiền khá lớn) em nhìn thấy vậy lòng mất bình an, và em xin về xưởng (tiền mất mà tật vẫn mang) tay em lại sưng tấy lên và rất đau.
Hôm đó có nhóm truyền giảng của Hội thánh Tin lành đến thăm các xưởng, thấy tay em như vậy họ cùng cầu nguyện cho em xin Chúa chữa lành và ban cho em sự khôn ngoan hơn và em nhờ bác sỹ Trang người của Hội thánh đưa em đi bệnh viện Nga để khám, ở đây bác sỹ nói tay em bị “u hạch lao”và phải làm giấy tờ nhập viện ngay và phải mổ khẩn cấp, nếu để lâu tay sẽ bị hỏng và bệnh lại lây vào trong người và  phải nằm điều trị ít nhất là 6 tháng.
Lúc mới vào bệnh viện em cảm thấy thất vọng, buồn chán định về Việt nam, nhưng được anh chị em trong Hội thánh luôn gọi điện động viên, an ủi, cầu nguyện nói lời Chúa và phải biết trông cậy vào Ngài, thời gian đầu mới mổ em đau không chịu nổi, em gọi điện nhờ Chị Phượng áp máy cầu nguyện cho em và Chúa đã an ủi, gánh bớt những cơn đau cho em, những đêm đó em ngủ được ngon hơn. Càng ngày em cảm nhận được tình yêu thương của Chúa dành cho em và bây giờ đức tin của em được lớn dần lên.
Nhờ Hội thánh cầu nguyện Chúa đã động lòng các bác sỹ ở bệnh viện, em rất được ơn trước các bác sỹ mặc dù em không biết tiếng Nga, nhưng họ thương yêu, chăm sóc em như người thân của họ vậy và những ơn phước đó em nói với em đang nằm điều trị cùng tầng với em và em đã tin nhận Chúa và biết trông cậy vào Ngài hơn. Bây giờ tay em đã gần thôi hẳn chỉ thời gian ngắn nữa là em được ra viện, em mong rằng Chúa sẽ cho em đến được Hội thánh của Ngài - đến với gia đình con cái của Đức Chúa Trời.
Con cảm ơn Chúa thật nhiều và chỉ có Ngài mới chữa lành cho con nhanh khỏi như vậy. Halêlugia!
Lời chứng của Lê Quang Nhàn.
Moscow 6-2010


© 1999-2017 Tinlanh.Ru