Điều luật của bạn

Dieu-luat-cua-ban-mac-no-yeu-thuong

Ghi chú: Bài giảng này được chia sẻ vào dịp Ngày Đàn ông ở nước Nga không phải vô tình, mà có ý để giúp người đàn ông thật sự mạnh mẽ và toàn vẹn hơn. Và cũng vì thế mà rất thẳng thắn theo kiểu đàn ông nói chuyện với nhau về những điều thường ít được nhắc đến...

Trong những chương trình giao lưu đố vui với hội nhóm, có một số câu hỏi ưa thích chúng tôi thường dùng. Một câu hỏi đặc biệt trong số đó là - "Nếu bạn có thể ra một điều luật để buộc mọi người noi theo, thì điều luật đó sẽ là gì?" Chúng tôi đã được nghe rất nhiều phương án trả lời khác nhau, từ cả người mới đến với Chúa và người đã tin lâu năm... có thể nói là cùng chung một chí hướng - điều luật này sẽ buộc con người làm một điều tốt lành nào đó.

Có người đề nghị phương án buộc mọi người tha lỗi cho nhau. Người này đòi hỏi tất cả phải trung thực, người kia nghiêm khắc với việc xâm phạm đến tài sản cá nhân. Người khác nữa muốn làm sao cho cả thế giới hòa hợp. Cũng có người muốn bắt buộc mọi người phải đến nhà thờ thờ phượng Chúa hàng tuần. Và có không ít người tuyên bố sẽ ra luật buộc mọi người phải sống yêu thương...

Còn bạn, nếu hỏi bạn câu này thì bạn sẽ trả lời sao? Điều luật của bạn sẽ là gì?

Có hay không một điều luật lý tưởng nào, để gói gọn mọi điều tốt lành trong quan hệ giữa người với người vào trong đó? Và cũng chính điều luật đó sẽ loại trừ hết tất cả mọi điều xấu điều ác đang lộng hành trên đất?

Nghe giống như một điều viễn tưởng không thực tế, vì nếu vậy thì các quốc gia cần gì cả bao nhiêu bộ luật dân sự và hình sự với đủ loại chi tiết tỉ mỉ nữa. Vậy mà trong Kinh thánh có chỉ ra một điều kiện, đủ đảm bảo được mọi điều tốt lành trong mối quan hệ giữa những con người. Đó là điều kiện sống yêu thương:

Rô-ma 138 Ðừng mắc nợ ai chi hết, chỉ mắc nợ về sự yêu thương nhau mà thôi, vì ai yêu kẻ lân cận mình, ấy là đã làm trọn luật pháp. 9 Vả, những điều răn nầy: Ngươi chớ phạm tội tà dâm, chớ giết người, chớ trộm cướp, chớ tham lam, mà mọi điều răn khác nữa, bất luận điều nào, đều tóm lại trong một lời nầy: Ngươi phải yêu kẻ lân cận mình như mình. 10 Sự yêu thương chẳng hề làm hại kẻ lân cận; vậy yêu thương là sự làm trọn luật pháp.

Ai yêu thương, người đó sẽ không làm hại người lân cận, sẽ không phạm pháp. Tất cả mọi điều răn có thể tổng kết lại trong một điều này: hãy yêu người lân cận như mình.

Hãy thử ngẫm về một viễn cảnh tuyệt vời, khi cả thế giới biết sống theo luật yêu thương.

Chúng ta ra đường sẽ gặp toàn những người tử tế, đi đường ý thức nhường nhịn nhau, có lạc đường cũng được chỉ dẫn chu đáo. Chúng ta ở nhà, chẳng lo phải khóa cửa, chẳng sợ kẻ trộm trèo tường vào lấy đồ đạc trong sân. Nếu để quên vật gì giá trị, thì có người nhặt được mang trả. Đứng xếp hàng thì trật tự chứ không chen lấn xô đẩy. Đi làm không bao giờ bị nợ hay quỵt tiền lương. Buôn bán thì đúng hẹn, đúng giá, đủ cân, đúng chất lượng. Người yếu được chăm sóc, người khó khăn được giúp đỡ, người buồn được an ủi, còn người thành công không bị ghen tị dèm pha. Thế giới đại đồng, không có chiến tranh. Khắp nơi là sự hợp tác và cùng tiến bộ...

Còn trong Hội thánh thì sao? Sẽ không còn những trường hợp phạm tội dai dẳng. Có ai yếu đuối sa ngã cũng sẽ được nâng đỡ chăm sóc, chứ không bị xét đoán vùi dập. Sự cảm thông, tôn trọng, hòa hợp, tha thứ sẽ lên ngôi. Không có những người thờ ơ, vô tâm. Không có những kẻ đạo đức giả, càng không có sự lạm dụng niềm tin, chỉ có sự yêu thương chân thành.

Thật là lý tưởng, nhưng cũng giống như là viễn tưởng, vì vẫn còn quá xa với hiện trạng mắt chúng ta đang thấy.

Nhưng đấy là thế giới mà Đức Chúa Trời muốn chúng ta xây dựng, nhưng phải bắt đầu trước tiên từ nhận thức của mỗi người tin Chúa về nước thiên đàng đang ở ngay trong lòng mình. Khải tượng về nước Trời trong lòng bạn sẽ thành hình ra qua cách bạn xây dựng cuộc sống thật của mình.

Lu-ca 17:20-2120 Người Pha-ri-si hỏi Ðức Chúa Jêsus nước Ðức Chúa Trời chừng nào đến, thì Ngài đáp rằng: Nước Ðức Chúa Trời không đến cách rõ ràng, 21 và người ta sẽ không nói: Ở đây, hay là: Ở đó; vì nầy, nước Ðức Chúa Trời ở trong các ngươi.

Nước Đức Chúa Trời ở trong mỗi tín đồ, vì Vua Trời đang ngự trong tâm linh chúng ta. Muốn nước Trời thể hiện ra kết quả trong hiện thực, chúng ta phải xây dựng đời sống mình tuân thủ theo luật pháp của nước Đức Chúa Trời. Hãy nhớ lại xem Chúa Jê-sus đã nói gì về hai điều luật chính của nước thiên đàng:

Mác 12
28 Bấy giờ, có một thầy thông giáo nghe Chúa và người Sa-đu-sê biện luận với nhau, biết Ðức Chúa Jêsus đã khéo đáp, bèn đến gần hỏi Ngài rằng: Trong các điều răn, điều nào là đầu hết?29 Ðức Chúa Jêsus đáp rằng: Nầy là điều đầu nhứt: Hỡi Y-sơ-ra-ên, hãy nghe, Chúa, Ðức Chúa Trời chúng ta, là Chúa có một. 30 Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà kính mến Chúa là Ðức Chúa Trời ngươi. 31 Nầy là điều thứ hai: Ngươi phải yêu kẻ lân cận như mình. Chẳng có điều răn nào lớn hơn hai điều đó.

Vậy là Lời Chúa đã răn dạy rõ ràng, yêu thương là sự tổng kết tóm lại của mọi điều răn, chỉ dạy chúng ta thái độ sống tốt lành, điều kiện của một cuộc sống lý tưởng, mục đích xứng đáng để theo đuổi và gây dựng. Thật ra Chúa đã chỉ dạy khuôn mẫu và cách thức để xây dựng được cuộc sống đó - chỉ gói gọn trong có hai điều: "kính Chúa, yêu người", vậy mà loài người bị nhiễm độc bởi tội lỗi đã yếu đuối đến nỗi không thể đủ sức làm theo được.

Nhưng chúng ta cũng biết CHÚA là Đấng công bình chính đáng, nếu luật yêu thương là luật chính trong nước Đức Chúa Trời, thì dù đó là điều không thể ép buộc, nhưng nhất định Ngài sẽ thưởng cho ai sống biết giữ theo luật Trời, và có cách để phạt ai đang vi phạm. Phần thưởng là sự bình an thương xót, các ơn phước và cơ hội rộng mở, còn giấy báo phạt sẽ đem đến những sự khắc khổ và căng thẳng trong đời sống, sự rủa sả (bất hạnh, không may), còn những cánh cửa thì đóng chặt.

Đến đây, bạn chắc đã thấy được nguyên nhân chính vì sao cuộc sống và quan hệ giữa con người chúng ta còn xa với lý tưởng tốt đẹp, còn thiếu nhiều ơn phước mà Đức Chúa Trời đã sắp đặt cho loài người, vì còn chưa biết sống yêu thương. Nhưng, chúng ta cũng hiểu rằng nếu muốn đặt yêu thương làm một điều luật để bắt buộc mọi người làm theo... thì không thể được, vì yêu thương là điều không thể ép buộc.

Bạn không thể ép buộc người ta yêu kính Đức Chúa Trời. Bạn cũng không thể ra điều luật bắt buộc người ta yêu thương. Nhưng tôi muốn báo cho bạn một Tin lành, là bạn vẫn có thể làm được điều luật đó cho chính bản thân mình.

Điều luật đó vẫn là điều luật của bạn - khi bạn hiểu và buộc mình phải sống yêu thương. Cách hiểu này sẽ giúp cho người đàn ông mạnh mẽ càng trở nên toàn vẹn hơn. Và khi dựng xây đời sống mình theo những điều răn lớn của Chúa, chúng ta đảm bảo cho tương lai gia đình mình sẽ được ơn thương xót cùng với phước lành. Bạn có thể buộc được mình theo luật yêu thương, khi suy ngẫm kỹ những lời này:

Rô-ma 13:8 Ðừng mắc nợ ai chi hết, chỉ mắc nợ về sự yêu thương nhau mà thôi, vì ai yêu kẻ lân cận mình, ấy là đã làm trọn luật pháp.

Khi còn non trẻ, tôi đọc câu Kinh thánh này và hiểu được một ý rằng: Đừng để mắc nợ bất cứ ai điều gì: tiền bạc, lời hứa,... chỉ có nếu mắc nợ tình yêu thương ai đó đã dành cho mình, thí dụ đã chăm sóc dạy dỗ mình, thì còn được. Sự thật là bao nhiêu người giáo sĩ và tình nguyện viên đã vì yêu kính Chúa và yêu thương con người mà bỏ bao nhiêu thời gian công sức để đến truyền giáo và chăm sóc đức tin cho tôi, và tôi thật sự mắc nợ mỗi người trong số họ. Họ dạy dỗ Lời Chúa để thêm đức tin cho chúng tôi, để chúng tôi được chữa lành, sanh được những đứa con tuyệt vời. Họ hướng dẫn chúng tôi trông cậy Chúa để vươn lên trong công việc và gây dựng cho vững vàng cuộc sống dư dật. Họ động viên và cầu thay, để chúng tôi càng tin cậy Chúa hơn, đến gần Ngài hơn, dám noi theo sự kêu gọi của Ngài để đạt những điều kỳ diệu lớn lao cho đời sống mình, và cho con cái mình nữa. Những người đó, tôi mắc nợ họ tình yêu thương. Rồi tôi cũng hiểu ra là họ, cũng như tất cả chúng ta đều mắc nợ tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Vì Chúa biết là chúng ta không có cách nào trả được, Ngài đồng ý cho phép chúng ta nợ.

Hiểu được điều này, chúng ta sẽ không bao giờ bị đầu độc bởi thái độ vô ơn, vô cảm với những khó khăn của những người đi trước đã và đang hầu việc Chúa và gây dựng đức tin cho mình. Vì biết đấy là món quà yêu thương người ta đã hy sinh cho mình, thì sẽ không bao giờ đòi hỏi họ quá mức, không thể dám mở miệng để lằm bằm hay là chê bai xét đoán họ.

Nhưng đi theo Chúa một thời gian, tôi học thêm được ý thứ hai trong câu Kinh thánh này: Đừng để mình phải mắc nợ ai điều gì ngoài tình yêu thương, thật ra còn có nghĩa là hãy nhớ, hãy nghĩ, hãy coi như mình đang thiếu nợ yêu thương với tất cả mọi người, mình có trách nhiệm phải trả, bằng cách bày tỏ tình yêu thương của Chúa với họ. Không phải chỉ để trả lại yêu thương cho những ai đã làm ơn cho mình, mà hơn thế nữa, mình mắc nợ cả những anh chị em mới quen, thậm chí những người không quen biết, vì biết rằng họ cũng là người mà Chúa Jê-sus đã chịu chết thế cho.

Trước kia tôi chỉ tươi cười cởi mở với người nào đã tốt, đã giúp đỡ mình, còn bây giờ tôi tươi cười mở lòng với tất cả mọi người xung quanh, cố gắng giúp đỡ họ, đặc biệt là những ai cùng là anh chị em trong Chúa. Trước kia tôi chỉ nghĩ đến việc đón tiếp người khác đến chăm sóc dạy dỗ mình, còn bây giờ tôi nghĩ đến việc đi chăm sóc và dạy dỗ đức tin người khác. Và dần dần, tôi bắt đầu hiểu hơn tấm lòng của những người đi trước. Tôi chia sẻ, động viên, dạy dỗ, cầu nguyện cho mọi người, giống như những tôi tớ Chúa đã làm cho tôi. Và tôi cũng hiểu ra là họ đã làm được mọi điều đó, vì đã nhìn lên Đấng Christ đã chịu khổ vì mọi người, để lại cho chúng ta một tấm gương, hầu cho chúng ta noi theo dấu chân Ngài (1 Phi 2:21).

Đấy chính là tâm tình của Phao-lô, khi viết thư cho những tín đồ - những anh chị em mà ông chưa hề quen biết ở thành Rô-ma, chỉ vì lòng ông thôi thúc mong được chia sẻ Tin lành của Đức Chúa Trời giúp cho đức tin của họ:

Rô-ma 1:14-1514 Tôi mắc nợ cả người Gờ-réc lẫn người giã man, cả người thông thái lẫn người ngu dốt. 15 Ấy vậy, hễ thuộc về tôi, thì tôi cũng sẵn lòng rao Tin Lành cho anh em, là người ở thành Rô-ma.

Đấy cũng là tâm tình trong lòng của những người yêu mến Chúa và đóng góp của cải để xây dựng Hội thánh và giúp đỡ người hầu việc Chúa.

Rô-ma 15:27Họ vui lòng làm sự đó, và cũng mắc nợ các người đó nữa; vì nếu người ngoại đã có phần về của cải thiêng liêng người Giu-đa, thì cũng phải lấy của cải thuộc về phần đời mà giúp cho người Giu-đa.

Cũng cần nói là không phải ai cũng đã hiểu ra được ý thứ hai này trong lời dạy của sứ-đồ Phao-lô. Thật sự, điều này cần phải được nhắc nhở dạy dỗ thường xuyên trong Hội thánh, thậm chí cả những người đang hầu việc Chúa. Có một lần, chính Phao-lô đã phải viết thư nhắc nhở Phi-lê-môn, người đã được cứu qua sự phục vụ của ông, về sau đã lớn lên quản nhiệm một Hội thánh địa phương. Chuyện liên quan đến Ô-nê-sim, trước kia là nô lệ của Phi-lê-môn, đã làm hại cho chủ mình đến nỗi phải bị bắt giam vào tù. Nhưng chính trong tù, anh này gặp Phao-lô, được ông truyền giảng Tin lành và ăn năn tiếp nhận Chúa, rồi bắt đầu phục vụ Chúa với Phao-lô trong vòng xiềng xích. Đến khi Ô-nê-sim được mãn hạn tù, Phao-lô viết thư để gửi gắm anh cho Phi-lê-môn, nhắc ông rằng hãy vượt qua mọi sự vấp phạm cũ, coi mình như mắc nợ yêu thương với người này, bằng mối nợ yêu thương với chính Phao-lô.

Phi-lê-môn 1
8 Vậy nên, dầu trong Ðấng Christ, tôi có quyền truyền dạy anh việc nên làm, 9 song vì lòng yêu thương của anh, nên tôi nài xin thì hơn. Tôi, Phao-lô, đã già rồi, hiện nay lại vì Ðức Chúa Jêsus Christ chịu tù nữa, 10 tôi vì con tôi đã sanh trong vòng xiềng xích, tức là Ô-nê-sim, mà nài xin anh; 11 ngày trước người không ích gì cho anh, nhưng bây giờ sẽ ích lắm, và cũng ích cho tôi nữa: tôi sai người về cùng anh, 12 người như lòng dạ tôi vậy. 13 Tôi vốn muốn cầm người ở lại cùng tôi, đặng thế cho anh mà giúp việc tôi trong cơn vì Tin Lành chịu xiềng xích. 14 Nhưng tôi không muốn làm điều gì mà chưa được anh đồng ý, hầu cho điều lành anh sẽ làm chẳng phải bởi ép buộc, bèn là bởi lòng thành. 15 Vả, có lẽ người đã tạm xa cách anh, cốt để anh nhận lấy người mãi mãi, 16 không coi như tôi mọi nữa, nhưng coi hơn tôi mọi, coi như anh em yêu dấu, nhứt là yêu dấu cho tôi, huống chi cho anh, cả về phần xác, cả về phần trong Chúa nữa.
17 Vậy nếu anh coi tôi là bạn hữu anh, thì hãy nhận lấy người như chính mình tôi vậy. 18 Nhược bằng người có làm hại anh hoặc mắc nợ anh điều chi, thì hãy cứ kể cho tôi. 19 Tôi, Phao-lô, chính tay tôi viết điều nầy: sẽ trả cho anh, còn anh mắc nợ tôi về chính mình anh thì không nhắc đến.

Bạn thân mến, nếu bạn ở trong số những người đã nhận được sự cứu rỗi và chăm sóc dạy dỗ qua những người tôi tớ Chúa chúng tôi, thì hãy lắng nghe tâm tình này. Như Phao-lô nói - đây không phải có ý nhắc để đòi bạn món nợ, mà là để nhắc bạn hãy coi như mình đang mắc nợ tình yêu thương và hãy phục vụ gây dựng đức tin cho mọi người, đặc biệt là những người mới và yếu đuối. Và khi bạn làm như thế, thì kể như đã trả lại món nợ yêu thương cho chúng tôi vậy. Phao-lô nói - tôi có quyền đòi hỏi, bắt buộc anh, nhưng tôi sẽ chỉ nài xin. Vì lòng yêu thương của bạn với Đức Chúa Trời, hãy coi mình như mắc nợ người khác. Hãy chia sẻ Tin lành yêu thương với họ, hãy chăm sóc đức tin, hãy phục vụ, và bạn sẽ sớm nhận ra mình đang thoát nếp nghĩ con trẻ, để lớn lên cùng tham gia hội những người đầy tớ của Đức Chúa Trời.

Và khi có được nếp nghĩ nếp sống yêu thương, bạn sẽ giải phóng được quyền năng của Đức Thánh Linh ở trong mình, "vì sự yêu thương của Ðức Chúa Trời rải khắp trong lòng chúng ta bởi Ðức Thánh Linh đã được ban cho chúng ta" (Rô-ma 5:5)!

Hãy coi như đó là điều luật của chính bạn!

MS Quốc Hùng.
Hội thánh Tin lành Moskva. CN 22.02.2015
Tinlanh.Ru - Những hạt giống đức tin.

Video bài giảng trên youtube:

http://www.youtube.com/watch?v=9Fq9sO6dYjE

Xin lưu ý: khi các bạn chia sẻ và sao chép, nhớ giữ nguyên tên tác giả và xuất xứ (bản quyền) bài viết, cảm ơn các bạn về sự thông công trong tình yêu của Đấng Christ!

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru