Chính ngươi hãy cho họ ăn

Chinh-nguoi-hay-cho-ho-an
Bạn thân mến,

Bạn có thích đọc những câu chuyện phép lạ trong Kinh thánh không?

Bạn có tin vào phép lạ cho mình, và sẽ xảy ra thông qua chính bạn không?

Khi mới biết đến Chúa, tôi rất thích thú với những đoạn kể về các phép lạ mà Chúa Jê-sus đã làm trong thời gian Ngài phục vụ trên đất. Cũng phải nói rằng đó là sự thay đổi bất ngờ trong nếp nghĩ của tôi, vì nếu không nhờ Đức Chúa Trời mở trí cho, thì tư duy quen nghiên cứu khoa học của tôi, vốn chỉ biết làm việc với những con số và những định luật vật lý, sẽ chẳng thể nào tiếp nhận nổi những điều siêu nhiên. Còn bây giờ thì tôi biết rõ, một khi bạn đã nếm trải phép lạ của Đức Chúa Trời, bạn sẽ có một cách tư duy mà không hạn chế những điều kỳ diệu.

Thật đáng tiếc vì nhiều người trong chúng ta đang tự giới hạn chính mình, khi không dám vươn rộng đức tin để nắm bắt được những điều siêu nhiên sẵn có trong quyền phép Tin lành của Đức Chúa Trời. Nhưng tôi cũng biết rõ một điều nữa, là nếu bạn cùng đọc và suy ngẫm về những điều kỳ diệu Chúa Jê-sus đã làm cùng với các môn đồ chép trong Lời Chúa, thì trong lòng bạn sẽ nảy sinh tia lửa đức tin cho những điều kỳ diệu.

Các phép lạ Chúa Jê-sus làm có chép trong Tân Ước đã tiếp tục truyền thống phép lạ của lịch sử dân tuyển của Đức Chúa Trời. Có chép nhiều phép lạ chữa lành, giải cứu, khiến kẻ chết sống lại, chứng tỏ quyền phép sự sống của Chúa Jê-sus - Con Đức Chúa Trời Hằng sống. Và cũng có chép về những phép lạ siêu nhiên, vượt trên các định luật vật chất, chứng tỏ quyền năng vô biên của Đấng Tạo hóa.

Hãy cùng đọc câu chuyện Chúa hóa bánh ra nhiều, để khích lệ đức tin chúng ta vào sự chu cấp siêu nhiên của Đức Chúa Trời - trong Phúc Âm Mác đoạn 6.

30 Các sứ đồ nhóm lại cùng Ðức Chúa Jêsus, thuật cho Ngài mọi điều mình đã làm và dạy. 31 Ngài phán cùng sứ đồ rằng: Hãy đi tẻ ra trong nơi vắng vẻ, nghỉ ngơi một chút. Vì có kẻ đi người lại đông lắm, đến nỗi Ngài và sứ đồ không có thì giờ mà ăn. 32 Vậy, Ngài và sứ đồ xuống thuyền đặng đi tẻ ra trong nơi vắng vẻ.

Câu chuyện ngày hôm đó bắt đầu bằng những lời báo cáo của các sứ đồ. Họ vừa quay về sau khi nhận lãnh sứ mạng và quyền phép để thay Chúa Jê-sus ra đi truyền giảng Tin lành cho các vùng đất Giu-đa. Họ đã đi và dạy những điều họ được nghe Chúa dạy, đã làm (đuổi quỉ, chữa lành tật bệnh) những điều họ đã nhiều lần thấy Chúa làm.

Dù không phải đích thân Chúa Jê-sus ra đi thăm viếng và truyền giảng cho các thành phố và làng mạc gần đó, nhưng các môn đồ đã thật sự không phụ lòng tin tưởng Chúa, khi Ngài đã ủy thác uy quyền thiên thượng cho họ. Kết quả kỳ diệu trong chuyến đi truyền giáo của các môn đồ đã đồn ra khắp vùng, và có rất nhiều người đã theo dấu chân mà tìm đến tận nơi họ quay về gặp Chúa. Đám đông kéo đến đã chẳng cho họ có lúc nào được nghỉ ngơi ăn uống, và Chúa với họ phải xuống thuyền bơi ra giữa biển hồ Ga-li-lê, tìm chỗ khác vắng vẻ mà nghỉ.

33 Nhưng nhiều người thấy đi, thì nhận biết; dân chúng từ khắp các thành đều chạy bộ đến nơi Chúa cùng sứ đồ vừa đi, và đã tới đó trước.

Nếu không phải là sự bày tỏ quyền phép của Đức Chúa Trời đáp lời cầu nguyện cho dân chúng một cách rõ ràng và kỳ diệu, qua chính sự cầu nguyện của những môn đồ đã được sai đi, thì làm sao có đám đông này được?

34 Bấy giờ Ðức Chúa Jêsus ở thuyền bước ra, thấy đoàn dân đông lắm, thì Ngài động lòng thương xót đến, vì như chiên không có người chăn; Ngài bèn khởi sự dạy dỗ họ nhiều điều.

Chúa Jê-sus nhìn vào đám đông, và Ngài động lòng thương xót! Và lòng yêu thương thánh luôn là động lực khiến Đức Chúa Trời hành động. Ngài ở thuyền bước lên, thấy đoàn dân đông đúc, động lòng thương xót, mà chữa cho kẻ bịnh được lành (Ma-thi-ơ 14:14). Và Ngài cũng động lòng thương xót, dạy dỗ họ nhiều điều để sửa đổi đường lối cuộc sống bản thân sao cho vào được nước Đức Chúa Trời (xem Lu-ca 9:11).

Chúa Jê-sus vừa giảng dạy vừa cầu nguyện chữa bệnh như vậy cho dân chúng, và đám đông nức lòng theo dõi quên cả thời gian, cho đến chiều tối muộn. Và cùng với chiều tối đến thì xuất hiện một nan đề lớn - cả đám đông đều cùng bị đói lả đi như các môn đồ (lúc này đã mệt lắm rồi vì trước đó phải liên tục giúp Chúa đón tiếp và cầu nguyện cho dân chúng). Nhưng, ở đâu có nan đề lớn, ở đó cũng có cơ hội để xảy ra phép lạ về sự chu cấp kỳ diệu của Đức Chúa Trời.

35 Trời đã chiều, môn đồ tới gần Ngài mà thưa rằng: Chỗ nầy là vắng vẻ, và trời đã chiều rồi; 36 xin cho dân chúng về, để họ đi các nơi nhà quê và các làng gần đây đặng mua đồ ăn.
37 Ngài đáp rằng: Chính các ngươi phải cho họ ăn. Môn đồ thưa rằng: chúng tôi sẽ đi mua đến hai trăm đơ-ni-ê bánh để cho họ ăn hay sao?
38 Ngài hỏi rằng: Các ngươi có bao nhiêu bánh? Hãy đi xem thử. Môn đồ xem xét rồi, thưa rằng: Năm cái bánh và hai con cá.
39 Ngài bèn truyền cho môn đồ biểu chúng ngồi xuống hết thảy từng chòm trên cỏ xanh. 40 Chúng ngồi xuống từng hàng, hàng thì một trăm, hàng thì năm chục. 41 Ðức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh ra mà trao cho môn đồ, đặng phát cho đoàn dân; lại cũng chia hai con cá cho họ nữa. 42 Ai nấy ăn no nê rồi; 43 người ta lượm được mười hai giỏ đầy những miếng bánh và cá còn thừa lại. 44 Vả, số những kẻ đã ăn chừng năm ngàn người.

Hãy cùng đọc câu chuyện này qua lời kể của các sách Phúc Âm khác nhau, để thấy rõ hơn chi tiết. Nếu trước kia bạn cũng giống như tôi đã đọc thật nhanh để đến kết cục, thì bây giờ hãy cùng đọc chậm hơn, suy ngẫm về những chi tiết không phải tình cờ mà đã được lưu truyền lại, để thêm sáng con mắt đức tin của mỗi chúng ta.

Phi-líp đến báo cáo về nan đề, đề nghị Chúa ngừng bài giảng, và cho dân chúng về để tự lo mua đồ ăn.

Chúa đáp rằng: Chính các ngươi phải cho họ ăn.

Đây là một nhiệm vụ bất khả thi. Phi-líp lập tức nhẩm tính, với hai trăm đơ-ni-ê họ có cũng không đủ mua bánh phát cho mỗi người một ít! Đây là phép tính thông thường của suy nghĩ rất tự nhiên. Nhưng nó là vật cản điều siêu nhiên.

Vướng mắc đầu tiên cản trở phép lạ của Đức Chúa Trời xảy ra trong đời sống bạn, đó là bạn không dám nhận trách nhiệm, không nhận để mà tuân theo lời Chúa phán cho mình làm điều trước kia là không thể trong khả năng của bạn!

Hãy tiếp nhận lời Chúa phán như là cho chính mình! THỨ NHẤT: HÃY NHẬN TRÁCH NHIỆM!

Đấy là bước đầu tiên để mở ra cơ hội cho bạn sẽ nhận được phép lạ.

Vì nhiệm vụ lớn Chúa giao nếu có bất khả thi với con người, thì sẽ có sự chu cấp siêu nhiên của Đức Chúa Trời. Sự chu cấp đó đã có trong dự định. Khi Chúa Jê-sus phán truyền mua bánh cho mọi người ăn là để thử Phi-líp, vì Ngài đã biết là mình sẽ làm gì rồi (Giăng 6:6).

Ngài hỏi rằng: Các ngươi có bao nhiêu bánh? Hãy đi xem thử.

Tiếp theo, chúng ta thấy - Chúa muốn chính bạn tìm giải pháp, tìm cách phục vụ bắt đầu từ chính những gì mình có.

Bạn chỉ tìm được giải pháp phục vụ thành công, khi không đùn đẩy trách nhiệm lên đầu người khác. Thật ra, Phi-líp đã được lệnh, nhưng Anh-rê thì mới là người đi thực hiện, tìm ra cậu bé với năm cái bánh và hai con cá (Giăng 6:8).

Cảm ơn Chúa vì Anh-rê! Cảm ơn Chúa vì những người làm việc theo lời Chúa, chứ không tìm cách bàn lùi.

Nhiều người nói - hãy để việc đó cho mục sư, hãy để việc gây dựng Hội thánh và hầu việc Chúa cho những người có thời gian. Hoặc có những người nhận trách nhiệm nhưng bê trễ, không cố gắng làm cho được kết quả tốt hơn. Họ biện hộ bằng đủ lý do khác nhau... tôi bận quá, tôi già quá, tôi trẻ quá, tôi không biết làm..., và họ bỏ mất cơ hội lớn lên trong phép lạ chu cấp kỳ diệu của Đức Chúa Trời, để cuộc sống mình càng thêm nhiều vinh hiển cho Đức Chúa Trời.

THỨ HAI: HÃY TỰ TÌM GIẢI PHÁP PHỤC VỤ!

Và điều gì bạn đang có - hãy dâng vào trong tay Chúa, dù đó chỉ là năm cái bánh và hai con cá mà thôi! Nhưng khi đã ở trong tay Chúa rồi, chúng sẽ được nhân lên, Chúa sẽ dùng những gì bạn có mà làm ra sự chu cấp kỳ diệu.

Đừng sợ mình thiếu khôn ngoan - hãy cầu xin Chúa sẽ có sự khôn ngoan.

Nếu thiếu tài lực - sẽ có sự chu cấp siêu nhiên.

Nhưng nếu thiếu thái độ sẵn sàng vâng phục - thì hãy biết Chúa vẫn còn những người sẵn lòng khác. Chúa đã ban đủ ơn cho bạn, Ngài cũng giàu ơn cho họ nữa. Ngài sẽ cất nhắc họ lên.

THỨ BA: HÃY LÀM VIỆC CÓ TỔ CHỨC THEO SỰ DẪN DẮT CỦA CHÚA

Jesus-nuoidamdong-namcaibanh-haiconca

39 Ngài bèn truyền cho môn đồ biểu chúng ngồi xuống hết thảy từng chòm trên cỏ xanh. 40 Chúng ngồi xuống từng hàng, hàng thì một trăm, hàng thì năm chục. 41 Ðức Chúa Jêsus lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, tạ ơn, rồi bẻ bánh ra mà trao cho môn đồ, đặng phát cho đoàn dân; lại cũng chia hai con cá cho họ nữa.

Đến lúc này các môn đồ phải thật sự dốc hết sức mình ra để phục vụ. Phục vụ đồng nghĩa với LÀM VIỆC, nhiều khi là làm việc cật lực nữa. Nếu bạn vẫn còn mơ hồ về điều này, trông mong những điều kỳ diệu xảy ra khi bạn chỉ cần nói một lời cầu nguyện mà không cần làm gì cả, thì bạn còn đang sống trong ảo tưởng chứ không bước đi trong hiện thực của đức tin.

Các sứ đồ đều đã phải làm việc, đảm nhiệm phận sự hỗ trợ. Trước đó họ đã đón tiếp dân chúng đến nghe Lời giảng, đưa họ lên với Chúa để được cầu nguyện. Còn đến lúc phân phát đồ ăn cho cả đám đông cả chục ngàn người đang đói thì nhất định cần phải có sự tổ chức khôn khéo nhịp nhàng, nếu không sẽ thành một đám đông hỗn loạn. Nhưng được Chúa chỉ dẫn, mười hai môn đồ đã tuân theo và hiệp sức cùng làm được.

Nếu bạn làm việc không có tổ chức, nếu bạn là người vô kỷ luật, nếu bạn chỉ thích tùy tiện làm mọi việc không theo nội quy chung của tập thể, bạn sẽ là người cản trở và bóp nghẹt phép lạ lớn lao của Đức Chúa Trời. Vì Chúa Thánh Linh không hành động giữa sự hỗn loạn.

1 Cô-rinh-tô 14:33 Vì Đức Chúa Trời không phải là Đức Chúa Trời của sự hỗn loạn, nhưng của sự bình an.Như trong tất cả Hội Thánh của các thánh đồ,... 40 Nhưng hãy thực hiện mọi sự một cách thích hợp và trật tự. (Bản hiệu đính).

Chúa muốn chính bạn sẽ làm theo sự chỉ dẫn và tổ chức của Ngài.

42 Ai nấy ăn no nê rồi; 43 người ta lượm được mười hai giỏ đầy những miếng bánh và cá còn thừa lại. 44 Vả, số những kẻ đã ăn chừng năm ngàn người.

Chúa Jê-sus toàn quyền làm ra phép lạ bất cứ lúc nào, chuyện đồ ăn hàng ngày cho các môn đồ thật ra là quá nhỏ, nhưng họ vẫn phải tự biết sắp xếp.

Nhớ lại, Ngài đã không để ma quỉ cám dỗ mà lạm dụng quyền phép để hóa đá thành bánh ăn lúc đang đói lả sau bốn mươi ngày kiêng ăn cầu nguyện. Ở đây Ngài cũng dạy chúng ta bài học vô cùng quan trọng - phải biết tiết kiệm để tận dụng mà không phung phí những ơn phước của Đức Chúa Trời.

THỨ TƯ: HÃY TIẾT KIỆM

Đừng phung phí, nếu bạn muốn có những phép lạ xảy ra tiếp tục. Hãy trân trọng và gìn giữ những gì Chúa đã ban phước cho mình. Đó mới là thái độ của người quản gia khôn ngoan trung tín.

Bạn hãy trung tín từ các việc nhỏ, rồi Chúa sẽ giao cho cai quản việc lớn hơn.

Hãy mở lòng mở trí mình, và sẵn sàng để thay đổi nhận thức cũng như cách làm việc. Hãy tư duy trong phép lạ, để dạn dĩ mà nhận trách nhiệm về mình mà thay đổi bản thân, làm theo Lời Chúa dạy.

Khi đó bạn sẽ trở thành nhân tố mà Đức Chúa Trời dùng để làm ra những điều kỳ diệu trên đất này.

Chính bạn, hãy cho họ ăn.

Chính bạn, hãy tìm cách để phục vụ.

Chính bạn, hãy học cách làm việc có tổ chức cùng tập thể Hội thánh

Chính bạn, hãy trung tín và tận dụng mọi sự ban cho và cơ hội từ Chúa đến với mình!

Còn chính Chúa sẽ nhân lên, chính Chúa sẽ làm ra phép lạ, và chính Ngài sẽ xử dụng bạn cho điều kỳ diệu.

A-men!

MS Quốc Hùng.

Hội thánh Tin lành Moskva. CN 18-01-2015

Những hạt giống đức tin. Tinlanh.Ru

Video bài giảng trên youtube:

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru