Người trống kẻ tưới, nhưng Đức Chúa Trời làm cho lớn lên

vuonrau10Khi quay trở lại thăm những anh chị em đang sống và làm việc trên những cánh đồng bát ngát của nước Nga, con cái Chúa thấy nhau là mừng rỡ mặc dù mới chỉ gặp nhau một vài lần. Thời gian các cuộc gặp gỡ tại mỗi lán thì chỉ được vài mươi phút, đủ để hỏi thăm và cầu nguyện ngắn gọn với nhau. Phần vì anh chị em phải tranh thủ làm việc, phần thì vì còn quá nhiều nơi phải đi thăm trong ngày, mà thời gian đi đường đã chiếm một phần khá lớn.

Điều ấn tượng nhất là khi tâm sự với những anh chị em mới, được nghe những lời chia sẻ của họ dù vụng về nhưng vô cùng quí giá vì rất chân thành, điều thấy rõ là họ đều đã kinh nghiệm được Chúa trong thời gian ngắn ngủi vừa qua.

Và trong tâm trí chúng tôi lại văng vẳng câu Kinh thánh mà sứ đồ Phao-lô đã viết trong 1 Cô-rinh-tô 3:6-7, ý là: “người trồng, kẻ tưới, nhưng Đức Chúa Trời là Đấng làm cho lớn lên.”

Người trồng, kẻ tưới là những anh chị em trong đội truyền giảng Hội thánh Tin lành Mát-xcơ-va, đã hy sinh thời gian, thu xếp công việc đời sống riêng mình, không quản ngại xa xôi, mà đi đến nơi này nơi khác để truyền giảng và thăm viếng các anh chị em cộng đồng mình.

Và Đức Chúa Trời thật là thành tín, chính Ngài đã ở cùng những con người mới này, và ban cho họ được cảm nhận sự hiện diện Chúa trong đời sống họ. Họ vui mừng thấy chính tâm linh và con người mình được đổi mới, đầy sự bình an thanh thản, và trong sức khỏe công việc cũng được may mắn hơn trước nhiều.

Chúng tôi đến với lán anh Hiếu, một người mới tin Chúa một cách miễn cưỡng trong lần thăm viếng trước, vì anh bức xúc và cảnh giác với những lần bị lừa gạt trước kia trong quãng thời gian ở nước Nga này. Nhưng, chính Chúa đã khiến anh được cảm nhận sự thay đổi trong tâm mình, bây giờ anh thanh thản và tự tin hơn trước. Anh vui vẻ nhiệt tình mời gọi đội truyền giảng tới một nhóm mới anh vừa được Chúa mở đường cho để làm người phụ trách, và chúng tôi cùng các anh chị em ở đó dừng tay chia sẻ về Chúa Jê-sus và vui vẻ cầu nguyện tiếp nhận niềm tin cứu rỗi.

Trong lúc cầu nguyện, giữa cành đồng buổi trưa nắng chang chang, bỗng đâu có một cơn gió rất mạnh Chúa cho nổi lên đưa hơi mát từ phía sông Ô-ka đến, và chúng tôi vui đùa với nhau rằng đây là quạt miễn phí của Đức Chúa Trời cho con cái Ngài (trong khi giá quạt ở thành phố bị đẩy lên gấp 4 lần so với đầu vụ nóng).

Không chỉ dừng lại ở lán mình, a Hiếu đã chỉ đường dẫn chúng tôi đến một lán mới khác chưa biết. Thật xúc động là tại đây chúng tôi lại gặp được một số anh chị em “chiên lạc” mất liên lạc vài năm nay.  Họ chạy ùa ra đón anh chị em trong đoàn. Đúng là chẳng ai trốn được khỏi tình yêu của Chúa. Cả nơi này nữa, những người ở đây đã được nghe kể về Chúa Jê-sus và họ sẵn sàng xin được cầu nguyện mà tiếp nhận Ngài.

Đến lúc này, điện thoại các anh chị em trong đoàn liên tục réo rắt, vì những anh chị em các lán khác ở cùng vùng đang dồn dập gọi đến giục giã. Khi chúng tôi đến với lán của chị Trâm, người tin Chúa từ trên nhà kính và đã được Chúa giúp bỏ thuốc lá sau ba mươi năm nghiện, thì rất cảm động vì anh chị em đã thu xếp nghỉ sớm và thay quần áo sạch sẽ cùng đón đoàn.

Chúng tôi đứng thành vòng tròn, cùng hát tôn vinh Chúa, rồi mỗi người trong lán chia sẻ với đoàn về những điều mình đã cảm nhận được từ khi có Chúa. Ai cũng được Chúa động chạm và thấy sự thay đổi trong lòng, trong tinh thần, sức khỏe và công việc. Quả thật là chính Chúa làm cho đức tin các anh chị em đó lớn lên.

Một người vừa làm chứng vừa nói: “anh chị em biết tôi trước kia thế nào, bây giờ tôi được như thế này...” - còn có điều gì quí giá hơn thế - khi được chứng kiến đời sống con người thực sự thay đổi trong quyền năng của Đức Chúa Trời!

Trong những ngày vừa qua thu hoạch gấp, Chúa cho anh chị em được nhiều công việc đến nỗi làm tê cứng cả tay. Nhưng đấy là hệ quả vui mà thôi.

Chúng tôi đến và đi, không ở lại mà giúp gì được nhiều, cùng lắm chỉ là lời cầu thay và những tài liệu hướng dẫn họ bước đầu đi theo Chúa, nhưng chúng tôi biết chắc rằng ai đã tin nhận Chúa thì cũng sẽ luôn có Chúa ở cùng!

Đến lúc này, thời gian còn lại không nhiều, chúng tôi phải chia nhau ra mỗi xe đến với một vài lán để còn kịp thăm viếng được cả. Đoàn lúc này được tăng cường thêm “lực lượng địa phương” là em Bách, vừa biết tin đoàn đến đã lấy xe đi cùng.

Đi đến đâu, còn ai sót lại chưa được nghe về Chúa, đều được giảng giải kỹ càng để có được quyết đinh chín chắn đến với Chúa Jê-sus.

Khi đến với lán của Tân, một thanh niên mới tin nhận Chúa, mọi người ở đó cùng vui vẻ lắng nghe câu chuyện một em trong lán, vì quên áo mưa khi đi làm ngoài đồng, hôm đó khi trời sắp đổ mưa lớn đã nhớ lại câu chuyện đoàn truyền giảng cầu nguyện xin Chúa dừng mưa lần trước. Em cũng cầu nguyện và Chúa cũng đã làm cho cơn mưa dừng lại lúc đó. Mọi người trong lán đều làm chứng về sự kiện kỳ lạ đó và một số còn lại cùng một vài người khách có mặt ở đó đã mở lòng tin nhận Chúa.

Trời tối sập xuống lúc nào không biết, và đoàn truyền giảng lại họp lại với nhau để chuẩn bị lên đường quay về. Tổng kết lại con số trong buổi truyền giảng ngày hôm đó lại có 51 người được ghi tên vào sách sự sống! Hallêluja!



© 1999-2017 Tinlanh.Ru