Chuyện cây táo

tree and rootsNgày xưa, có một cây táo to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại cây táo với vẽ mặt buồn rầu. Cây táo reo to:

- Hãy đến chơi với ta!

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Rất tiếc là ta không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên tay và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bả vì cậu bé chẳng quay lại nữa. Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm, nhưng chàng trai vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã. Một ngày hè nóng bức, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng sung sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giản một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi. Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Ta không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn!

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chổ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mõi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cội nầy là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta!

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

(sưu tầm)

LỜI BÌNH:

Câu chuyện trên nhắc cho chúng ta về một điểm yếu trong tính cách người trần gian - đó là thiếu lòng biết ơn. Chúng ta cần tự nhắc nhở lòng mình

rằng chính lòng biết ơn giữ cho cánh cửa mở rộng để cho những ơn phước mới.

Sứ-đồ Phao-lô có viết như sau cho những người con trong đức tin của mình:

Về phần tôi, tôi rất vui lòng phí của và phí trọn cả mình tôi vì linh hồn anh em, dẫu rằng tôi yêu anh em thêm, mà cần phải bị anh em yêu tôi kém. (1 Cô-rinh-tô 12:15)

Suy ngẫm về những lời thổ lộ của sứ đồ, người đã bắt chước Đấng Christ mà yêu hết lòng những người con cái Chúa đã giao cho ông chăm sóc, càng thấy bàng hoàng vì tình yêu Chúa vượt quá mọi khả năng hiểu biết của con người.

Nghĩ như vậy chúng ta càng mong muốn thay đổi, để không chỉ biết nhận, mà biết ban cho. Để mà không chỉ là một người con mãi chỉ muốn là trẻ nhỏ, ích kỷ chỉ biết đòi hỏi, mà là người con biết lớn lên trưởng thành để hầu việc Cha mình.

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru