"... một thiên sứ đã giữ chặt nhà của tôi xuống đất!"
"Tôi tỉnh giấc lúc 4:31 sáng," Jennifer Clark nhớ lại. "Cái giường đệm nước của tôi bị hất tung khỏi sàn, và nửa ngôi nhà trên xe của tôi đã lửng lơ trên không trung. Tôi thét lên, "Nhân danh Jê-sus, con kêu cầu huyết của Jê-sus trên những đứa con của con, trên chính con và ngôi nhà của con!"
Ngay lập tức, ngôi nhà quay trở lại vị trí cũ.
"Sau đó tôi nghe thấy tiếng đứa con gái nhỏ, Christina, kêu lên 'con kêu cầu một vòng đai huyết bao quanh cả cái bãi xe này!'
"Đến sáng hôm sau, tôi nhìn thấy một vết hằn thành đường rõ ràng, đó là chỗ mà khi chiếc xe bị nhấc một đầu lên và đã gây nếp nhăn trên thép. Tôi tin rằng khi tôi cầu nguyện, một thiên sứ đã ấn chặt nhà tôi xuống trở lại."
Từ 50 đến 90 phần trăm các ngôi nhà trên xe trong các bãi xe đã bị phá hủy. Vậy mà ở trong bãi nơi ngôi nhà trên xe của Jennifer Clark đỗ, chỉ có ba cái bị hư mất. Jennifer tin rằng ba cái nhà-xe đó đã bị tàn phá trước, còn những chiếc còn lại đã được gìn giữ bởi huyết của Chiên Con và lời làm chứng (lời tuyên xưng) của Christina.
Đức Chúa Trời đã nhớ đến
Những chấn động phản hồi và làn sóng tội phạm tiếp tục lay chuyển cả khu vực trong vòng nhiều tuần lễ sau cơn động đất đầu tiên. Những ngay cả trong những cơn nguy hiểm đó quyền năng của huyết không hề bị phai nhạt đi. Vào ngày 26 tháng Giêng, chín ngày sau cơn động đất, Larry và Suzi Fox đã chính mình khám phá ra điều đó.
Nhà của gia đình Fox đã im ắng khi Suzi tắt điện chuẩn bị đi ngủ tối hôm đó. Chị cũng không mong đợi Larry sẽ về nhà trước đêm khuya. Là người quản lý chính của một nhà hàng - là cái duy nhất trong cả dãy mở cửa làm việc từ sau động đất - anh rất là bận rộn trong những ngày cuối.
Đến 11 giờ đêm, Suzi đi kiểm tra theo lệ thường phòng ngủ đứa con gái hai tuổi Chelsea. Bước vào phòng ngủ, chị ngạc nhiên thấy cặp mắt mở to của Chelsea đang chăm chăm nhìn chị.
Thật kỳ lạ. Chelsea thường không bao giờ thức vào thời điểm này trong đêm. Tâm linh chị bỗng nhiên tỉnh táo, chị cảm thấy tín hiệu báo động của Đức Thánh Linh. Có điều gì đó không ổn rồi! Larry chắc đang lâm nạn!
"Chelsea," chị nói, "chúng ta cần phải cầu nguyện cho Bố." Không chút ngần ngừ, Suzi kêu cầu huyết của Jê-sus che phủ trên Larry và kêu gọi các thiên sứ đến gìn giữ anh. Sau đó chị cầm Kinh Thánh lên và cầu nguyện theo Thi thiên 91, "Cha ơi, con cảm tạ Ngài vì Larry đang núp dưới bóng của Đấng Toàn năng..."
Lúc 11 giờ 15 đêm, Larry đang thầm lặng làm việc trong văn phòng của mình tại nhà hàng, kết thúc việc sổ sách một ngày. Các cánh cửa nhà hàng đã đóng, hai két sắt đã khóa và đặt báo động chuẩn bị cho ban đêm.
Đột nhiên, cánh cửa văn phòng của Larry bật tung đổ xuống sàn và hai tên kẻ cướp xông vào anh. "Nằm xuống sàn!" một tên quát lên, chĩa họng súng lục vào đầu Larry.
"Hãy giết chúng nó luôn đi thôi!" Tên cướp khác gào lên khi nó tống hai người cùng làm việc với Larry vào văn phòng dưới họng súng.
Larry nằm trên nền nhà với một cảm giác bình an đáng kinh ngạc. Thầm cầu nguyện trong tiếng lạ, anh bình tĩnh nghe tiếng trao đổi của lũ cướp - cho đến khi anh nghe thấy một điều khiến ớn lạnh khắp cột sống lưng.
"Ta sẽ nhét chúng vào trong nhà lạnh!" một tên cướp nói.
"Chúa ôi, đừng vào trong nhà lạnh!" Larry biết rằng cái nhà lạnh của họ được trang bị một hệ thống cho phép mở cửa từ phía trong. Nhưng hệ thống đó đã bị hỏng trong cơn động đất.
"Tại đó có hai chiếc két sắt thấy được," Larry giải thích. "Đa số tiền nằm ở chiếc két sắt phía trên, nhưng bọn chúng hành động dường như là chúng không hề nhìn thấy nó. Chúng bảo tôi mở két sắt bên dưới ra."
Larry bò tới chiếc két và mở nó ra, chờ đợi những bước tiếp theo của chúng nó. Thật là một cú sốc, nhưng không còn có một "bước tiếp theo" nào nữa. Những tên cướp đơn giản vơ lấy tiền rồi bỏ đi, để lại Larry và những anh đầu bếp hoàn toàn không bị hề hấn gì.
Sáu ngày sau vụ cướp, Suzi Fox sanh đứa con thứ hai của họ - một đứa con trai. Họ đặt tên nó là Xa-cha-ri, có nghĩa là Đức Chúa Trời đã nhớ đến.
"Chúa đã làm nên sự phân biệt"
Mặc dù mỗi một câu chuyện thật quí giá, điều mà nhấn mạnh hơn hết trong những kinh nghiệm sống của những thành viên đó của Hiệp hội Cơ-đốc tại Thousand Oaks - đó là tính quy luật của chúng. Đó không phải là những sự kiện đơn độc riêng rẽ. Những lời làm chứng có thể được mỗi một thành viên trong Hiệp hội Cơ-đốc tại Thousand Oaks kể lại rằng không một ai trong số họ bị mất sự sống hoặc nhà ở của mình trong trận động đất và những hậu quả của nó.
Có lẽ điều thậm chí còn quan trọng hơn, là họ không hề bị mất đi sự bình an và yên ổn trong gia đình mình. Không như hàng ngàn những đứa trẻ Ca-li-for-nia, chúng bị sốc quá vì động đất đến nỗi chúng phải cần đến sự điều trị tâm thần, nhiều đứa trẻ trong Hội Thánh của Stin kết quả là càng lớn lên với lòng tin chắc chắn vào sự che chở bảo vệ của Đức Chúa Trời còn hơn trước kia.
"Đến khi thời kỳ tai nạn đến với đất Ê-díp-tô trong những ngày Môi-se, Chúa đã làm ra sự phân biệt giữa những người Ê-díp-tô và người Y-sơ-ra-ên," Arland nói. "Và thời gian càng đến gần những ngày sau rốt, thì sẽ có động đất, đói kém, chiến tranh và tiếng đồn về chiến tranh. Nhưng, bao giừo cũng sẽ có sự khác biệt giữa thế gian và Hội Thánh."
Và sự khác biệt đó là Huyết của Jê-sus. Và nó sẽ vẫn đứng vững thậm chí khi cả trái đất này rung chuyển trong sự bất an. Những thành viên của Hiệp hội Cơ-đốc tại Thousand Oaks đã kinh nghiệm và tin tưởng sắt đá về điều đó.
(Theo bài viết của Hội truyền giáo Kenneth Copeland - 1998
ND - Q.H. Tinlanh.Ru)
- << Trang trước
- Trang sau

