Vượt giới hạn của tình cảm

Vuot-gioi-han-cua-tinh-cam
Ê-phê-sô 4:32 (VI1934)

Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ vậy.

Bóng tối chẳng thể xua tan đi bóng tối, mà chỉ có sự sáng làm được điều đó. Thù hận cũng không thể xua tan đi thù hận, điều đó chỉ có tình yêu thương mới làm được. ― Martin Luther King Jr.

Một trong những nan đề lớn nhất và khó giải quyết nhất trong cuộc sống, thậm chí có thể gọi là một giới hạn ít người vượt qua được, đó là không thể nào giải phóng mình khỏi những thù hận dai dẳng. Có khi bắt đầu từ những chuyện rất nhỏ chẳng đáng nói. Vậy mà nó lại thành một cái cớ để giận dỗi mếch lòng ngày càng nhân lên, thành sự hận thù. Người khôn ngoan có thể hiểu và cố gắng thoát ra, nhưng muốn mà vẫn không thể tha thứ được.

Chắc bạn cũng đang chứng kiến những sự thù hận, không tha thứ đang hành hạ và hủy hoại tinh thần và cuộc sống rất nhiều người. Nhưng dù biết vậy mà tự người ta vẫn không tha thứ được cho nhau, chịu để những tháng ngày của mình trên đất bị đầu độc đến mức mất hết niềm vui và ý nghĩa.

Có lẽ nguyên nhân gây nên thất bại chung đó của nhiều người trong chúng ta, đó là bản năng sống chỉ biết dựa vào tình cảm và trách nhiệm.

Anh đã tốt với tôi, thì tôi có thiện cảm với anh và sẽ tốt lại với anh. Tiêu biểu là các quan hệ người thân trong gia đình, họ hàng, giữa các bạn bè cùng học, cùng làm việc... Cha mẹ tốt với con và mong con hiếu thảo, làm theo ý mình... Bạn bè tốt với nhau và mong người bạn mình cũng giữ thái độ tôn trọng đúng mức.

Nhưng nếu có ai đã cư xử thiếu tình cảm, thiếu trách nhiệm, thậm chí đã làm điều xấu hại người ta, thì người ta sẽ rất giận và ghi nhớ thành mối hận thù dai dẳng, trói buộc chính mình vào sự cay đắng khôn nguôi.

Để phá vỡ xiềng xích cay đắng, giải phóng chính mình mà tìm lại được niềm vui, cần một điều lớn hơn nhiều cả tình cảm và trách nhiệm. Lúc này chúng ta cần phải có đức tin.

Cô-lô-se 3:
13 nếu một người trong anh em có sự gì phàn nàn với kẻ khác thì hãy nhường nhịn nhau và tha thứ nhau: như Chúa đã tha thứ anh em thể nào, thì anh em cũng phải tha thứ thể ấy.
14 Nhưng trên hết mọi sự đó, phải mặc lấy lòng yêu thương, vì là dây liên lạc của sự trọn lành.

Đức tin biết và làm theo chân lý. Không bị giới hạn bởi cảm xúc và những suy nghĩ thiệt hơn. Đức tin là sống vượt được lên trên giới hạn tự nhiên của con người.

Đức tin nhận biết sự tha thứ của Đức Chúa Trời dành cho mình, nên mới có thể nhường nhịn và tha thứ cho nhau được. Một chân lý đơn giản mà sẽ là một sự sáng quyền năng có thể xua đi mọi bóng tối của hận thù, đó là khi mỗi chúng ta nhận thức được Chúa Trời yêu thương và đã quyết định tha thứ cho chính con người mình. Có sự sáng đó soi trong lòng, ta mới tập lấy đức tin mà tha thứ được người khác.

Đức tin giúp con người bất toàn và hẹp hòi mặc được lấy tình yêu thương CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI, nhờ đó để mà sống yêu thương và tha thứ. Tình cảm của con người không đủ, nhưng đã có tình yêu thương của Đức Chúa Trời, đã bày tỏ ra qua thập tự giá của Chúa Je-sus, đủ để làm sự nhân từ và thương xót cứu rỗi cả nhân loại, thì sẽ đủ để giúp cho mọi mỗi người chúng ta tha thứ để thoát được khỏi mọi hận thù đang đầu độc con tim.

Hãy đến với Chúa Jê-sus. Hãy hòa mình với sự sáng. Mặc lấy tình yêu thương. Và khi đó bạn sẽ trở thành một con người khác hẳn, nhún nhường nhịn nhục hơn, cao thượng hơn, rộng lượng hơn, nhân từ hơn, tốt lành hơn, và thật sự yêu thương hơn.

Và cũng chỉ bằng cách đó bạn mới xua đuổi được những bóng tối mà đem đến cho mình và người xung quanh sự sáng.

A-men!
MS Quốc Hùng.
Những hạt giống đức tin - 8-2013.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru