Thư giãn

thien-su-tre-em-cuoiMột tín đồ nọ bị đắm tàu và lạc vào một hòn đảo không có người ở. Một năm sau mới có tàu đến đón anh ta. Họ nhìn thấy trên hòn đảo ngôi nhà anh ta đã kịp xây với sân, vườn, chuồng dê, tóm lại là đủ cả. Xa đằng sau ngôi nhà, lại có hai nhà thờ. Người ta bèn hỏi: “Tại sao phải có hai nhà thờ?”
“Đây là nhà thờ của tôi, còn kia là nhà thờ của phái khác mà tôi không bao giờ đi.”

Một cụ già nào đó đã nhận xét một câu như thế này: “A-đam là người đàn ông đầu tiên đã phải phàn nàn về đồ ăn mà vợ cho mình ăn.”

 

Bà nội thăm hỏi đứa cháu mình: “Bố mày vẫn còn nhớ đến Chúa mỗi khi ngồi vào bàn ăn đấy chứ?” – “Vâng”, đứa trẻ trả lời, “mới chiều hôm qua thôi, khi ngồi vào bàn ăn bố cháu còn nói – Chúa ơi, lại là món cháo mạch à!”

 

Sáng chủ nhật, cậu con trai thức dậy và có cuộc tranh luận với mẹ mình
“Mẹ ơi con chẳng đi Hội thánh đâu, toàn gặp những người thọc mạch chuyện người khác thôi”
“Kệ họ, con phải đi Hội thánh, con ạ”
“Mẹ ơi nhưng ở đó chẳng ai yêu con cả, chẳng ai chào đón con cả”
“Nhưng có Chúa yêu con, con nhất định phải đi Hội thánh”
“Mẹ xem có lý do nào khác có sức thuyết phục hơn không”
“Con nhất định phải đi, con là mục sư Hội thánh cơ mà”

 

Một tín đồ đến gặp mục sư: “Mục sư ơi, con bị mất xe đạp, không biết có ai trong Hội thánh đã lấy mà con không biết làm cách nào để phát hiện được là ai đã làm chuyện đó”
“Ồ, rất đơn giản, - ông mục sư đáp, con hãy đọc trước mặt tất cả mọi người Mười điều răn, khi đọc đến điều răn “ngươi chớ trộm cướp” – nếu thấy ai đỏ mặt lên thì đó là thủ phạm.
Sau đó ít lâu ông mục sư gặp lại người kia, bèn hỏi xem anh ta đã tìm ra được kẻ trộm chưa.
“Ồ không”, - người kia bối rối trả lời, “mọi chuyện lại xảy ra khác hẳn. Khi con đọc đến điều răn – “Ngươi chớ phạm tội tà dâm” thì con nhớ ra được mình để quên xe đạp ở chỗ nào.”

 

Một người chết và hồn anh ta lìa khỏi xác. Anh ta đến nơi có hai cánh cửa, một đề chữ “thiên đàng”, một đề “địa ngục”. Sau cánh cửa “thiên đàng” văng vẳng tiếng hát thánh ca, thoang thoảng mùi hoa, và thấp thoáng bóng người đi lại như bay với đôi cánh trắng.
“Ôi chao, chỗ này buồn tẻ thật, cả đời chỉ có hát thánh ca và ngửi hoa thôi à”, người này nghĩ thầm và quyết định nghé nhìn xem có gì sau cánh cửa “địa ngục”. Anh ta thấy một đám đông đang vui say sưa trong tiếng nhạc dập dình, đầy khói thuốc, men rượu và tiếng những cô gái đang cười đùa eo éo mời gọi.
“Đây rồi, đúng là những thứ mình quen mình thích” – anh ta nghĩ vậy và liền tiến bước vào luôn. Nhưng vừa khi anh ta đặt chân vào sau ngưỡng cửa, đám đông náo nhộn lúc nãy biến mất, và một lũ quỉ sứ chạy ào lại và trói anh ta đem đi đến chỗ có những vạc dầu cháy.
“Dừng lại”, - anh này kêu lên, “tôi thấy và đến chỗ đám hội có bia rượu và con gái cơ mà”.
Lũ quỉ cười phá lên: “À, đấy chỉ là quảng cáo thôi”

 

(sưu tầm và dịch - Tinlanh.Ru)

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru