Ánh sao Giáng Sinh

Bạn có thấy ánh sao đó không?

Tôi hỏi như vậy để bạn thử xem lại xem mình có hay ngước đầu lên trời không, hay là chỉ hoàn toàn tập trung vào những gì diễn ra trên đất. Chúng ta không phải là những người mơ mộng viễn vông, nhưng ai trong số chúng ta mà chẳng có lúc dứt mình ra khỏi những lo lắng và bận rộn đời thường, để lặng người đi mà ngắm nhìn bầu trời đêm huyền ảo cao xa, lung linh hàng triệu ngôi sao trong những đêm đẹp trời không mây.

Bầu trời ban ngày đẹp đẽ mạnh mẽ trong vinh hiển của ánh sáng mặt trời, còn bầu trời đêm đẹp vì có những ngôi sao. Những toà nhà cao tầng chọc trời không che khuất được chúng. Những bóng đèn đủ màu sắc trên đường phố và các toà nhà cũng không thay thế được chúng. Tâm hồn các nhà thơ, nhất là các trái tim đang yêu, được cảm hứng rung động không phải với những ánh đèn, mà là bởi cớ trời sao...

Có những khi mà nhìn lên sao trời lại giúp người ta khỏi tai hoạ – đó là khi trong đêm tối cần đến định hướng để khỏi bị lạc đường, để vượt qua được rừng sâu về được đến đích, để chiếc thuyền giữa đại dương vào được bờ bến an toàn. Người nào biết nhìn trời sao thì như nắm được la bàn trong tay.
Nhà nông thì nhìn sao để biết thì tiết mà gieo trồng, các nhà bác học thì nhìn sao để nghiên cứu về vũ trụ, về các khoảng cách, về các quá trình phản ứng vật lý v.vv...

Nhưng, ngoài những trường hợp đó ra, chúng ta còn nhìn lên trời vì một lý do nào đó khác nữa. Có lẽ đó là sự huyền bí, có lẽ đó là cảm giác thiêng liêng, xuất phát từ cõi lòng mỗi một con người với tiềm thức rằng có một Đức Chúa Trời, có Đấng Tối cao trên trời đang tể trị và có thể động chạm đến cuộc đời của mình. Cho đến gần đây, khi mà loài người chưa có kính thiên văn và vật lý học hiện đại, trí óc còn chưa bị lẫn lộn với những con số và những câu chuyện viễn tưởng, thậm chí ngay cả bây giờ khi những kiến thức đó đã đầy trong đầu, người ta vẫn nhìn lên trời sao để tìm kiếm một dấu hiệu, một sự chỉ dẫn nào đó từ thiên thượng. Mỗi một dấu hiệu lạ trên trời sao thường được chú ý và dự đoán là một điềm báo về một sự kiện quan trọng sẽ xẩy ra trên đất. Và Đức Chúa Trời cũng là Đấng biết rất rõ tâm lý đó của loài người...

Vào hai ngàn năm về trước, có một ngôi sao kỳ lạ xuất hiện. Rất rõ và rất sáng để không thể nhầm lẫn được. Nhưng cũng kỳ lạ là không phải ai cũng nhìn thấy nó.

Người phải thế nào mới thấy được ánh sao đó? Vì thời đó có biết bao nhiêu nhà chiêm tinh, chuyên bói toán để tìm kiếm tiền bạc và quyền lực cho bản thân... Họ không thể nhìn thấy được ánh sao này, đơn giản vì Đức Chúa Trời cực kỳ ghét những kẻ chiêm tinh bói toán, dám bịa đặt thay mặt thiên giới mà nói tiên tri để thao túng được người ở địa giới.

Nhưng có ba vị vua đã nhìn được thấy ánh sao đó. Trong bản Kinh thánh tiếng Việt phổ thông dùng từ “bác sĩ” để gọi họ, nhưng thực ra họ không phải là bác sĩ chữa bệnh như chúng ta gọi ngày hôm nay. Đó là ba nhà lãnh đạo thông thái, có quyền chức và giàu có, họ là vua trong lãnh thổ của họ. Họ vẫn thường quan sát bầu trời cao, không phải với mục đích cá nhân ích kỷ như những nhà chiêm tinh bói toán, mà với một tấm lòng khát khao tìm kiếm về Đấng Tối cao trên trời. Chúng ta biết rằng họ từ phương xa đến, tức là họ không phải là người Y-sơ-ra-ên dân sự của Đức Chúa Trời (nói như ngày hôm nay thì họ chưa phải là con cái Chúa), không có trong tay Kinh thánh để được biết về Ngài, cho nên họ cũng không biết phải tìm Ngài ở đâu và tìm Ngài như thế nào.

Nhưng họ có tấm lòng, và Chúa thấy điều gì ở trong lòng của họ. Ngài đã quyết định dùng ngôn ngữ con người để nói chuyện với con người, dùng một ngôi sao sáng để lôi cuốn và dẫn dắt họ đến với Ngài.



© 1999-2017 Tinlanh.Ru