Nếu phải chọn...

ai-muon-theo-ta

Bạn thân mến, nếu phải ghi ngay ra bây giờ không nghĩ ngợi 10 điều mong ước cho cả cuộc đời mình, bạn sẽ ghi ra những điều nào? Hãy cố gắng thử ghi ra trước khi đọc tiếp...
...
...
...
...
...
...
...
...
...
...

Bây giờ, nếu thật ra chỉ được chọn ba điều, bạn sẽ phải gạch bớt đi những gì khỏi danh sách?
...
Và nếu cuối cùng chỉ được chọn một thôi, thì điều gì còn lại?

Nếu bạn là một tín đồ cơ-đốc, hy vọng là trong danh sách rút gọn của bạn vẫn có mong ước là cuối cùng lên được thiên đàng...

 

Rồi Đức Chúa Jêsus phán với các môn đồ rằng: "Nếu ai muốn theo Ta thì phải từ bỏ chính mình, vác thập tự giá mình mà theo Ta. Vì bất cứ ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai vì Ta mà mất mạng sống thì sẽ tìm lại được. Nếu người nào được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì? Người ấy sẽ lấy gì mà đổi linh hồn mình lại? (Ma-thi-ơ 16:24-26)

 

Nếu thời đó ma quỉ đã lừa được Phi-e-rơ, thì bây giờ mưu chước đó vẫn thành công với nhiều người tin Chúa. Ngày nay vẫn có rất nhiều cơ-đốc nhân xưng Jê-sus là Cứu Chúa của mình, nhưng không muốn sống một đời sống mang thập tự giá. Có nhiều người hâm mộ, nhưng chưa phải là môn đệ Chúa Jê-sus. Theo Chúa, nhưng chẳng nghĩ việc Đức Chúa Trời, mà chỉ lo việc đời riêng mình thôi.

Thí dụ: đến với Chúa được chữa lành, nhưng 10 người thì cả 9 chẳng quay lại cảm ơn (Lu-ca 17:17). Khỏe như Sam-sôn, mà phung phí ơn Chúa vào những điều vô ích. Được Chúa cho bánh ăn no (chúc phước cho công việc), nhưng chẳng muốn tham gia làm công việc Đức Chúa Trời (Giăng 6:26-29). Mải lo lắng về đời nầy, mê đắm giàu sang, lòng tham muốn nhiều thứ đến nỗi nghẹt ngòi đạo, và trở nên không trái (Mác 4:19). Đi theo hầu việc Chúa, thì không muốn phục vụ, mà chỉ lo tranh nhau ai lớn hơn ai (Mác 9:34-35).

Chúng ta tin chắc rằng trong Tin lành trọn vẹn có đủ cả sự cứu rỗi linh hồn cùng với những phước lành mọi mặt cho đời sống con người, và cuộc sống theo Chúa không nhất thiết phải là tu hành khắc khổ. Nhưng nếu có những hoàn cảnh buộc phải chọn điều quan trọng duy nhất cần giữ, liệu chúng ta có chọn đúng linh hồn mình?

"Nếu hy vọng của chúng ta trong Đấng Christ chỉ hướng về cuộc sống nầy mà thôi, thì trong tất cả mọi người, chúng ta là những người thảm hại hơn hết" (1 Cô 15:19).

Những người khốn khổ hơn hết là những người có tất cả thế gian mà đánh mất chính linh hồn mình. Khi chạy theo những kế hoạch của tham vọng cá nhân, bị cuốn hút bởi đời này mà lạc lối thiên đàng.

Đây không phải là vấn đề có đeo cây thánh giá hay không, nơi ở nơi làm việc có phô bày biểu tượng đức tin cơ-đốc hay không, mà đây là thái độ sống cuộc sống hàng ngày theo Chúa. Chúa Jê-sus nói rõ: "phải tự bỏ chính mình, vác thập tự giá mình mà theo Ta."

Thập giá không phải là gánh nặng, nỗi khổ đau, số phận hẩm hiu như cách nói của một số người khi than thở - "đây là thập giá tôi phải mang suốt đời". Thời Chúa Jê-sus, khi nói đến thập tự giá, ai cũng hiểu đó là công cụ để xử tử hình. Là biểu tượng của một cái chết đau đớn cho xác thịt. Cho nên mang thập tự giá là chết cái tôi ích kỷ của mình đi.

Đó là một đòi hỏi đầu phục tất cả, ngay cả những gì mình quí nhất, dâng cho Đức Chúa Trời. Đấy là một đức tin nghiêm túc.

Đấy là tìm Lời Chúa dạy để sửa đổi mình dù bản thân không thích, nếu phải chọn thì chọn sự kính sợ Chúa mà bỏ những điều dữ và làm theo những điều lành. Đấy là tìm ý Chúa để nếu phải chọn thì theo ý Chúa chứ không đòi Chúa phải theo ý mình.

Mất sự sống mình vì Chúa – tức là tôn Ngài làm Chúa thật sự trong lòng mình, đầu phục ý chí của cái tôi mình, coi ý chỉ Ngài là tối thượng trong mọi quyết định và lựa chọn của cuộc sống. Tưởng rằng như thế là mất đi tất cả, nhưng khi đã quyết tâm đầu phục, thì Chúa lại cho chúng ta được lại tất cả, tốt lành hơn gấp bội.

Áp-ra-ham đã có đức tin để vâng lời Chúa dâng con trai đầu lòng mình là I-sác. Ông đi theo lời Chúa truyền bảo mình mà không nghi ngại, lên núi để dâng hiến tế mà vẫn tin rằng cả hai cha con sẽ được quay về cùng nhau. Bằng cách nào thì ông không biết, chỉ biết chắc rằng đứa con này là do chính Chúa đã ban cho ông, thì Ngài cũng không bao giờ cướp đi mất. Nhưng khi quyết tâm dâng sự sống đứa con mình vào trong tay Chúa, thể hiện đức tin mình nghiêm túc qua hành động, Áp-ra-ham không bị mất con mà được Chúa chứng nhận là người công chính, và sau đó ông còn nhận được sự sắp đặt sẵn trong chương trình của Đức Chúa Trời, cả giao ước đời đời với dòng dõi của mình nữa.

Đức tin là những quyết định nghiêm túc, là mang thập tự giá của mình trong lựa chọn hàng ngày.

Chúa Jê-sus đã nghiêm túc đến cùng, phó sự sống Mình vì sự cứu rỗi chúng ta, chịu cái chết đau đớn trên thập tự giá. Vậy nên chúng ta cũng hãy có đức tin xứng đáng để đầu phục sự sống mình cho Chúa, nhờ Ngài loại bỏ những gì ích kỷ sai trái và tội lỗi, và trả lại cho chúng ta một sự sống mới đầy phước hạnh theo cách sống như Lời Kinh thánh dạy với quyền năng vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Hãy lựa chọn không chỉ thuộc đám người hâm mộ, mà thực sự là môn đệ, người theo Chúa Jê-sus!

A-men!

 

Ms Quốc Hùng
17.03.2013



© 1999-2017 Tinlanh.Ru