Bài học những kẻ đã ngã trong sa mạc

moses breaking-tablets
Bạn thân mến,

Kinh thánh là sách để Chúa truyền dạy đức tin, cho nên chúng ta đọc thấy rất nhiều câu chuyện chiến công kỳ diệu của đức tin con người, nhưng cũng có ghi chép những kinh nghiệm thất bại đau đớn của những người khác nữa, để làm gương răn bảo chúng ta.

Trong 1 Cô-rinh-tô đoạn 10 có nói đến NĂM ĐIỀU GHÊ GỚM mà dân sự của Chúa đã phạm. Mặc dù họ cũng được Chúa kêu gọi, được nuôi dưỡng, được dẫn dắt, được báp têm trong nước và trong quyền phép Đức Thánh Linh - nhưng vì những tội này đã làm họ không đẹp lòng Đức Chúa Trời (đã mất ơn) đến nỗi phải bỏ xác nơi đồng vắng:

1 Cô-rinh-tô 10
1 Vả, hỡi anh em, tôi chẳng muốn cho anh em không biết tổ phụ chúng ta đều đã ở dưới đám mây, đi ngang qua biển, 2 chịu Môi-se làm phép báp tem trong đám mây và dưới biển, 3 ăn một thứ ăn thiêng liêng; 4 và uống một thứ uống thiêng liêng; vì họ uống nơi một hòn đá thiêng liêng theo mình và đá ấy tức là Ðấng Christ. 5 Song phần nhiều trong vòng họ không đẹp lòng Ðức Chúa Trời, nên đã ngã chết nơi đồng vắng.

Cũng về những người đó, sách Hê-bơ-rơ phán định rằng đó là những kẻ được nghe tiếng Chúa, nhưng đã nổi loạn và chọc giận Ngài vì cớ không tin và không chịu vâng lời noi theo đường lối của Đức Chúa Trời.

Hê-bơ-rơ 3
16 Vả, ai là kẻ nghe tiếng Ngài rồi nổi loạn, há chẳng phải những người nhờ Môi-se dẫn ra khỏi xứ Ê-díp-tô sao? 17 Ðức Chúa Trời đã giận ai trong bốn mươi năm? Há chẳng phải giận nhiều kẻ phạm tội, mà thây họ ngã trong đồng vắng sao? 18 Ngài lại thề với ai rằng không được vào sự yên nghỉ của Ngài? Há chẳng phải với những người không vâng lời sao? 19 Vả, chúng ta thấy những người ấy không thể vào đó được vì cớ không tin.

ĐƯỢC CHÉP LẠI ĐỂ LÀM GƯƠNG

Muốn giữ đức tin mình, chúng ta phải có ý thức biết giữ gìn mình khỏi những điều này.

6 Mọi điều đó đã xảy ra để làm gương cho chúng ta, hầu cho chúng ta chớ buông mình theo tình dục xấu, như chính tổ phụ chúng ta đã buông mình.

1. BUÔNG MÌNH THEO DỤC VỌNG XẤU - dục vọng xấu chính là những đòi hỏi theo tính xác thịt của con người. Đang trên đường đến đất hứa nhắm mục đích lớn lao cao cả, mà họ không muốn chịu thiếu thốn tạm thời, kêu ca khóc lóc chỉ vì thiếu những đồ ăn khoái khẩu (Dân số ký 11). Với những linh hồn mà cảm thấy khô héo mòn mỏi chỉ vì thèm nhớ những miếng ăn ngon, thì đất hứa của Đức Chúa Trời quả là điều quá xa vời với họ. Chúa đã phán định là những người như vậy là không xứng được vào đất hứa. Ngày hôm nay, cũng chính những người đòi hỏi làm sao theo Chúa phải được ấm êm xác thịt, nuông chiều cho các loại dục vọng xấu của mình và không chịu ăn năn để rèn tập chế ngự chúng, sẽ còn phải nếm trải mọi sự khắc nghiệt của sự phán xét nơi đồng vắng.

7 Cũng đừng thờ hình tượng nữa, như mấy người trong họ, theo lời chép rằng: Dân sự ngồi mà ăn uống, rồi đứng dậy mà chơi dỡn.

2. THỜ THẦN TƯỢNG - dân sự được cứu ra khỏi Ai-cập như những người nô lệ tay trắng, nhưng Chúa đã thúc giục lòng những người chủ Ai-cập đều đem vàng bạc đến tặng mà tiễn đưa họ đi. Rõ ràng là Chúa đã ban cho họ những tài sản đó. Vậy mà ở trong đồng vắng họ đã lấy chính những vàng bạc đó để đúc tượng bò vàng, làm thần tượng cho mình mà thờ lạy (Xuất Ê-díp-tô ký 32). Có phải vẫn có nhiều tín đồ thời nay đã được Chúa ban phước dư dật trong công việc, nhưng lại sa ngã biến chính của cải thành thần tượng của mình không? Không một người nào có thể một lúc thờ hai chủ được, vậy nếu bạn tôn thờ ai khác nữa ngoài Đức Chúa Trời, thí dụ thần tài hoặc những ông thần bà thánh nào đó, nghĩa là bạn đang lạc đường về đất hứa.

8 Chúng ta chớ dâm dục như mấy người trong họ đã dâm dục, mà trong một ngày có hai vạn ba ngàn người bị bỏ mạng.

3. DÂM DỤC - ở đây có ý rộng hơn là việc phạm tội về mặt tình dục đơn thuần. Sự kiện này được chép đến trong Dân số ký 25, ghi rõ rằng tội mà dân sự đã phạm là đi thông dâm với những con gái Mô-áp. Khi họ xâm phạm giới mạng của Chúa về việc gìn giữ dòng dõi thánh (chỉ được lấy người cùng dòng dõi đức tin), họ đã sa ngã tệ hại hơn nữa, khi nghe theo những lời dụ dỗ của các cô gái Mô-áp, để sấp mình thờ lạy các thần người ngoại.

Theo cách nói hình ảnh của Kinh thánh, họ đã phạm tội ngoại tình thuộc linh, phản bội Đức Chúa Trời. Từ việc không chịu kiềm chế tình dục, họ đã sa đà vào sự thông dâm với các thần người ngoại, là điều ghê tởm trước mặt CHÚA, và hệ quả là họ mất phần sản nghiệp đời đời.

9 Cũng chớ thử thách Chúa như mấy người trong họ đã thử thách mà bị loài rắn hủy diệt.

4. THỬ THÁCH CHÚA - là thái độ của một người thách thức và đòi hỏi Chúa làm điều theo ý mình. Họ không thích theo Chúa mà phải đi trong đồng vắng, mà phải sống thiếu tiện nghi. Thí dụ điển hình - là cách mà ma quỉ đã cám dỗ Chúa Jê-sus trong đồng vắng, thử thách Ngài - nếu ngươi thật là Con Đức Chúa Trời, hãy làm điều này điều kia, hãy chứng tỏ mình đi... Chúa sẽ chẳng bao giờ tỏ mình cho những kẻ thách thức.

Bạn thân mến, Đức Chúa Trời không phải là có đó để hầu việc theo ý con người, mà con người sinh ra là để hầu việc theo ý Đức Chúa Trời. Cho nên theo Chúa hầu việc Chúa mà không chịu theo ý Ngài, không sẵn sàng chịu khó khăn và áp lực từ thế gian, đòi hỏi Chúa một cách quá đáng hết điều này điều kia, tức là chê bỏ chương trình tốt lành của Đấng tối cao cho chính đời sống mình.

10 Lại cũng chớ lằm bằm như nấy người trong họ đã lằm bằm mà bị chết bởi kẻ hủy diệt.

5. LẰM BẰM - là thái độ phàn nàn và oán trách ra miệng. Đây là một tội được xếp ngang hàng với những tội gớm ghê nói trên, vì sự phá hoại ghê gớm của nó là không chỉ đầu độc tinh thần và suy nghĩ của một người, mà còn phá hoại đức tin của nhiều người khác nữa.

Cùng nhìn vào một thực tế, nhưng những người có đức tin thì thấy và nói lời tích cực động viên mọi người, còn những kẻ lằm bằm thì chỉ nhìn thấy những điều tiêu cực. Tệ hơn nữa là họ lớn tiếng mà kêu ca về tình trạng hiện thời, mà không nghĩ rằng đã có Chúa dự định sẵn sự chu cấp. Họ phàn nàn khi ra khỏi xứ Ai-cập mà chưa có đồ ăn, trong khi Chúa đã dự định sẵn cho họ ma-na từ trời. Họ kêu ca khi đi trong sa mạc thiếu nước, trong khi Chúa đã bố trí mạch nước sẽ phun ra từ phiến đá cho họ uống... Họ cũng thường xuyên oán trách những người tôi tớ Chúa là Môi-se và A-rôn, từ chối đi theo đường lối mà Chúa đã dẫn dắt qua những con người này. Họ bất chấp một sự thật là nếu không phải là người được Chúa chọn và ban ơn, thì mọi xác thịt chẳng có thể nào gánh vác được công việc của Đức Chúa Trời. Khi họ ép Môi-se quá đến nỗi Chúa phải làm ra dấu lạ để chứng tỏ ơn lựa chọn của Ngài trên Môi-se, cũng là lúc mà đất há hoác miệng ra và nuốt lấy những kẻ lằm bằm xúi giục phản loạn (Dân số ký 16).

Đó là kiểu thái độ nghịch với đức tin và những lời làm chứng phao phản. Cùng đi do thám xứ (Dân số ký 14), nhưng có hai anh hùng đức tin thấy được xứ tốt lành Chúa ở cùng mình, còn mười người kia thì về phao phản và nói xấu về xứ tốt tươi mà Chúa đã sắp đặt để ban cho họ. Thái độ lằm bằm bị Chúa coi như là thái độ khinh thường Ngài, và Chúa đã thề là những kẻ đó sẽ phải bỏ thây nơi đồng vắng.

Nếu bạn có nếp nghĩ tiêu cực, và một thói quen tệ hại là thích nói những điều đó ra thành lời, là bạn đang phao phản đường lối và sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời, và đang phá hoại công việc của Ngài đó. Giữa một thế gian hư hỏng đầy những cám dỗ và tội lỗi, Đức Chúa Trời đã kêu gọi những con người bất toàn, rồi sắp đặt chúng ta cùng vào một thân thể, ban cho mỗi người một vị trí theo ý Ngài lấy làm tốt mà chỉ định (1 Cô 12:18). Nếu Chúa đã đặt ai vào vị trí nào, nghĩa là Ngài tin tưởng và cho họ cơ hội, để họ vừa hầu việc vừa sửa đổi dần dần, và như vậy mỗi người đều sẽ được phục vụ theo ân tứ mình có trong những kế hoạch của Chúa, để rồi cuối cùng mọi sự hiệp lại sẽ có ích cho tất cả mọi người. Không có nhận thức đó, không có tình yêu thương và sự nhịn nhục để tiếp nhận mọi người mọi việc và vui thỏa trong mọi sự, thì bạn sẽ khô cạn đức tin và kết thúc ở sa mạc chứ không vào được sản nghiệp mình trong miền đất hứa.

11 Những sự ấy có nghĩa hình bóng, và họ đã lưu truyền để khuyên bảo chúng ta là kẻ ở gần cuối cùng các đời.

Kinh thánh là quyển sách Chúa cho viết ra để sản sinh ra đức tin cho chúng ta được phước. Nhưng những gương xấu này đã phải được lưu chép lại là để khuyên bảo chúng ta cách giữ được đức tin mình. Hãy tự nhắc nhau, soi vào tấm gương của họ, để giữ mình khỏi ngã! Kể cả những ai tưởng mình đang đứng nữa...

12 Vậy thì, ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã.
13 Những sự cám dỗ đến cho anh em, chẳng có sự nào quá sức loài người. Ðức Chúa Trời là thành tín, Ngài chẳng hề cho anh em bị cám dỗ quá sức mình đâu; nhưng trong sự cám dỗ, Ngài cũng mở đàng cho ra khỏi, để anh em có thể chịu được.

Bạn thân mến,

Tin lành tuyệt vời ở chỗ bao giờ cũng có sự cứu giúp của Đức Chúa Trời trong mọi sự yếu đuối của con người. Giữa cám dỗ, hãy kêu cầu Chúa. Hãy quyết tâm nhờ cậy quyền phép Ngài mà vượt qua cám dỗ, để tiếp tục theo đuổi sự kêu gọi trên trời của Chúa cho mỗi chúng ta, cuối cùng là đến được mục đích đời đời!

Hê-bơ-rơ 3
12 Hỡi anh em, hãy giữ lấy, kẻo ai trong anh em có lòng dữ và chẳng tin mà trái bỏ Ðức Chúa Trời hằng sống chăng. 13 Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là "Ngày nay," hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng.

Hãy chia sẻ về những điều này với nhau, và phải khuyên bảo nhắc nhở để giúp nhau cùng vào được sự yên nghỉ của Đức Chúa Trời!

MS Quốc Hùng
Hội thánh Tin lành Moskva. 1-2015
Tinlanh.Ru - Những hạt giống đức tin.

Xin lưu ý: khi các bạn chia sẻ và sao chép, nhớ giữ nguyên tên tác giả và xuất xứ (bản quyền) bài viết, cảm ơn các bạn về sự thông công trong tình yêu của Đấng Christ!

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru