Tại sao 38 năm?

 Hay dung day vac giuong nguoi va di 800

Nhiều khi câu trả lời cho những vướng mắc lâu năm trong cuộc sống lại đến với chúng ta một cách bất ngờ nhất. Chúa đã nhiều lần dạy dỗ tôi bằng cách như vậy. Tôi muốn cùng với các bạn đọc một câu chuyện được chép trong Kinh thánh, và học hỏi những điều Lời Chúa muốn dạy chúng ta.
Giăng 5:1-9
1 Kế đó, có một ngày lễ của dân Giu-đa, Ðức Chúa Jêsus lên thành Giê-ru-sa-lem.
2 Số là, tại thành Giê-ru-sa-lem, gần cửa Chiên, có một cái ao, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Bê-tết-đa, xung quanh ao có năm cái vòm cửa. 3 Những kẻ đau ốm, mù quáng, tàn tật, bại xuội nằm tại đó rất đông, chờ khi nước động; 4 vì một thiên sứ thỉnh thoảng giáng xuống trong ao, làm cho nước động; lúc nước đã động rồi, ai xuống ao trước hết, bất kỳ mắc bịnh gì, cũng được lành.
5 Nơi đó, có một người bị bịnh đã được ba mươi tám năm. 6 Ðức Chúa Jêsus thấy người nằm, biết rằng đau đã lâu ngày thì phán: Ngươi có muốn lành chăng?
7 Người bịnh thưa rằng: Lạy Chúa, tôi chẳng có ai để quăng tôi xuống ao trong khi nước động; lúc tôi đi đến, thì kẻ khác đã xuống ao trước tôi rồi.
8 Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đứng dậy, vác giường ngươi và đi. 9 Tức thì người ấy được lành, vác giường mình và đi. Vả, bấy giờ là ngày Sa-bát.

Cái ao đặc biệt

Một chi tiết đầu tiên, mà khi đọc chúng ta phải chú ý đến, là cái ao này có năm vòm cửa. Có vòm cửa, nghĩa là có những bức tường vây quanh nữa. Đây là trường hợp thật hiếm có, cái ao này phải có gì đặc biệt lắm, để người ta phải xây xung quanh nó những cột trụ và những vòm cửa. Trong lịch sử thành Giê-ru-sa-lem có kể rằng cái ao này xưa kia vốn là một nguồn suối nước khoáng rất trong, lớn nhất trong cả thành phố. Và nước khoáng nóng này còn nổi tiếng là quí giá vì có tác dụng chữa bệnh nữa. Vì nó nằm ngay cạnh đền thờ (gần cửa Chiên), nên các thầy tế lễ lấy luôn nó để dùng riêng cho nhu cầu của đền thờ, xây xung quanh nó những vòm cửa bằng những cột trụ và các mái vòm để che nắng, đặt tên là Bê-tết-đa (Nhà ao nước ân huệ). Có một thời, họ không cho phép người dân được quyền tự do vào chỗ ao này.

Sau này, cho đến thời Tân Ước, nguồn suối khoáng đã cạn, nó chỉ còn là một cái ao để chứa nước như bình thường. Nhưng vì danh tiếng cũ của nó, người đau ốm, mù quáng, tàn tật, bại xuội vẫn đến đó nằm. Họ đợi cho đến những lúc nào nước động, như thời xa xưa, để nước trong ao sẽ có lại tác dụng chữa bệnh một cách thần kỳ.

Những người bệnh nằm đó chờ thiên sứ giáng xuống, nhưng đó không phải là cách duy nhất mà Đức Chúa Trời muốn chữa lành cho họ. Ngay trong Cựu Ước, đã có rất nhiều lời Chúa hứa chữa lành cho dân sự Ngài, và họ cần lấy đức tin mà tiếp nhận.

Những lời Chúa hứa chữa lành trong Cựu Ước

Thí dụ, trong Xuất Ê-díp-tô ký 15:26, Lời Chúa chỉ ra điều kiện để họ được lành - đó là lắng nghe và làm theo các điều răn dạy, “vì Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng chữa bệnh cho ngươi”.

Lời hứa khác, cũng khẳng định - hãy hầu việc Đức Chúa Trời, thì sẽ luôn được khỏe mạnh (Xuất Ê-díp-tô ký 23:25-26).

Trong Thi thiên, cũng nhắc chúng ta rằng có thể được chữa lành khi cầu nguyện, ca ngợi và tri ân Chúa

Thi thiên 30:2 Giê-hô-va Ðức Chúa Trời tôi ôi! Tôi kêu cầu cùng Chúa, và Chúa chữa lành tôi.

Còn những trường hợp đặc biệt, họ có thể kiêng ăn cầu nguyện theo cách Đức Chúa Trời chỉ dạy trong Ê-sai 58:6-9a, để được chữa lành ngay lập tức.

Bây giờ, hãy quay lại câu chuyện của đám đông nằm xung quanh cái ao Bê-tết-đa kia. Như chúng ta thấy, những người đau ốm này đã chọn cách khác nữa để được chữa lành, là đến nằm chờ đợi tại ao nước thiêng kia, vì họ tin rằng thỉnh thoảng sẽ có thiên sứ giáng xuống làm cho nước động, và ai xuống ao trước tiên thì sẽ được lành. Thay vì chủ động lấy đức tin mà nắm lấy lời Chúa hứa trong Kinh thánh, họ quyết định thụ động chờ đợi vào một phép màu. Nhưng, Đức Chúa Trời cũng có dành ân huệ thương xót cho họ. Và Chúa Jê-sus đến ao Bê-tết-đa ngày hôm đó.

Người kiên trì trông đợi

Khi Chúa Jê-sus đến, giữa cả đám đông bệnh tật đang nằm chờ đợi, Ngài để ý đến một người đàn ông. Ông ta có điều gì khác biệt, để trong cả đám đông cuối cùng sự chữa lành đã đến với chính người này?
Ưu điểm của con người này là không ngừng trông đợi. Có thể, bao nhiêu người trong đám đông đầy bệnh tật kia đã quen với việc hàng ngày đến tụ hội với nhau, cùng chơi cờ, và cùng bàn tán đủ mọi thứ chuyện xảy ra trong nhà mình và tất nhiên là cả chuyện nhà người khác nữa. Chỉ có mỗi việc là hôm nay mình có thể được chữa lành, thì họ không nghĩ đến. Họ quên mất mục đích chính vì sao họ đến nằm ở nơi bờ ao, cũng như nhiều cơ-đốc nhân quên mất vì sao mình đã đến với Đức Chúa Trời.

Người biết trông đợi, thì sẵn sàng để đón nhận quyền phép Chúa cứu giúp mình. Suốt ba mươi tám năm chờ đợi, có thể nhiều người ở vào hoàn cảnh của ông đã chấp nhận bỏ cuộc, nhưng ông ta vẫn hy vọng, vẫn đợi cho đến lúc được ơn thương xót.

Nhưng, rõ ràng là Chúa không muốn chúng ta phải trông đợi sự thương xót của Ngài suốt 38 năm. Ngoài ưu điểm nói trên là biết giữ hy vọng, người đàn ông này còn có điều gì sai lệch trong thái độ, đã cản trở ông suốt bấy nhiêu năm trôi qua mà không đạt được điều mình mong ước. Vì nếu nhìn vào đời sống của chính bản thân mình và nhiều cơ-đốc nhân khác, ta có thể thấy một tình cảnh tương tự. Cùng tin tưởng, trông đợi, nhưng vẫn có gì đó làm chúng ta cách xa quá với mục đích Chúa muốn ban. Nhất định chúng ta phải học được điều gì đó ở đây, qua câu chuyện Kinh thánh đã chép lại để dạy dỗ con cái Đức Chúa Trời.

Hãy cùng đọc lại cuộc đối thoại của Chúa với người đàn ông kia.

Khi Chúa đến hỏi “ngươi có muốn được chữa lành không”, thì Ngài nghe thấy những gì trong câu trả lời? Có hai ý trong đó, thứ nhất, ông ta than rằng “chẳng có ai giúp tôi”! Thứ hai, “những người khác đã tranh phần của tôi”.

Bạn thân mến, điều này thật giống như ngày hôm nay, khi nhiều cơ-đốc nhân chúng ta thường than thân trách phận, và đổ lỗi cho những người khác.

Mọi người trong Hội thánh không giúp tôi... Tại sao người ta cứ cản trở tôi? Tại sao người khác được ơn Chúa, được quan tâm, được giúp đỡ nhiều như vậy, như là họ đã giành hết phần của tôi vậy...

Chúa đã phải dạy cho người đàn ông này một bài học. Và cũng là BÀI HỌC CHO TẤT CẢ CHÚNG TA NỮA!

Đừng phàn nàn nữa!

Hãy đứng dậy, vác giường ngươi và đi!

Hãy chấm dứt thái độ than vãn, trách móc. Hãy TỰ đứng dậy, TỰ vác giường ngươi mà đi. Khi đó ngươi sẽ thấy quyền phép của Đức Chúa Trời!

Tôi chẳng có ai giúp?! Mong được thương và được giúp không có gì là xấu, nhưng thương hại bản thân mình thì là điều tệ hại. Vì khi đó bạn sẽ chẳng có nỗ lực gì để thay đổi chính đời sống mình, bạn sẽ chẳng vượt lên chính mình được.

Bạn có biết chính thái độ thụ động và than vãn này đang cầm giữ phước hạnh của nhiều con cái Chúa đến mức nào không? Đến nỗi quá nhiều người phải đợi quá lâu, như người đàn ông này đã phải đợi 38 năm, lãng phí bao nhiêu năm tháng có thể sống trong ân điển và phản chiếu ánh sáng vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Đừng thương hại bản thân. Đó là phần của những ai kém ý chí. Cũng đừng ghen tị và đổ lỗi cho người khác nữa.

Đức tin chân chính, thực tế không phải là sự yếu đuối ủy mị của những người chỉ biết cầu xin một cách thụ động, mà đó là một tính cách mạnh mẽ, nắm lấy lời Chúa hứa để mà làm thành cho đời sống mình. Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban sức cho tôi (Phi-líp 4:13).

Nếu bạn nói: mục sư ơi, ông thật không biết hoàn cảnh của tôi, khó khăn đặc biệt nhất trong Hội thánh. Vậy là bạn chưa biết hoàn cảnh sứ-đồ Phao-lô khi viết những dòng Phi-líp đoạn 4 này, là đang ở trong nhà tù sắp bị đem xét xử, để hiểu rằng sức mạnh của Đức Chúa Trời sẽ hành động trong những con người có tinh thần mạnh mẽ.

Đừng nghĩ hoàn cảnh mình quá đặc biệt khó khăn

Hoàn cảnh của người này cũng không đến nỗi tệ nhất. Ông ta không điếc để mà không nghe, không mù để mà không thấy nước động, cũng không phải là hoàn toàn bại liệt, vì dù không có người giúp, ông ta vẫn có thể “đi đến” bờ ao. Nhưng vì ông ta vừa lết đi vừa phàn nàn, nên bao giờ cũng bị tụt hậu.

Bạn thấy đấy, Chúa Jê-sus không hề khách sáo với người đàn ông này. Ngài phán: Hãy đứng dậy, vác giường ngươi và đi. Nếu chúng ta làm những điều tương tự ngày hôm nay trong Hội thánh, liệu mục sư có tránh được những lời chỉ trích không? Thiếu tôn trọng, thiếu lòng thông cảm, sao không để ý hoàn cảnh người ta đang khó khăn, người ta bị tật nguyền như vậy...

Chắc chúng ta đều biết bà mục sư, giáo sĩ người Mỹ là Joyce Meyer, vì nhiều sách của bà đã được dịch sang tiếng Việt và được phổ biến, gây dựng cho rất nhiều con cái Chúa trong các Hội thánh Việt nam tìm được hy vọng và niềm tin. Chức vụ hầu việc Chúa của bà lan rộng đến rất nhiều đất nước, qua các kênh truyền thông trong 200 nước khác nhau đang đạt tới số lượng khán giả khoảng 4.5 tỉ người trên khắp thế giới. Tác giả của 100 quyển sách, được dịch ra hơn 100 thứ tiếng, theo thống kê của tờ nhật báo NewYork Times, bà luôn ở trong số tác giả có sách bán chạy nhất! Ngoài ra, còn hàng chục triệu quyển sách được in ra và phát không ở nhiều nơi.

Nhưng bà đã bắt đầu trong hoàn cảnh nào? Khi còn là cô gái nhỏ, trong gia đình bà bị đối xử rất tệ hại, từ lúc 14 tuổi chính người bố đẻ đã cưỡng bức tình dục bà. Sau này lớn lên khi tròn 18 tuổi, bà đi lấy chồng để mong được giải thoát, nhưng cũng không tìm được sự an ủi và chữa lành, mà cuộc hôn nhân đã sớm đổ vỡ. Chỉ sau khi đến với Chúa, bà đã quyết tâm nắm lấy mọi Lời hứa của Ngài trong Kinh thánh, và làm theo để biến chúng thành sự thật trong đời sống của mình. Bà được Chúa chữa lành, xóa đi mọi xấu hổ và cay đắng, ban cho bà có được tình yêu thương trong gia đình mới. Nhưng quan trọng nhất, đời sống bà đã được biến đổi hoàn toàn. Bà theo học trường Kinh thánh và trở nên giáo sĩ dạy Kinh thánh nổi tiếng. Bà chia sẻ kinh nghiệm đi với Chúa của mình cho biết bao nhiêu con người, dạy họ Lời Chúa, giúp cho họ bắt đầu “Sống vui thỏa mỗi ngày“ (tên chương trình TV của bà).

Không biết hoàn cảnh của bạn có tệ hại hơn những gì bà đã phải đối diện khi bước vào đời không?

Nhưng, có một lần bà đã kể về người em trai của mình. Trong gia đình của bà, người em đó là con cưng, được tôn trọng và tạo mọi điều kiện ăn học. Sau này lớn lên, anh vào quân đội, phục vụ với quân hàm một sĩ quan. Nhưng rồi sau nhiều năm, có chuyện gì đó đã xảy ra, và anh bắt đầu chán nản, bỏ quân ngũ, sa vào nghiện ma túy, và đời sống bắt đầu sa sút. Bà và chồng mình khi đó đã tìm cách giúp đỡ anh nhiều lần, tìm chỗ làm việc, gửi anh đến trại cai nghiện, nhưng chỉ được một thời gian, rồi lại sa ngã. Anh ta quyết định xuôi tay, theo cách người đàn ông bệnh tật kia, nằm đó mà chờ cho đến khi nào sẽ hết chán nản, và đời sống anh sẽ được thay đổi tốt lên.

Rồi đến một ngày, bà Joyce nhận được tin báo rằng em trai mình đã chết vì ngộ độc ma túy quá liều. Người ta gửi đến cho bà một phong bì khổ giấy A4, trong đó là tất cả những gì giá trị tìm thấy tại căn phòng của anh. Bà đến trước Hội thánh trên bục giảng, giơ cái phong bì đó ra, và nói rằng - hãy nhìn xem đây là tất cả những gì của cuộc đời em tôi để lại. Và hãy nhìn vào những gì Chúa cho tôi đang làm, đời sống hiện nay của tôi. Tôi đã từ bỏ những thất bại và mọi sự cay đắng quá khứ, tôi quyết không thương hại bản thân mình, không than thân trách phận tại sao đời lại bất công với mình như vậy. Tôi không nằm đó nơi cái ao mà chờ đợi. Tôi bắt đầu vươn lên và hành động, tôi đã quyết tâm để cho Chúa chữa lành và thay đổi mình, và nhờ ơn Chúa đời sống tôi đã được như ngày hôm nay, và qua đó tôi đã giúp cho rất nhiều người được chữa lành và biến đổi.

Đừng bị sa lầy trong thất bại quá khứ của mình. Hãy quyết tâm làm ra sự thay đổi cho chính đời sống mình.

Đừng đòi hỏi, đừng nghĩ thế gian mắc nợ mình, nhưng hãy coi mình mắc nợ tình yêu thương với mọi người. Hãy nhớ lại, chúng ta đã chia sẻ cách đây không lâu về chủ đề này (xem Rô-ma 13:8 và Phi-lê-môn 1:17-19).

Hãy hành động! Theo Lời Chúa đã phán!

Ngài phán như thế nào? Hãy TỰ ĐỨNG DẬY, vác giường mình mà đi!

Cách đây không lâu, Hội thánh chúng ta được đón tiếp Marylin Hickey, nữ truyền giáo dù đã 83 tuổi mà vẫn mạnh mẽ với lời giảng và cầu nguyện đầy quyền phép Chúa. Trong buổi nhóm hôm đó rất nhiều người đã được chữa lành, và những ai có mặt hôm đó đều để ý nhớ rằng, bà nữ giáo sĩ đã nhiều lần kêu gọi buộc người ta phải đứng lên, phải cử động, phải tuyên xưng lớn tiếng. Tất cả là để giúp cho mọi người không chỉ nghe và tin, mà còn hành động theo đức tin của mình nữa.

Rất nhiều người đã nhận được sự chữa lành, khi BẮT ĐẦU hành động theo đức tin.

Và khi đã bắt đầu hành động, thì bạn hãy kiên trì cho đến cùng. Hãy nắm chắc lấy Lời Chúa hứa, mà làm ra sự thay đổi trong chính đời sống mình.

Lu-ca 11:9-10
Ta lại nói cùng các ngươi: Hãy xin, sẽ ban cho; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, và sẽ mở cửa cho ai gõ.

Hãy xin, nhưng đừng dừng lại ở đó. Hãy tìm, cho đến khi gặp. Và hãy gõ, cho đến khi cánh cửa phải mở ra, vì đã có Lời Chúa hứa cho mình.

Hãy chấm dứt tự ái, tự thương hại, chấm dứt than thân trách phận, hãy ngừng trách móc và đòi hỏi người khác. Và hãy thấy rằng hoàn cảnh của bạn còn tốt hơn gấp nhiều lần bao nhiêu người khác nữa.

Hãy thoát mình ra khỏi nhóm những kẻ thụ động thích nằm chờ và hay than vãn. Hãy từ bỏ nếp nghĩ bệnh tật khỏi đầu mình đi, hãy đứng dậy làm theo Lời Chúa!

Làm vậy, bạn sẽ không phải uổng phí 38 năm. Mà ngay lập tức bạn sẽ bắt đầu thấy quyền phép Chúa nâng đỡ và biến đổi con người mình!

Amen!

https://www.facebook.com/notes/quoc-hung-tran/t%E1%BA%A1i-sao-38-n%C4%83m/10153451145175485

MS Trần Quốc Hùng.
Hội thánh Tin lành Moskva. 23/08/2015
Tinlanh.Ru. Những hạt giống đức tin.

Video bài giảng trên Youtube:

Xin lưu ý: khi các bạn chia sẻ và sao chép, nhớ giữ nguyên tên tác giả và xuất xứ (bản quyền) bài viết, cảm ơn các bạn về sự thông công trong tình yêu của Đấng Christ!

 



© 1999-2017 Tinlanh.Ru